Nguyễn Quang Tuấn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích là: nghị luận
câu 2
Nội dung chính của đoạn trích:
Đoạn trích bàn luận về ý nghĩa của cái chết đối với người đang sống, coi cái chết như một lời nhắc nhở của tạo hóa để con người biết sống nhân ái, sẻ chia, cảm thông, từ bỏ ích kỉ, dục vọng và trân trọng những người đang hiện hữu bên cạnh mình
câu 3
Biện pháp tu từ: So sánh (ở đoạn 7)
Dẫn chứng: Cuộc đời được so sánh như “một cánh đồng”, còn cái chết là “một cánh đồng bên cạnh”.
Hiệu quả nghệ thuật: Làm cho khái niệm trừu tượng về sự sống – cái chết trở nên cụ thể, gần gũi, dễ hình dung
Gợi ra quan niệm nhẹ nhàng, nhân văn về cái chết, giúp con người bớt sợ hãi, sống thanh thản và có trách nhiệm hơn với cuộc đời hiện tại
Tăng sức thuyết phục và chiều sâu triết lí cho đoạn văn
câu 4
Theo tác giả: Cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với người đang sống: hãy sống tốt hơn, nhân văn hơn, đúng với phẩm chất con người.
Ý kiến cá nhân: Em đồng tình với quan điểm này
vì sao : Bởi lẽ, khi chứng kiến sự ra đi của người khác, con người thường sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng và suy ngẫm về cách sống của chính mình. Nếu mỗi người luôn ý thức được sự hữu hạn của đời sống, chúng ta sẽ biết cư xử tử tế hơn, giảm ích kỉ và sống có ý nghĩa hơn
câu 5
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
Hãy sống tử tế, yêu thương và trân trọng những người đang sống bên cạnh mình khi còn có thể
vì sao : Bởi con người thường chỉ nhận ra giá trị của tình cảm khi đã mất đi. Văn bản nhắc nhở chúng ta đừng đợi đến lúc chia ly mới hối tiếc, mà hãy sống nhân văn ngay trong hiện tại.
câu 1
Trong cuộc đời của mỗi con người, sống thế nào cho ý nghĩa luôn là điều đáng suy ngẫm. Theo em, để sống một cách ý nghĩa, trước hết con người cần sống có mục đích và lý tưởng rõ ràng. Một cuộc sống không mục tiêu sẽ dễ trôi qua vô định và nhạt nhòa. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ những người xung quanh, bởi giá trị của con người không chỉ nằm ở những gì đạt được cho bản thân mà còn ở những điều tốt đẹp mang lại cho cộng đồng. Ngoài ra, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại, sống chân thành, không giả dối và không vô cảm trước nỗi đau của người khác. Khi ta sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, cuộc đời dù giản dị vẫn trở nên đáng giá. Sống ý nghĩa không phải là làm những điều to lớn, mà là sống sao để khi nhìn lại, ta không phải hối tiếc vì đã sống vô tâm hay ích kỉ
câu 2
Lưu Quang Vũ là nhà thơ giàu cảm xúc, thường viết về những giá trị nhân văn sâu sắc trong đời sống gia đình và con người. Bài thơ “Áo cũ” là một tác phẩm tiêu biểu, qua hình ảnh chiếc áo cũ giản dị, tác giả đã gửi gắm tình mẫu tử thiêng liêng cùng lời nhắc nhở đầy xúc động về sự trân trọng quá khứ và những yêu thương bền bỉ.
Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với dấu vết của thời gian: ngắn đi, sờn rách, bạc màu. Chiếc áo không chỉ là một vật dụng quen thuộc mà còn là nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ, khiến người con khi nhớ lại không khỏi xúc động, “mắt phải cay cay”. Áo cũ vì thế trở thành biểu tượng của những kỉ niệm đã qua.
Ở khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy yêu thương và hi sinh. Mẹ vá áo cho con và trong từng mũi kim, người con nhận ra mẹ đã già, mắt đã mờ. Đường kim mũi chỉ không chỉ vá chiếc áo rách mà còn thể hiện tình yêu âm thầm, lặng lẽ mà mẹ dành trọn cho con. Chính tình mẹ đã khiến chiếc áo cũ trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Khổ thơ thứ ba cho thấy sự gắn bó bền chặt giữa áo, con và mẹ qua năm tháng. Chiếc áo đã cùng con đi qua bao mùa, bao tháng, chứng kiến sự trưởng thành của con và sự già đi của mẹ. Áo càng dài hơn thì mẹ cũng càng già hơn, tạo nên cảm giác xót xa trước quy luật khắc nghiệt của thời gian. Vì thế, người con không nỡ thay áo mới, bởi sợ đánh mất những kỉ niệm và tình thương gắn bó.
