Hoàng Tuấn Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2 điểm)
Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ):
Hình tượng đất nước trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt hiện lên vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Đó không chỉ là không gian địa lý với “đường số Một”, “nhịp cầu mới”, mà còn là hình ảnh con người Việt Nam cần cù, kiên cường trong lao động và chiến đấu. Đất nước được xây dựng từ những bàn tay vun quén, từ những hy sinh thầm lặng của các thế hệ trong chiến tranh. Đặc biệt, đất nước còn hiện thân trong ký ức, trong những kỷ niệm đau thương nhưng giàu sức sống, truyền năng lượng cho hiện tại. Qua đó, tác giả khẳng định: đất nước không đứng yên trong quá khứ đau thương mà luôn vận động, hồi sinh và phát triển. Hình tượng đất nước vì thế mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc cho sức sống bền bỉ, cho niềm tin vào tương lai hòa bình, hạnh phúc của dân tộc Việt Nam.
Câu 2. (4 điểm)
Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ):
Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm về cách con người cảm nhận và ghi nhớ lịch sử.
Trước hết, lịch sử không chỉ là những con số, mốc thời gian hay sự kiện khô khan. Khi được trình bày như những bài giảng đơn thuần, lịch sử dễ trở nên xa lạ, khó chạm đến cảm xúc con người. Tuy nhiên, lịch sử sẽ sống động và lay động lòng người khi gắn với những con người cụ thể – những số phận, những hy sinh, những lựa chọn đầy gian nan trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Chính con người, chứ không phải sự kiện vô tri, mới là linh hồn của lịch sử.
Chúng ta xúc động trước những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về; trước những người lính ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ; trước những con người bình dị đã hy sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy độc lập cho dân tộc. Những con người ấy khiến lịch sử không còn là quá khứ xa xôi mà trở thành câu chuyện của lòng yêu nước, của nhân cách và trách nhiệm.
Nhận định trên cũng nhắc nhở cách tiếp cận lịch sử của thế hệ trẻ hôm nay. Học lịch sử không chỉ là ghi nhớ kiến thức, mà quan trọng hơn là thấu hiểu giá trị của những con người đã làm nên lịch sử. Khi hiểu được điều đó, chúng ta sẽ biết trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với đất nước.
Tuy nhiên, cũng cần khẳng định rằng bài giảng lịch sử vẫn giữ vai trò quan trọng nếu được truyền tải bằng cảm xúc, bằng sự thấu hiểu con người và bối cảnh lịch sử. Khi bài giảng biết kể câu chuyện về con người, lịch sử sẽ không còn khô cứng mà trở nên giàu sức lay động.
Tóm lại, chúng ta xúc động trước lịch sử khi lịch sử được nhìn qua số phận và trái tim của những con người đã làm nên nó. Nhận định trên không phủ nhận vai trò của lịch sử, mà khẳng định: chính con người là giá trị cốt lõi, là điều khiến lịch sử trở nên bất tử trong lòng nhân loại.
Câu 1. (2 điểm)
Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ):
Hình tượng đất nước trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt hiện lên vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Đó không chỉ là không gian địa lý với “đường số Một”, “nhịp cầu mới”, mà còn là hình ảnh con người Việt Nam cần cù, kiên cường trong lao động và chiến đấu. Đất nước được xây dựng từ những bàn tay vun quén, từ những hy sinh thầm lặng của các thế hệ trong chiến tranh. Đặc biệt, đất nước còn hiện thân trong ký ức, trong những kỷ niệm đau thương nhưng giàu sức sống, truyền năng lượng cho hiện tại. Qua đó, tác giả khẳng định: đất nước không đứng yên trong quá khứ đau thương mà luôn vận động, hồi sinh và phát triển. Hình tượng đất nước vì thế mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc cho sức sống bền bỉ, cho niềm tin vào tương lai hòa bình, hạnh phúc của dân tộc Việt Nam.
Câu 2. (4 điểm)
Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ):
Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm về cách con người cảm nhận và ghi nhớ lịch sử.
