Trần Thị Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu1: Hình tượng đất nước trong văn bản đọc hiểu thường được khắc họa giàu ý nghĩa: là những giá trị vật chất, tinh thần bình dị, gắn liền với đời sống con người (bát cơm, giếng nước); là sự hy sinh thầm lặng của bao thế hệ cha ông (những người vô danh); là vẻ đẹp nên thơ, hiền hòa đan xen với gian lao, anh dũng; từ đó gợi lên lòng tự hào dân tộc, tình yêu sâu sắc và trách nhiệm bảo vệ, xây dựng Tổ quốc, như một phần máu thịt không thể tách rời. Mở đầu, đoạn trích đã định nghĩa hình tượng đất nước bằng những hình ảnh vô cùng giản dị, gần gũi, thân thuộc như "chiếc chổi đót", "chiếc chăn bông" hay "bát cơm", "giếng nước", cho thấy đất nước không phải là khái niệm trừu tượng mà gắn bó mật thiết với đời sống hàng ngày, với những ký ức, kỷ niệm của mỗi con người Việt Nam, từ đó khơi gợi tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc. Hình tượng đất nước còn được nâng lên tầm vóc cao cả qua sự hy sinh thầm lặng của những "người vô danh đối đầu cùng giông bão", tôn vinh công lao to lớn của nhân dân lao động, những người đã làm nên sự trường tồn và vĩ đại của Tổ quốc, qua đó khẳng định Đất nước được xây đắp từ chính những con người bình dị ấy.
Qua cách cảm nhận độc đáo, tác giả đã làm nổi bật ý nghĩa: đất nước là cội nguồn văn hóa, là tình nghĩa, là sự sẻ chia, đoàn kết, là biểu tượng của một dân tộc kiên cường, bất khuất. Hình tượng đất nước vừa bình dị thân thương, vừa thiêng liêng cao cả, vừa quá khứ hào hùng, vừa hiện tại và tương lai tươi đẹp, lay động lòng người đọc về trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị ấy. Câu 2: Con người sống trong cùng một xã hội nhưng giữa người với người luôn tồn tại những khác biệt nhất định. Điều ta cần làm là học cách chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt ấy.Sự khác biệt chính là những nét riêng làm nên bản sắc của con người. Khác biệt tồn tại ở nhiều cấp độ từ tập thể cho tới cá nhân. Nó có thể nằm ở ngoại hình, thói quen hay quan điểm, lối sống, cung cách ứng xử. Việc tôn trọng sự khác biệt chính là tôn trọng quyền con người. Những điểm đối lập tạo nên sự phong phú cho đời sống như cách Coco Chanel từng nói: “Để không bị thay thế, bạn phải thật khác biệt”. Nhờ có sự khác biệt mà chúng ta biết thông cảm, kiên nhẫn, nâng đỡ nhau để cùng phát triển. Việc tôn trọng sự khác biệt còn là biểu hiện của tình thương, lòng nhân ái, giúp gắn kết con người. Trong cuộc sống gia đình, thấu hiểu những khác biệt giúp xóa nhòa khoảng cách thế hệ. Khi biết tôn trọng những điều riêng tư của người khác, chúng ta cũng nhận được sự tôn trọng tương tự. Đừng bao giờ miệt thị ai đó chỉ vì họ có khuôn mặt, màu da, giọng nói, phong tục hay bất cứ điều gì ở họ khác bản thân ta. Sự khác biệt đã tạo nên những điều tuyệt vời cho cuộc sống. Nếu không có sự khác biệt, thế giới không thể có những vĩ nhân như Newton, Edison, J.K.Rowling,…
Trong xã hội hiện đại vẫn tồn tại những con người bảo thủ, cố chấp, luôn áp đặt định kiến của mình lên người khác khiến cuộc sống trở nên ngột ngại và tù túng. Ngoài ra, trong một số trường hợp, một số người lại lợi dụng cụm từ “khác biệt” để biện minh cho những toan tính, sự ích kỉ của cá nhân, không tôn trọng tập thể xung quanh. Điều ta cần làm là kết hợp hài hòa giữa quan điểm cá nhân với tinh thần tập thể, dùng bản sắc của mình tô điểm màu sắc cho cuộc sống thay vì lợi dụng hay chà đạp sự khác biệt.
Mỗi chúng ta chỉ có một cơ hội để sống hết mình nên hãy luôn tự hào vì bản sắc mà ta đang sở hữu, nâng niu chính mình và yêu thương những người xung quanh.
- Hoán dụ: Biện pháp tu từ hoán dụ được sử dụng qua các hình ảnh:
- "Môi em" để chỉ những người con gái trẻ tuổi, xinh đẹp.
- "Áo cứa" để chỉ trang phục, cuộc sống đời thường của họ.
- "Công sự" để chỉ nơi chiến đấu, sự hy sinh gian khổ.
- Ẩn dụ: Biện pháp tu từ ẩn dụ được sử dụng qua hình ảnh:
- "Vào xốp Mộ" và "thời cát thiếu tấn bom ron" là ẩn dụ cho sự tàn khốc của chiến tranh, cái chết và sự hy sinh
- Vị ngọt đó có được từ sự hy sinh, cống hiến tuổi thanh xuân và cả tính mạng của những người con gái, những anh hùng vô danh trong công cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc.
- Nó là thành quả của lòng dũng cảm, kiên cường và tình yêu nước mãnh liệt của cả một thế hệ.