Khổ thơ cuối là lời nhắn nhủ đầy ý nghĩa của tác giả. Biết thương những manh áo cũ cũng là biết thương mẹ, thương những gì đã cùng ta đi qua năm tháng cuộc đời. Đó là lời nhắc con người hãy trân trọng quá khứ, trân trọng những giá trị giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống.
Với giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, bài thơ “Áo cũ” không chỉ là câu chuyện về một chiếc áo, mà còn là khúc ca xúc động về tình mẫu tử và lòng biết ơn. Bài thơ giúp mỗi chúng ta thêm yêu mẹ và biết trân trọng những điều bình dị nhưng vô cùng quý giá trong cuộc đời.
câu 1 Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích ý nghĩa của hình tượng đất nước trong văn bản ở phần Đọc hiểu
Hình tượng đất nước trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng. Đó không phải là khái niệm trừu tượng mà là hình ảnh cụ thể của những con người lao động cần cù, của nhịp cầu đang dựng lại, của em bé đến trường, của cô gái chuẩn bị áo cưới. Đất nước còn là sự tiếp nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa chiến tranh gian khổ và hòa bình hôm nay. Qua hình tượng ấy, tác giả khẳng định: đất nước được xây nên từ mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của nhân dân. Đồng thời, hình tượng đất nước còn mang ý nghĩa khơi dậy niềm tự hào, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với Tổ quốc. Đó là đất nước của hy sinh, của hồi sinh và của niềm tin vào tương lai tươi sáng
câu 2 Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử
“Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.”
Lịch sử không chỉ là những mốc thời gian khô khan hay những con số được ghi chép trong sách vở. Lịch sử thực chất là câu chuyện về con người – những con người bằng xương bằng thịt đã sống, chiến đấu, hy sinh để làm nên vận mệnh của dân tộc. Vì vậy, ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã chỉ ra một chân lý sâu sắc.
Những bài giảng lịch sử nếu chỉ dừng lại ở việc liệt kê sự kiện, năm tháng rất dễ trở nên khô cứng, khó chạm đến cảm xúc của người học. Nhưng khi lịch sử được kể qua số phận con người – những chiến sĩ ngã xuống nơi chiến trường, những bà mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, những thế hệ trẻ lớn lên trong bom đạn – thì lịch sử trở nên sống động và lay động lòng người. Chính con người là linh hồn của lịch sử.
Chúng ta xúc động khi biết về sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ, cảm phục trước tinh thần bất khuất của nhân dân trong kháng chiến, trân trọng những con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng. Những con người ấy khiến lịch sử không còn xa lạ mà trở thành một phần máu thịt của mỗi chúng ta. Qua họ, ta hiểu rằng độc lập, tự do hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Từ đó, ý kiến trên nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần học lịch sử bằng cả trái tim. Học để biết ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm với tương lai. Khi ta hiểu và xúc động trước những người làm nên lịch sử, lòng yêu nước sẽ được nuôi dưỡng một cách tự nhiên và bền vững.
Lịch sử vì thế không chỉ để ghi nhớ, mà để sống cùng nghĩ cùng và tiếp bước
câu 1 Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích ý nghĩa của hình tượng đất nước trong văn bản ở phần Đọc hiểu
Hình tượng đất nước trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng. Đó không phải là khái niệm trừu tượng mà là hình ảnh cụ thể của những con người lao động cần cù, của nhịp cầu đang dựng lại, của em bé đến trường, của cô gái chuẩn bị áo cưới. Đất nước còn là sự tiếp nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa chiến tranh gian khổ và hòa bình hôm nay. Qua hình tượng ấy, tác giả khẳng định: đất nước được xây nên từ mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của nhân dân. Đồng thời, hình tượng đất nước còn mang ý nghĩa khơi dậy niềm tự hào, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với Tổ quốc. Đó là đất nước của hy sinh, của hồi sinh và của niềm tin vào tương lai tươi sáng
câu 2 Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử
“Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.”
