Bằng Bảo Yến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Sống một cuộc đời ý nghĩa không nằm ở những điều to tát hay xa vời, mà thường bắt đầu từ những hành động và suy nghĩ rất đỗi đời thường. Trước hết, ý nghĩa cuộc sống được xây dựng từ việc đặt ra cho mình những mục tiêu rõ ràng và nỗ lực để đạt được chúng. Đó có thể là mục tiêu học tập, sự nghiệp, hay đơn giản là việc học một kỹ năng mới. Quá trình phấn đấu, vượt qua thử thách để chạm đến đích sẽ mang lại cho ta cảm giác thành tựu và giá trị bản thân. Bên cạnh đó, một cuộc sống ý nghĩa còn được định hình bởi những mối quan hệ chân thành và sự sẻ chia với mọi người xung quanh. Quan tâm, giúp đỡ người khác, tham gia các hoạt động cộng đồng, hay đơn giản là mang lại nụ cười cho người thân yêu, tất cả đều góp phần tô điểm cho cuộc sống thêm phần phong phú và sâu sắc. Cuối cùng, việc trân trọng và biết ơn những gì mình đang có, dù là điều nhỏ bé nhất, cũng giúp ta tìm thấy niềm vui và sự đủ đầy trong cuộc sống. Khi ta biết yêu thương và trân quý những khoảnh khắc hiện tại, ta sẽ sống chậm lại, cảm nhận rõ hơn những giá trị xung quanh và từ đó kiến tạo nên một cuộc đời thực sự ý nghĩa.
Câu 2 :
Bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ là một khúc ca đầy xúc động về tình mẹ con, về sự trưởng thành và lòng biết ơn. Qua hình ảnh chiếc áo cũ sờn vai, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh giản dị nhưng thấm đẫm tình cảm thiêng liêng, gợi cho người đọc nhiều suy tư về cuộc đời và những giá trị bền vững.
Bài thơ được viết trong bối cảnh mà tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ dành cho con cái là điều hiển nhiên, là nền tảng tinh thần của mỗi gia đình Việt Nam. Chiếc áo cũ trong bài thơ không chỉ là một vật dụng thông thường mà còn là biểu tượng cho những năm tháng vất vả, những kỷ niệm đã qua và sự gắn bó sâu sắc giữa mẹ và con.
Ngay từ những câu thơ đầu tiên, “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn , Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”, nhà thơ đã khắc họa rõ nét hình ảnh chiếc áo đã nhuốm màu thời gian. Chiếc áo không còn nguyên vẹn, nó đã trải qua biết bao mùa, bao tháng, chứng kiến sự lớn lên của đứa con. Sự “đứt sờn màu bạc hai vai” gợi lên hình ảnh người mẹ với gánh nặng cuộc đời, sự tần tảo sớm hôm để lo cho con. Nỗi xót xa, thương cảm dành cho chiếc áo cũ được nhà thơ ví von như “thương ký ức Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay”. Điều này cho thấy, chiếc áo không chỉ là vải vóc mà còn chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm, những dấu ấn không thể phai mờ của tuổi thơ tình mẹ
Khổ thơ thứ hai là minh chứng rõ nét nhất cho tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ. “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn . Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”. Hình ảnh người mẹ với đôi mắt đã mờ dần vì tuổi tác và sự hy sinh, vẫn cố gắng từng đường kim mũi chỉ để vá lại chiếc áo cho con, thật sự lay động lòng người. Mỗi mũi vá trên áo chính là sự chắt chiu, vun vén, là tình yêu thương mà mẹ dành cho con. “Áo con có đường khâu tay mẹ vá . Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.” Lời con nói lên sự thấu hiểu, biết ơn và yêu thương mẹ qua chính những dấu vết mà mẹ để lại trên chiếc áo. Tình yêu của con dành cho mẹ được nhân lên gấp bội khi con cảm nhận được sự hy sinh ấy qua mỗi đường kim, mũi chỉ.
