Lê Bá Bổng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Bá Bổng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: văn bản được kể ở ngôi thứ ba xưng cô câu 2 Điểm nhìn thuộc về nhân vật Chi-hon.
Mặc dù kể ở ngôi thứ ba, nhưng toàn bộ suy nghĩ, cảm xúc, hồi ức đều xuất phát từ trải nghiệm nội tâm của Chi-hon. câu 3 Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách… Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung. Biện pháp nghệ thuật:
→ Điệp cấu trúc / phép lặp cú pháp (“Lúc mẹ… cô đang…”).
→ Kết hợp đối lập (mẹ gặp nạn – cô bận rộn với công việc).

Tác dụng:

  • Nhấn mạnh sự vô tâm của Chi-hon khi mải theo đuổi thành công cá nhân.
  • Tạo cảm giác xót xa, dằn vặt khi hai hình ảnh đối lập hiện lên song song.
  • Làm nổi bật bi kịch: người mẹ gặp nạn giữa dòng đời đông đúc, trong khi con gái không hề hay biết.

câu 4Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện trong đoạn trích

Những phẩm chất nổi bật:

  • Tảo tần, hi sinh, luôn dành điều tốt nhất cho con.
  • Mạnh mẽ, kiên định, “bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững”.
  • Giản dị, cam chịu, dù bản thân rất thích chiếc váy nhưng luôn nhường con.

Câu văn thể hiện:

  • “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…”

câu 5. Trong cuộc sống, đôi khi những hành động vô tâm của chúng ta lại khiến người thân đau lòng mà không hay biết. Một lời nói lạnh nhạt, một lần từ chối nhỏ bé hay chỉ đơn giản là sự thờ ơ cũng có thể làm người yêu thương ta cảm thấy bị bỏ rơi. Chỉ khi mất đi hoặc đứng trước biến cố, ta mới nhận ra mình đã vô tình làm tổn thương họ đến thế nào. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, thấu hiểu và trân trọng những người thân bên cạnh mình trước khi quá muộn. phần 2. câu 1Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua những cảm xúc chồng chéo và đầy day dứt khi cô đối diện với việc mẹ bị lạc. Ban đầu là cảm giác bực tức khi không ai ra đón bố mẹ, nhưng sự bực tức ấy nhanh chóng chuyển thành mặc cảm tội lỗi khi cô nhận ra chính mình là người biết tin muộn nhất. Trở lại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – ký ức trong cô trỗi dậy mạnh mẽ, đan xen giữa hồi ức, thương xót và nỗi ân hận sâu sắc vì từng vô tâm với mẹ. Sự đối lập giữa cảnh đông đúc hỗn loạn của ga tàu và hình ảnh mẹ lạc lõng khiến Chi-hon thêm đau đớn, tự trách mình chưa từng quan tâm mẹ đúng mức. Càng nhớ lại khoảnh khắc mẹ muốn cô thử chiếc váy năm xưa, cô càng thấm thía sự hi sinh và tình yêu của mẹ. Những cảm xúc ấy cuộn xoáy, biến thành nỗi sợ hãi rằng có lẽ cô sẽ không bao giờ còn tìm thấy mẹ nữa. Đoạn trích cho thấy hành trình nội tâm của Chi-hon đi từ vô tâm đến thức tỉnh, từ giận dữ đến ăn năn, đau đớn – một quá trình nhận ra tình mẹ bao la khi đã quá muộn màng. câu 2 phần 2. Trong đời sống của mỗi con người, kí ức luôn là một phần không thể thiếu. Kí ức về tuổi thơ, về quê hương và đặc biệt là kí ức về những người thân yêu chính là hành trang tinh thần quý giá theo suốt con người trên hành trình dài của cuộc đời. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa cho hiện tại và tương lai.

Trước hết, kí ức về người thân giúp chúng ta gìn giữ tình yêu thương. Ai cũng có những khoảnh khắc nhỏ nhoi nhưng đầy ấm áp: bàn tay mẹ dắt qua đường, tiếng cha gọi về ăn cơm, hay nụ cười của những người thân trong các bữa cơm gia đình. Những điều tưởng chừng giản dị ấy, khi được lưu giữ trong kí ức, trở thành sức mạnh nâng đỡ ta trong những lúc yếu lòng. Chỉ cần nhớ lại hình ảnh người mẹ tảo tần hay ánh mắt hiền hòa của người cha, ta như được tiếp thêm nghị lực để vượt qua khó khăn. Kí ức vì thế là nơi neo đậu yêu thương, để ta không bao giờ quên mình đã được sinh ra, chăm sóc và lớn lên trong tình người ấm áp.

Không chỉ nuôi dưỡng tình cảm, kí ức về những người thân yêu còn có giá trị định hướng. Qua những chuyện đã từng trải với gia đình, ta nhận ra các bài học quan trọng: sự hi sinh của mẹ dạy ta biết sống nhân hậu; những lời răn dạy của cha nhắc ta sống có trách nhiệm; sự quan tâm của anh chị em cho ta bài học về sẻ chia. Những bài học ấy không nằm trong sách vở mà được hun đúc từ trải nghiệm, từ yêu thương và đôi khi cả từ những mất mát. Nhờ vậy, kí ức trở thành kim chỉ nam giúp ta sống tốt đẹp hơn mỗi ngày.

Bên cạnh đó, kí ức về người thân cũng tạo nên bản sắc của mỗi cá nhân. Mỗi người là kết quả của bao nhiêu yêu thương, chăm sóc, ảnh hưởng từ gia đình. Nhớ về cha mẹ, ông bà là nhớ về nguồn cội, về nơi ta thuộc về. Những kí ức ấy giúp ta không lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn, giúp ta biết mình là ai và vì sao mình tồn tại. Chính điều đó tạo nên sự bền vững trong tâm hồn, giúp ta luôn cảm thấy ấm áp dù đi xa đến đâu.

Tuy nhiên, đôi khi con người chỉ nhận ra giá trị của những kí ức ấy khi đã mất đi người thân. Sự vô tâm, bận rộn khiến ta bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc đáng lẽ nên trân trọng. Khi nhìn lại, những kí ức dù đẹp đến đâu cũng không thể bù đắp cho những điều ta chưa kịp làm. Bởi vậy, giữ gìn kí ức không chỉ là hồi tưởng mà còn là lời nhắc nhở phải sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn khi còn có thể.

Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá của mỗi con người. Nó nuôi dưỡng tình cảm, định hướng lối sống và tạo nên bản sắc của mỗi cá nhân. Sống với kí ức không phải là níu giữ quá khứ, mà là giữ trong tim những điều tốt đẹp để sống tốt hơn ở hiện tại. Và vì thế, mỗi chúng ta cần trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân để khi nhìn lại, kí ức ấy sẽ là điều nâng đỡ, không phải điều khiến ta hối tiếc