Lịch sử không chỉ là những mốc thời gian khô khan hay những con số được ghi chép trong sách vở. Lịch sử thực chất là câu chuyện về con người – những con người bằng xương bằng thịt đã sống, chiến đấu, hy sinh để làm nên vận mệnh của dân tộc. Vì vậy, ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã chỉ ra một chân lý sâu sắc.
Những bài giảng lịch sử nếu chỉ dừng lại ở việc liệt kê sự kiện, năm tháng rất dễ trở nên khô cứng, khó chạm đến cảm xúc của người học. Nhưng khi lịch sử được kể qua số phận con người – những chiến sĩ ngã xuống nơi chiến trường, những bà mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, những thế hệ trẻ lớn lên trong bom đạn – thì lịch sử trở nên sống động và lay động lòng người. Chính con người là linh hồn của lịch sử.
Chúng ta xúc động khi biết về sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ, cảm phục trước tinh thần bất khuất của nhân dân trong kháng chiến, trân trọng những con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng. Những con người ấy khiến lịch sử không còn xa lạ mà trở thành một phần máu thịt của mỗi chúng ta. Qua họ, ta hiểu rằng độc lập, tự do hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Từ đó, ý kiến trên nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần học lịch sử bằng cả trái tim. Học để biết ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm với tương lai. Khi ta hiểu và xúc động trước những người làm nên lịch sử, lòng yêu nước sẽ được nuôi dưỡng một cách tự nhiên và bền vững.
Lịch sử vì thế không chỉ để ghi nhớ, mà để sống cùng nghĩ cùng và tiếp bước
câu 1 Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon trong đoạn trích
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện rõ qua những cung bậc cảm xúc phức tạp và đầy day dứt. Khi hay tin mẹ bị lạc, cô lập tức rơi vào trạng thái bối rối, hoang mang và tự trách mình, bởi phải đến bốn ngày sau cô mới biết chuyện. Sự giận dữ ban đầu nhanh chóng chuyển thành cảm giác tội lỗi khi cô đứng giữa ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – và hình dung cảnh mẹ loay hoay, lúng túng giữa biển người đông đúc. Trong dòng hồi ức, Chi-hon nhớ lại hình ảnh mẹ ngày xưa, mạnh mẽ nhưng lặng lẽ, và đặc biệt là khoảnh khắc cô đã từ chối chiếc váy mẹ chọn cho mình. Từ đó, nỗi ân hận dâng lên khi cô nhận ra sự vô tâm của bản thân đối với những yêu thương giản dị của mẹ. Song song với đó là cảm giác lo sợ khi nghĩ đến khả năng có thể không bao giờ tìm thấy mẹ nữa. Những biến đổi tâm lý ấy cho thấy Chi-hon là một người con nhạy cảm, trái tim chất chứa tình yêu mẹ nhưng cũng đầy nỗi đau, hối tiếc vì những điều đã không thể bù đắp
câu 2 Viết bài văn ngắn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người
Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức luôn là nơi lưu giữ những dấu vết không hao mòn của thời gian. Đặc biệt, ký ức về những người thân yêu có sức mạnh nâng đỡ tâm hồn ta trong những khoảnh khắc khó khăn và nhắc nhở ta về cội nguồn của tình thương. Đó không chỉ là những hồi ức để nhớ, mà còn là những hành trang tinh thần giúp ta trưởng thành và sống có trách nhiệm hơn.
Ký ức về người thân quan trọng trước hết vì nó lưu giữ tình yêu thương mà ta đã nhận được. Những lời dạy dỗ của cha, những bữa cơm mẹ nấu, những cái nắm tay dìu dắt khi ta còn nhỏ… tất cả đều tạo nên nền tảng cảm xúc vững chắc giúp ta biết yêu thương và tin tưởng cuộc sống. Khi lớn lên và bước vào đời, mỗi khi mệt mỏi hay cô đơn, ta thường tìm lại những ký ức ấy để được sưởi ấm và tiếp thêm sức mạnh. Tình thân trong ký ức giống như một mái nhà vô hình: dù đi xa đến đâu, ta vẫn có nơi để trở về trong tâm tưởng.
