Vũ Thị Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua những cung bậc phức tạp, đan xen giữa lo lắng, day dứt và hối hận. Khi nghe tin mẹ bị lạc, cô bối rối và hoang mang, xen lẫn sự bực bội vì mọi người trong gia đình đổ lỗi cho nhau. Đứng tại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon cảm nhận sâu sắc sự cô độc, lạc lõng mà mẹ từng trải qua giữa biển người vô tâm. Những ký ức tưởng đã nguôi quên bỗng trỗi dậy, kéo theo nỗi ân hận vì những lần vô tâm với mẹ. Cô nhớ lại chuyện chiếc váy ngày xưa và thấm thía rằng sự từ chối nhỏ của mình đã khiến mẹ buồn. Từ đó, tâm trạng Chi-hon chuyển sang đau đớn và tự trách, đặc biệt khi cô nhận ra rằng mình đã quá bận rộn với công việc mà ít quan tâm đến mẹ. Diễn biến ấy cho thấy tình yêu mẹ vẫn âm ỉ trong lòng cô, chỉ đến khi mất mát cận kề mới bùng lên thành nỗi xót xa sâu sắc.
Câu 2
Trong cuộc đời của mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ vị trí đặc biệt, như những sợi chỉ mềm mại nhưng bền chặt kết nối quá khứ với hiện tại. Dẫu thời gian có trôi đi, hoàn cảnh có đổi thay, thì những hình ảnh về mẹ, về cha, về những người từng gắn bó máu thịt với ta vẫn trở thành nơi trú ngụ tinh thần, giúp ta nhận ra giá trị của tình yêu và sự hiện diện của họ trong cuộc đời mình.
Kí ức về người thân trước hết giúp ta hiểu về nguồn cội. Mỗi con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết mình được sinh ra và lớn lên từ đâu, được nuôi dưỡng bằng tình yêu nào. Những bữa cơm mẹ nấu, lời dạy nghiêm khắc của cha, hay tiếng cười ấm áp bên gia đình… đều là những mảnh ghép tạo nên bản sắc của mỗi người. Khi nhìn lại, ta hiểu rằng chính tình thương và sự hi sinh thầm lặng của họ đã hun đúc nên bản lĩnh, nhân cách và cách ta ứng xử với cuộc đời.
Không chỉ là nỗi nhớ, kí ức còn là động lực để ta sống tốt hơn. Nhiều lúc mệt mỏi hay lạc bước, ta chợt nhớ đến ánh mắt hiền từ của mẹ, bàn tay chai sần của cha, hay những lời nhắc nhở dịu dàng của ông bà. Những điều tưởng nhỏ bé ấy lại giúp ta mạnh mẽ vượt qua thử thách, bởi ta biết mình đang sống không chỉ cho bản thân mà còn cho những người luôn tin tưởng và yêu thương ta vô điều kiện. Kí ức vì thế trở thành điểm tựa tinh thần, giúp ta đứng dậy sau những vấp ngã.
Hơn nữa, kí ức về người thân khiến ta biết trân trọng hiện tại. Chỉ khi nhớ lại những yêu thương đã từng nhận được, đôi khi đã mất đi, ta mới hiểu rằng sự hiện diện của người thân là điều quý giá không thể thay thế. Nhiều người chỉ đến khi mất đi cha mẹ, ông bà hay một người thân yêu mới thấy ân hận vì những điều chưa kịp làm. Kí ức nhắc ta rằng cuộc sống mong manh, thời gian hữu hạn, và tình yêu cần được thể hiện bằng sự quan tâm chân thành từng ngày.
Cuối cùng, kí ức giúp ta sống có tình hơn. Khi giữ trong tim những hình ảnh đẹp về người thân, ta dễ dàng biết sẻ chia, biết yêu thương và sống nhân ái. Bởi tình cảm gia đình chính là bài học đầu tiên và sâu sắc nhất về tình người. Từ đó, mỗi người trở nên ấm áp hơn trong các mối quan hệ khác của cuộc sống.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những hoài niệm đơn thuần mà còn là nền tảng tinh thần vững chắc, là động lực sống và là sợi dây níu giữ sự nhân hậu trong trái tim mỗi người. Vì thế, chúng ta hãy trân trọng từng phút giây bên người thân, để khi thời gian trôi qua, kí ức để lại không phải là nỗi day dứt mà là nguồn sức mạnh nâng đỡ ta trên hành trình đời.
Câu 1: Ngôi kể thứ ba.
Câu 2: Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba).
Câu 3: Biện pháp tương phản/đối lập → làm nổi bật sự vô tâm của con và hoàn cảnh đáng thương của mẹ.
Câu 4: Mẹ hiện lên tần tảo, hy sinh, mạnh mẽ, giản dị, yêu thương con. → Ví dụ câu văn: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì không thử chiếc váy mẹ chọn. Đoạn văn: Nhắc nhở rằng sự vô tâm nhỏ cũng có thể làm người thân tổn thương; cần quan tâm, trân trọng để không hối hận.