Khổ thơ thứ ba tiếp tục khai thác chiều sâu tình cảm. Chiếc áo đã “ở với con qua mùa qua tháng”, dù cũ nhưng vẫn được con “quý vẫn thương”. Điều đặc biệt là khi con thay áo mới, “áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn”. Câu thơ này mang một ý nghĩa sâu sắc: sự trưởng thành của con cũng đồng nghĩa với sự vơi đi sức lực, sự già đi của người mẹ.
Mỗi lần con lớn lên là một lần mẹ hy sinh, hao tổn. Lời thơ bộc lộ sự day dứt, nhận thức về sự vô tình của thời gian và sự hy sinh thầm lặng của mẹ.
Đến khổ thơ cuối, bài thơ mang tính triết lý và nhắn nhủ. “Hãy biết thương lấy những manh áo cũ / Để càng thương lấy mẹ của ta . Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống . Những gì trong năm tháng trôi qua…”. Nhà thơ kêu gọi mỗi người hãy biết trân trọng những kỷ vật, những gì đã gắn bó với mình, bởi lẽ đằng sau mỗi món đồ cũ, mỗi kỷ niệm là cả một hành trình, là tình yêu thương, sự hy sinh của những người thân yêu, đặc biệt là người mẹ. Lời thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía, khuyên chúng ta hãy sống chậm lại, biết yêu thương và trân trọng những giá trị vô hình nhưng quý giá trong cuộc đời.
Bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ đã thành công trong việc khắc họa tình mẫu tử thiêng liêng qua những hình ảnh và chi tiết rất đời thường. Tác phẩm không chỉ gợi lên niềm xúc động về sự hy sinh của người mẹ mà còn là lời nhắn nhủ ý nghĩa về lòng biết ơn, sự trân trọng những gì đã qua, những người đã cùng ta sống trên hành trình cuộc đời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận (kết hợp với tự sự và biểu cảm).
Câu 2.Nội dung chính của đoạn trích:
Bài viết suy ngẫm về cái chết như một lời nhắc nhở sâu sắc đối với người đang sống: hãy sống nhân văn hơn, biết yêu thương, chia sẻ, cảm thông và bớt ích kỉ, tham vọng; từ đó sống chân thực, có trách nhiệm với bản thân và với người khác khi còn có thể.
Câu 3.Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (7): Ẩn dụ (so sánh ngầm).
- Hình ảnh “đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng”, “cái chết là một cánh đồng bên cạnh”.
- Hiệu quả nghệ thuật:
Giúp khái niệm trừu tượng về sự sống và cái chết trở nên cụ thể, gần gũi, dễ hình dung.
- Gợi cảm giác liên thông, tiếp nối giữa sống và chết, làm giảm nỗi sợ hãi về cái chết.
- Qua đó, tác giả nhấn mạnh: nếu sống trung thực, không ân hận thì con người sẽ thanh thản khi đối diện cái chết, đồng thời biết sống tốt hơn ở hiện tại
Câu 4
- Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với những người còn sống: hãy sống tốt hơn, nhân văn hơn, biết yêu thương và trân trọng con người bên cạnh mình.
- Em đồng tình với ý kiến ấy.
Vì khi đối diện với sự mất mát, con người thường tỉnh thức, nhận ra giá trị của tình cảm, của sự bao dung và những điều giản dị đã từng vô tình bỏ quên. Cái chết khiến ta soi lại chính mình, từ đó điều chỉnh cách sống cho đúng đắn hơn.
Câu 5
- Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
Hãy sống tử tế, yêu thương và chân thành với người khác ngay khi họ còn sống, đừng đợi đến lúc mất đi mới hối tiếc.
- Vì sao:
Bởi cái chết là điều tất yếu và không báo trước. Chỉ khi biết trân trọng hiện tại, sống bớt ích kỉ, bớt tham lam, con người mới không ân hận và làm cho cuộc sống này trở nên đáng sống hơn, đúng với những giá trị nhân văn sâu sắc mà tác giả gửi gắm.