Không chỉ vậy, ký ức về những người thân yêu còn nhắc nhở ta trân trọng hiện tại. Con người thường chỉ nhận ra giá trị của thứ mình có khi đối mặt với mất mát. Như nhân vật Chi-hon trong đoạn trích “Hãy chăm sóc mẹ”, chỉ khi mẹ bị lạc, cô mới nhớ về những điều nhỏ bé mẹ đã làm cho mình và đau đớn trước sự vô tâm của bản thân. Ký ức giúp ta nhận ra rằng thời gian dành cho người thân là hữu hạn, để từ đó biết yêu thương đúng lúc, đúng cách, không để lại hối tiếc.
Ký ức còn có ý nghĩa định hình nhân cách. Những câu chuyện gia đình, những kỉ niệm ấm áp hay những hi sinh thầm lặng của người thân đều trở thành bài học sống giá trị. Chính nhờ những ký ức ấy mà ta học được cách bao dung, mạnh mẽ và biết sống vì người khác. Một người có ký ức đẹp về gia đình thường có trái tim nhân hậu và lối sống tích cực hơn, bởi họ hiểu rằng mình được nuôi dưỡng bằng tình yêu và sự hi sinh.
Trong bối cảnh hiện đại, khi con người bị cuốn vào guồng quay công việc và mạng xã hội, ký ức về người thân càng trở nên quan trọng. Nó giúp ta giữ lại những điều chân thật, nhắc ta không đánh mất vị trí của gia đình trong cuộc sống. Dù cuộc đời có nhiều đổi thay, ký ức vẫn tồn tại như một sợi dây vô hình kết nối ta với những người đã yêu thương và nuôi dưỡng ta nên người.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có vai trò không thể thay thế trong hành trình trưởng thành của mỗi người. Đó là nơi lưu giữ tình yêu, là điểm tựa tinh thần khi ta yếu lòng và là kim chỉ nam giúp ta sống tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên những người thân yêu, để khi trở thành ký ức, chúng sẽ luôn là ánh sáng ấm áp trong suốt cuộc đời
câu 1 Xác định ngôi kể của văn bản trên.
→ Ngôi kể thứ ba
(Thể hiện qua việc tác giả gọi nhân vật bằng “cô”, “Chi-hon”, “mẹ cô”, nhưng điểm nhìn vẫn đi theo Chi-hon)
câu 2 Xác định điểm nhìn trong đoạn trích
→ Điểm nhìn trần thuật tập trung vào nhân vật Chi-hon (con gái).
Mọi sự việc, cảm xúc, hồi tưởng đều được thuật lại theo góc nhìn, cảm xúc và dòng ý nghĩ của Chi-hon.
câu 3 Đọc đoạn văn sau:
“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”
Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng.
Đoạn:
“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố… cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô…”
Biện pháp nghệ thuật:
- Đối lập (tương phản) giữa hai hình ảnh, hai tình huống:
- Mẹ bị lạc – một biến cố đau đớn
- Cô đang thành công, bận rộn ở triển lãm sách
Tác dụng:
- Làm nổi bật sự vô tâm, xa cách của người con trong khoảnh khắc quan trọng.
- Tăng chiều sâu cảm xúc hối hận của Chi-hon.
- Nhấn mạnh sự chênh lệch giữa niềm vui cá nhân của cô và hoàn cảnh nguy hiểm của mẹ
câu 4 : Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ.
Phẩm chất của người mẹ được thể hiện:
Hy sinh và thương con (lo cho từng bộ quần áo, luôn nghĩ về con)
Giản dị, nhẫn nhịn
Mạnh mẽ, tảo tần
Kiên cường khi dẫn con giữa biển người ở Seoul
Khiêm nhường, luôn tự thiệt thòi
câu 5 Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương
Chi-hon hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy xếp nếp mà mẹ chọn, khiến mẹ buồn và bản thân cô day dứt khi nhớ lại
đoạn văn 4.5 câu
Những hành động vô tâm đôi khi rất nhỏ nhưng có thể làm người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra. Một lời gạt đi, một thái độ lạnh nhạt hay sự thờ ơ trước mong muốn của họ đều có thể để lại nỗi buồn dai dẳng. Chỉ đến khi xảy ra mất mát hay xa cách, con người mới nhận ra rằng mình đã vô tình làm đau những người yêu thương mình nhất. Vì vậy, mỗi chúng ta cần trân trọng, lắng nghe và quan tâm đến gia đình bằng những cử chỉ giản dị mỗi ngày. Tình thân chỉ thật sự bền lâu khi được nuôi dưỡng bằng sự chú ý và thấu hiểu