- Lòng yêu nước là nguồn động lực to lớn thúc đẩy mỗi cá nhân vượt qua mọi khó khăn, thử thách, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.
- Nó tạo nên sức mạnh đoàn kết phi thường, giúp dân tộc ta chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.
- Trong thời bình, lòng yêu nước thể hiện qua việc nỗ lực học tập, lao động, xây dựng và phát triển đất nước, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
- Đoạn trích gợi nhắc thế hệ trẻ về trách nhiệm tiếp nối truyền thống hào hùng, trân trọng hòa bình và không ngừng cống hiến cho quê hương.
Chi-hôn biến chuyển phức tạp: từ ngây thơ, hồn nhiên (thích khám phá, tin tưởng) đến hoảng sợ, sốc khi chứng kiến cảnh tượng tàn khốc (bàn chân, suối tóc mẹ), rồi dằn vặt nội tâm, đau đớn tột cùng khi thấy mẹ bị hành hạ và lời mẹ nói ("Con tôi có ý chí"), cuối cùng vỡ òa trong sự thương cảm sâu sắc, nhận ra sự hy sinh và tình yêu lớn lao của mẹ, thể hiện sự trưởng thành và lòng hiếu thảotâm lí nhân vật Chi-hôn (trong "Hòn đất") hiện lên đầy biến động, thể hiện sự chuyển biến sâu sắc từ ngây thơ sang nhận thức, từ sợ hãi đến lòng hiếu thảo và đau đớn tột cùng. Ban đầu, Chi-hôn là một cậu bé ngây thơ, chưa hiểu hết sự tàn khốc của chiến tranh, chỉ tập trung vào hình ảnh đôi chân mẹ trần trụi, suối tóc bạc và chiếc khăn rằn rơi trên đất. Tuy nhiên, sự xuất hiện của mẹ cùng lời đe dọa của giặc đã đẩy tâm trạng cậu từ ngạc nhiên sang hoảng sợ tột độ, cảm nhận được nỗi đau thể xác và tinh thần của mẹ. Đỉnh điểm là khi nghe mẹ nói: "Con tôi lớn rồi, nó có trí khôn của nó", Chi-hôn vỡ òa, nước mắt chảy ròng ròng không phải vì sợ hãi mà vì nhận ra sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha và tình yêu thiêng liêng của mẹ, đánh dấu một bước ngoặt trong nhận thức, từ một đứa trẻ thành một người con hiểu chuyện, thấu cảm. Câu 2:Cuộc sống là một hành trình dài với vô vàn trải nghiệm, nhưng trong kho tàng ký ức của mỗi người, những kỷ niệm về gia đình, về người thân yêu luôn chiếm một vị trí thiêng liêng và không thể thay thế. Đó không chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ, những câu chuyện ấm áp, mà còn là cội nguồn sức mạnh tinh thần, định hình nhân cách và là điểm tựa vững chắc giúp ta vượt qua mọi thử thách trên đường đời Những năm tháng thơ ấu bên cha mẹ, ông bà là giai đoạn quan trọng nhất định hình nên con người chúng ta. Lời ru ầu ơ, bàn tay chăm sóc, ánh mắt trìu mến, hay cả những bài học nghiêm khắc từ người thân đều khắc sâu vào tâm hồn, trở thành nền tảng đạo đức và bản sắc riêng của mỗi người. Ký ức về tình thương vô điều kiện ấy nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta biết yêu thương, sẻ chia và có một trái tim nhân hậu. Khi đối mặt với khó khăn, áp lực cuộc sống, hình ảnh người thân yêu và những kỷ niệm đẹp đẽ sẽ hiện về, tiếp thêm sức mạnh và động lực. Đó có thể là hình ảnh mẹ tảo tần, cha gồng gánh lo toan, hay nụ cười động viên của ông bà, tất cả trở thành nguồn năng lượng vô tận để ta đứng dậy, nỗ lực phấn đấu, không gục ngã trước nghịch cảnh. Ký ức ấy nhắc nhở ta về cội nguồn, về những người luôn yêu thương và tin tưởng mình, thôi thúc ta sống xứng đáng hơn. Ký ức về gia đình gắn liền với ngôi nhà thân yêu, với những con đường thân thuộc, với hương vị quê nhà. Những kỷ niệm này giúp ta yêu hơn cội nguồn, trân trọng giá trị của quê hương, đất nước. Dù đi đâu, làm gì, ký ức về người thân luôn là sợi dây vô hình níu giữ ta, nhắc nhở ta về nơi mình sinh ra, nơi có những người ta yêu thương nhất, làm cho tình yêu quê hương trở nên sâu sắc và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, có thể có những ký ức buồn, nhưng chính những trải nghiệm đó, cùng với tình yêu thương của người thân, đã dạy ta bài học về sự trưởng thành. Ký ức về thời gian bên gia đình giúp ta nhận ra giá trị của từng khoảnh khắc, sự hữu hạn của thời gian, từ đó biết trân trọng hơn những gì đang có, biết yêu thương và quan tâm đến người thân nhiều hơn khi còn có thể.Tóm lại, ký ức về người thân yêu không chỉ là những mảnh ghép quá khứ mà còn là kim chỉ nam cho tương lai, là báu vật tinh thần vô giá. Hãy trân trọng và gìn giữ những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, để chúng trở thành nguồn sức mạnh, tình yêu và lẽ sống, giúp mỗi chúng ta có một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa.
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.