Thăng Thị Kiều Linh
Giới thiệu về bản thân
CÂU 1
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, tâm lí nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế qua những biến chuyển phức tạp và đầy day dứt. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon rơi vào trạng thái bực tức, trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ra đón bố mẹ. Tuy nhiên, sự giận dữ ấy nhanh chóng nhường chỗ cho cảm giác trống rỗng, hoang mang khi cô đối diện với không gian ga tàu điện ngầm – nơi mẹ biến mất giữa dòng người vô cảm. Từ đó, những ký ức tưởng đã lãng quên về mẹ bất ngờ trỗi dậy, kéo theo nỗi ân hận sâu sắc. Chi-hon day dứt khi nhớ lại sự vô tâm của mình trong quá khứ, từ việc từ chối chiếc váy mẹ thích đến việc mải mê với thành công cá nhân nơi xa trong lúc mẹ lạc lối. Sự đối lập ấy khiến nỗi đau và hối tiếc của cô trở nên thấm thía hơn. Qua diễn biến tâm lí của Chi-hon, tác giả đã bộc lộ tình yêu thương muộn màng của người con, đồng thời gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự trân trọng và quan tâm dành cho mẹ khi còn có thể.
CÂU 2:
Trong hành trình của mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong tâm hồn. Đó không chỉ là những hình ảnh của quá khứ mà còn là miền cảm xúc sâu lắng, nơi lưu giữ yêu thương, hi sinh và cả những day dứt khôn nguôi. Khi cuộc sống trôi đi, con người càng trưởng thành thì ký ức về người thân càng hiện lên rõ nét, đôi khi êm đềm, đôi khi lại nhói đau.
Ký ức về những người thân yêu trước hết gắn liền với cảm giác ấm áp và bình yên. Đó là hình ảnh người mẹ tảo tần, người cha lặng lẽ, ông bà hiền từ hay anh chị em luôn bên cạnh ta trong những năm tháng đầu đời. Những ký ức ấy có thể rất giản dị: một bữa cơm gia đình, một lời dặn dò trước lúc đi xa, hay cái nắm tay đầy yêu thương. Chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành điểm tựa tinh thần, giúp con người vững vàng hơn trước những khó khăn của cuộc sống.
Tuy nhiên, ký ức về người thân không chỉ mang màu sắc êm đềm mà còn chất chứa nhiều nỗi ân hận và day dứt. Khi còn bên nhau, con người thường vô tình, thờ ơ, cho rằng sự quan tâm, hi sinh của người thân là điều hiển nhiên. Chỉ đến khi xa cách, mất mát hoặc đối diện với biến cố, ta mới giật mình nhận ra mình đã từng thiếu lắng nghe, thiếu yêu thương. Khi ấy, ký ức trở thành tiếng gọi nhắc nhở lặng lẽ nhưng dai dẳng, khiến con người không khỏi tự vấn và tiếc nuối.
Kí ức về người thân yêu còn mang trong nó sức mạnh thức tỉnh. Nó khiến con người sống chậm lại, biết trân trọng hiện tại và những mối quan hệ xung quanh. Những kỷ niệm xưa cũ giúp ta hiểu rằng yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể, không phải chờ đến lúc quá muộn mới nhận ra giá trị của nó. Chính vì thế, ký ức không chỉ là quá khứ mà còn là bài học cho hiện tại và tương lai.
Đối với mỗi người, tâm trạng khi nhớ về những người thân yêu là sự hòa quyện giữa yêu thương, biết ơn và đôi khi là nỗi đau âm thầm. Nhưng dù mang sắc thái nào, ký ức ấy vẫn vô cùng thiêng liêng. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân ái hơn, sâu sắc hơn và có trách nhiệm hơn với những người đang hiện diện trong cuộc đời mình.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của mỗi con người. Đó là nơi cất giữ yêu thương, nhắc nhở ta về giá trị của gia đình và tình thân. Biết trân trọng ký ức cũng chính là biết trân trọng những người đang ở bên ta hôm nay, để mai này khi ngoảnh lại, ký ức chỉ còn lại sự ấm áp chứ không phải những nuối tiếc muộn màng.
Câu 1:
-Ngôi kể của văn bản trên là: Ngôi kể thứ ba
Câu 2:
Điểm nhìn trong văn bản là: Điểm nhìn bên trong (nhân vật Chi-Hon)
Câu 3:
-BPTT :Phép đối(mẹ-cô)
-Tác dụng :Làm nổi bật sự trớ trêu ,sót xa; nhấn mạnh khoảng cách về địa lí ,tình cảm ,mẹ con=>khắc sâu nỗi ân hận day dứt của Chi-Hon
Câu 4:
-Phẩm chất của người mẹ qua lời kể của con gái :Yêu thương con sâu sắc ,hi sinh, giản dị ,luôn sống vì con cái
-Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy là:
+''Nếu là còn thì mẹ đã thử cái váy này''
+''Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được''
Câu 5:
Trong cuộc sống ,đôi khi những hành động vô tâm tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại có thể làm tổn thương sâu sắc những người bên cạnh ta. Ta rất hay cáu gắt, vô tâm, thờ ơ với cha mẹ của mình vì ta nghĩ bố mẹ lúc nào cũng ở bên chúng ta dù cho chúng ta có sai di chăng nữa bố mẹ vẫn ở bên cạnh ta. Nhưng chính sự vô tâm thờ ơ ấy của chúng ta đã tạo cho họ một nỗi buồn sâu sắc ,sự thất vọng .Đến khi chúng ta nhận ra thì mọi việc đã quá muộn để nói một lời xin lỗi. Vì vậy hãy trân trong và biết ơn những người hùng thầm lặng luôn âm thầm ở bên chúng ta.