Đỗ Quang
Giới thiệu về bản thân
Kể về một kỉ niệm đáng nhớ với cô giáo
Trong quãng đời học sinh, em đã trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau, nhưng có một kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy xúc động và biết ơn vô cùng. Đó là kỉ niệm em được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ khi em bị điểm kém trong một bài kiểm tra Toán.
Hôm đó là buổi sáng đầu tuần. Tiết Toán, cô giáo phát bài kiểm tra giữa kì. Khi cô gọi tên em, em hồi hộp bước lên nhận bài. Nhìn vào tờ giấy có con số “4 đỏ chói” ở góc, tim em như thắt lại. Em cúi mặt xuống bàn, không dám nhìn ai. Cả buổi học hôm ấy, em chẳng nói chuyện, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, trong lòng buồn vô hạn. Em sợ về nhà bị mẹ mắng, sợ cô thất vọng vì em đã học không tốt.
Cuối buổi học, khi các bạn đã ra về hết, cô giáo gọi em ở lại. Cô nhẹ nhàng hỏi:
– Hôm nay sao con buồn thế?
Nghe giọng cô, em òa khóc và kể rằng mình đã cố gắng nhưng vẫn làm sai nhiều. Cô lắng nghe rồi mỉm cười, đặt tay lên vai em:
– Không sao đâu con ạ, ai cũng có lúc vấp ngã. Quan trọng là con phải biết đứng dậy. Cô tin con sẽ làm được!
Lời nói của cô khiến em cảm thấy như có luồng ánh sáng ấm áp lan tỏa trong tim. Tối hôm đó, em ngồi học lại các dạng bài mà mình làm sai. Cô còn gửi thêm cho em vài bài luyện tập và hướng dẫn cách giải chi tiết. Nhờ sự chỉ bảo tận tình của cô, em dần hiểu bài hơn, làm Toán ngày càng tốt.
Và thật kì diệu! Trong lần kiểm tra sau, em đã được 9 điểm. Khi cô gọi tên em lên nhận bài, cô mỉm cười hiền hậu và khẽ gật đầu. Ánh mắt cô khi ấy chứa đựng niềm vui và tự hào, còn em thì hạnh phúc đến mức chỉ muốn bật khóc.
Từ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng thất bại không phải là điều đáng sợ, điều quan trọng là không bao giờ bỏ cuộc. Cô giáo không chỉ dạy em kiến thức, mà còn dạy em bài học quý giá về lòng kiên trì và niềm tin vào bản thân.
Đó là một kỉ niệm mà em sẽ nhớ mãi suốt đời – kỉ niệm về một người cô hiền hậu, tận tâm, đã giúp em trưởng thành hơn trong học tập và trong cuộc sống.