Lê Thị Thu Hòa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
- Phương thức biểu đạt chính là : Nghị luận
Câu 2
- Nội dung chính của đoạn trích là : bàn về ý nghĩa của cái chết đối với những người đang sống
Câu 3
- Hiệu quả nghệ thuật của biện pháp tu từ trong đoạn (7):
+ Biện pháp tu từ chính là : Ẩn dụ
- Tác giả ví :
+ Đời sống như 1 cánh đồng đang sống
+ Cái chết như một cánh đồng bên cạnh mà con người chưa biết
- Hiệu quả nghệ thuật :
+ Làm cho khái niệm trừu tượng về sự sống cái chết chở nên cụ thể , gần gũi , giàu hình ảnh
+Gợi cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, giảm bớt nỗi sợ hãi về cái chết
+Thể hiện quan niệm nhân sinh tích cực: nếu sống chân thực, không ân hận thì con người sẽ ra đi thanh thản
+Tăng sức suy ngẫm, chiều sâu triết lí cho đoạn văn.
Câu 4
Quan điểm của tác giả:
_ Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người còn sống:
+Nhắc con người sống nhân ái, công bằng, thiện chí hơn
+Nhắc con người đừng quên những phẩm chất tốt đẹp vốn có
+Là cơ hội để con người soi chiếu lại chính mình, điều chỉnh cách ứng xử với người khác
Em đồng tình với ý kiến đó
Vì :
+Thực tế cho thấy, khi một người ra đi, con người thường sống chậm lại, biết trân trọng và yêu thương hơn
+Cái chết giúp con người nhận ra sự mong manh của đời sống, từ đó bớt ích kỷ, tham lam
+Nếu luôn ý thức về cái chết, con người sẽ biết sống có trách nhiệm, tử tế và nhân văn hơn ngay từ khi còn sống.
Câu 1
- Ngôi kể văn bản trên là : Ngôi kể thứ 3
Câu 2
- Ngôi kể được kể theo điểm nhìn của nhân vật ông giáo Thứ
- Tác dụng : Giúp người đọc thấu hiểu trực tiếp nỗ tủi , sót xa và bi kịch nội tâm của nhân vật , làm nổi bật hiện thực đau thương và đồng cảm của nhà văn đối với số phận con người
Câu 3
- Vì ông giáo Thứ vừa ăn vừa nghĩ về cuộc sống khó khăn , nghèo đói , thân phận éo le nên nước mắt tự trào ra . Ông nghẹn ngào bởi miếng cơm thấm đẫm nỗi tủi cực , bất lực trước hoàn cảnh
Câu 4
- Nam Cao đã phản ánh :
+ Thực trạng nghèo đói , khổ cực của người trí thức tiểu tư sanr trong xã hội cũ
+ Bi kịch của những con người có tri thức , có nhân cách nhưng bị cuộc sống cơ cực vùi dập
+ Đồng thời thể hiện niềm thương cảm sâu sắc và trân trong của nhà văn với những phận đời bất hạnh
Bài 2
Câu 1
Trong tác phẩm Đời thừa của Nam Cao, nhân vật ông giáo Thứ hiện lên với những diễn biến tâm lý phức tạp, chứa đựng nhiều nỗi đau và giằng xé nội tâm. Khi ăn cơm, Thứ vừa ăn vừa nghĩ ngợi về cuộc đời cơ cực, túng thiếu, về những tháng ngày khốn khổ đã đè nặng lên số phận mình. Chính vì thế mà miếng cơm như nghẹn lại nơi cổ họng, nước mắt ông bất giác ứa ra. Diễn biến tâm lý này cho thấy Thứ là một người có tâm hồn nhạy cảm, luôn day dứt và tự ý thức sâu sắc về hoàn cảnh khốn cùng của mình. Ông vừa xót xa, vừa tủi hổ, vừa bất lực trước cảnh sống bế tắc. Tuy vậy, trong con người ấy vẫn sáng ngời phẩm chất cao đẹp: tình thương đối với gia đình, sự trăn trở về nhân cách và phẩm giá của bản thân. Nam Cao đã khắc họa thành công một trí thức nghèo, dù bị cơm áo ghì sát đất vẫn giữ được nhân cách và lòng tự trọng. Qua diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ, nhà văn không chỉ bộc lộ nỗi thương cảm sâu sắc cho số phận con người mà còn ngợi ca những phẩm chất cao quý tiềm ẩn trong họ.