Trước hết, lịch sử không chỉ là những con số, mốc thời gian hay sự kiện khô khan. Khi được trình bày như những bài giảng đơn thuần, lịch sử dễ trở nên xa lạ, khó chạm đến cảm xúc con người. Tuy nhiên, lịch sử sẽ sống động và lay động lòng người khi gắn với những con người cụ thể – những số phận, những hy sinh, những lựa chọn đầy gian nan trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Chính con người, chứ không phải sự kiện vô tri, mới là linh hồn của lịch sử.
Chúng ta xúc động trước những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về; trước những người lính ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ; trước những con người bình dị đã hy sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy độc lập cho dân tộc. Những con người ấy khiến lịch sử không còn là quá khứ xa xôi mà trở thành câu chuyện của lòng yêu nước, của nhân cách và trách nhiệm.
Nhận định trên cũng nhắc nhở cách tiếp cận lịch sử của thế hệ trẻ hôm nay. Học lịch sử không chỉ là ghi nhớ kiến thức, mà quan trọng hơn là thấu hiểu giá trị của những con người đã làm nên lịch sử. Khi hiểu được điều đó, chúng ta sẽ biết trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với đất nước.
Tuy nhiên, cũng cần khẳng định rằng bài giảng lịch sử vẫn giữ vai trò quan trọng nếu được truyền tải bằng cảm xúc, bằng sự thấu hiểu con người và bối cảnh lịch sử. Khi bài giảng biết kể câu chuyện về con người, lịch sử sẽ không còn khô cứng mà trở nên giàu sức lay động.
Tóm lại, chúng ta xúc động trước lịch sử khi lịch sử được nhìn qua số phận và trái tim của những con người đã làm nên nó. Nhận định trên không phủ nhận vai trò của lịch sử, mà khẳng định: chính con người là giá trị cốt lõi, là điều khiến lịch sử trở nên bất tử trong lòng nhân loại.
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được khắc họa qua những chuyển động phức tạp của cảm giác tội lỗi, hoang mang và đau đớn. Khi nghe tin mẹ bị lạc, cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì mà chỉ chìm trong nỗi rối bời và ân hận. Trở lại ga tàu điện ngầm nơi mẹ biến mất Chi-hon dường như bị nuốt vào dòng người đông đúc, để rồi trong khoảnh khắc ấy, cô thấm thía sự cô đơn và hoảng loạn mà mẹ có thể đã trải qua. Những ký ức tưởng như đã mờ đi bỗng sống dậy, đặc biệt là kỉ niệm về chiếc váy mà cô từng từ chối mặc thử, khiến cô day dứt vì sự vô tâm của mình. Cô nhận ra khoảng cách giữa mình một người phụ nữ thành đạt và người mẹ tảo tần, giản dị. Nỗi ân hận dâng lên khi cô hiểu rằng vào lúc mẹ gặp nạn, cô lại đang bận rộn với công việc ở nơi xa. Chính sự đối lập ấy làm sâu sắc thêm cảm giác tội lỗi, để rồi Chi-hon dằn vặt trước khả năng rằng có thể cô sẽ không bao giờ tìm lại được mẹ.
Câu 2
Ký ức về những người thân yêu là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của mỗi con người. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ, mà còn là nền tảng của tình cảm, của nhân cách và của cách ta nhìn nhận cuộc sống. Trong nhịp sống hối hả, đôi khi ta vô tình quên đi giá trị của những ký ức tưởng như đơn giản ấy, nhưng chính chúng lại tạo nên sự ấm áp và sức mạnh tinh thần để ta bước tiếp.
Những ký ức về người thân yêu lưu giữ những tháng ngày bình dị nhưng tràn đầy yêu thương. Đó có thể là vòng tay của mẹ trong một buổi chiều mưa, nụ cười hiền của cha khi dạy ta bài học đầu tiên, hay giây phút quây quần bên những người ta yêu thương. Những hình ảnh ấy có khi chỉ thoáng qua, nhưng lại khắc sâu trong tâm trí, trở thành điểm tựa mỗi khi ta mệt mỏi hay vấp ngã. Chúng giúp ta nhận ra rằng dù cuộc đời có đổi thay, vẫn có một nơi để trở về nơi chứa đựng tình cảm chân thành nhất.
Ký ức về người thân còn giúp ta hiểu và trân trọng hơn những giá trị của yêu thương và hi sinh. Khi nhớ lại những khó nhọc mà cha mẹ đã trải qua để nuôi dạy mình, ta học được sự biết ơn và lòng sẻ chia. Khi nghĩ đến những lời dạy dỗ của ông bà, ta hiểu thêm về truyền thống gia đình và trách nhiệm của bản thân. Chính ký ức tạo nên mối dây liên kết vô hình giữa quá khứ và hiện tại, giúp ta không đánh mất nguồn cội của mình.
Đặc biệt, ký ức càng trở nên quý giá hơn khi một người thân nào đó không còn nữa. Lúc ấy, những hình ảnh, lời nói hay cử chỉ dù nhỏ bé cũng trở thành món quà vô giá. Con người không thể níu giữ thời gian, nhưng có thể lưu giữ tình yêu bằng ký ức. Nhờ vậy, sự hiện diện của người thân vẫn tiếp tục đồng hành cùng ta, mang lại sự an ủi và nâng đỡ tâm hồn.
Vì thế, mỗi người cần trân trọng và nuôi dưỡng những ký ức đẹp về gia đình. Hãy sống chậm lại, quan tâm nhiều hơn, dành thời gian cho những người ta yêu thương để sau này không phải hối tiếc. Ký ức về người thân yêu chính là nơi ta tìm thấy sự bình yên, là ngọn đèn soi sáng con đường phía trước và cũng là điều giúp ta giữ được sự nhân hậu trong trái tim mình.
Câu 1.
Ngôi kể: Ngôi thứ ba (nhân vật “tôi”)
Câu 2.
Điểm nhìn: Trong đoạn trích, điểm nhìn nằm chủ yếu ở nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba. Câu chuyện được nhìn qua ý nghĩ, cảm xúc, hồi ức, sự hối hận và quan sát của Chi-hon.
Câu 3.
Biện pháp nghệ thuật:
- Đối lập , tương phản thời gian ,không gian ,hành động
Tác dụng:
- Làm nổi bật sự xa cách giữa người mẹ và người con.
- Nhấn mạnh nỗi ân hận của Chi-hon khi nhận ra mình mải mê công việc mà không kịp quan tâm đến mẹ.
- Tạo chiều sâu cảm xúc, làm tăng tính bi kịch của sự việc.
Câu 4.
Phẩm chất của người mẹ được thể hiện:
Tảo tần , hi sinh vì con
- Mạnh mẽ, luôn che chở con giữa cuộc đười đông đúc
- Giản dị, yêu thương con vô điều kiện, dù bản thân thiếu thốn
- Tự ti nhưng giàu lòng nhân hậu.
Câu văn thể hiện rõ phẩm chất của mẹ:
- “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…”
- “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
→ Thể hiện mẹ giản dị, thương con và luôn nghĩ cho con trước.
Câu 5.
- Cô hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy mẹ chọn, và rộng hơn là đã không hiểu, không trân trọng cảm xúc của mẹ, không quan tâm đủ đến khi bị lạc mất mẹ
- Đoạn văn :
Những hành động vô tâm đôi khi diễn ra rất nhỏ bé nhưng lại có thể khiến người thân bị tổn thương sâu sắc. Chúng ta thường dễ bỏ qua cảm xúc của những người gần gũi nhất vì nghĩ rằng họ luôn ở đó và luôn hiểu cho mình. Thế nhưng mỗi lời nói thiếu suy nghĩ hay sự thờ ơ của ta có thể khiến người thân buồn lòng mà ta không hay biết. Chỉ khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất mát, con người mới nhận ra giá trị của sự quan tâm. Vì vậy, hãy yêu thương và đối xử dịu dàng với những người bên cạnh mình ngay khi còn có thể.