Trần Thị Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.thể thơ : tự do
dấu hiệu: mỗi dòng thơ có số chữ không đều nhau
Câu 2.Cảm xúc của nhân vật trữ tình:
Niềm xúc động sâu sắc, trân trọng trước những hi sinh lớn lao của đất nước và con người trong chiến tranh.
- Niềm tự hào, biết ơn về sức sống bền bỉ của dân tộc.
- Niềm tin yêu vào hiện tại và tương lai hòa bình của đất nước.
Câu 3.Biện pháp tu từ nổi bật: Điệp ngữ kết hợp liệt kê
Ý nghĩa:Nhấn mạnh sự phổ biến, rộng khắp của những con người sinh ra từ bom đạn chiến tranh.Làm nổi bật sức sống mãnh liệt, khả năng hồi sinh kỳ diệu của con người Việt Nam
Câu 4
“Vị ngọt” là vị ngọt của hòa bình, độc lập, hạnh phúc hôm nay.
- Vị ngọt ấy có được từ:
- Những hi sinh, mất mát, đau thương trong chiến tranh.
- Từ Cách mạng tháng Tám, từ truyền thống đấu tranh bền bỉ của dân tộc.
- Câu 5.
Lòng yêu nước là tình cảm thiêng liêng, được hình thành từ sự thấu hiểu và trân trọng những hi sinh của cha ông. Qua đoạn trích, ta nhận ra yêu nước không chỉ là chiến đấu khi đất nước lâm nguy mà còn là sống có trách nhiệm trong hòa bình hôm nay. Đó là học tập tốt, lao động chăm chỉ, gìn giữ truyền thống và góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn. Yêu nước chính là tiếp nối “sức sống hôm qua” để làm nên tương lai.
Câu 1. Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Ngôi kể thứ ba
(Thể hiện qua việc dùng các từ “cô”, “bố cô”, “mẹ cô”, “chị dâu cô”… để kể về nhân vật Chi-hon.)
Câu 2. Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Điểm nhìn của người kể chuyện đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba).
Người kể gọi Chi-hon là “cô”, nhưng toàn bộ dòng cảm xúc, hồi ức, suy nghĩ, day dứt đều được nhìn theo góc nhìn nội tâm của Chi-hon.
Câu 3. Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong đoạn văn sau? Nêu tác dụng.Đoạn văn:
“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp… Tổ chức tại Bắc Kinh… Lúc mẹ cô bị lạc…, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô…”
Biện pháp nghệ thuật:
- Phép đối lập / tương phản giữa hai hình ảnh, hai thời điểm xảy ra đồng thời.
Tác dụng:
- Làm nổi bật sự vô tâm và khoảng cách giữa Chi-hon và mẹ.
- Gợi cảm giác ân hận, day dứt, khi mẹ gặp nạn còn cô lại đang bận rộn với công việc và thành công cá nhân.
- Nhấn mạnh tình huống trái ngang, tăng chiều sâu cảm xúc cho đoạn trích.
Câu 4. Những phẩm chất nào của người mẹ đã thể hiện? Chỉ ra câu văn thể hiện.
Phẩm chất của người mẹ trong đoạn trích:
- Yêu thương con, luôn nghĩ cho con:
→ Thể hiện qua câu: “‘Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,’ mẹ cô lẩm bẩm.” - Giản dị, tần tảo, chịu thương chịu khó:
→ Thể hiện qua chi tiết: “Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu…” - Mạnh mẽ, kiên cường:
→ Thể hiện qua câu:
“Mẹ nắm chặt tay cô… bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” - Hy sinh, cam chịu:
→ Ngầm thể hiện qua việc mẹ thích chiếc váy nhưng nói rằng: “Mẹ thì không mặc được.”
Câu 5. Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ.
Điều Chi-hon hối tiếc:
Cô hối tiếc vì đã không chịu mặc thử chiếc váy mà mẹ thích và không hiểu lòng mẹ khi còn nhỏ, để mẹ buồn.
Đoạn văn mẫu (4–5 câu):
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta vô tình làm tổn thương những người thân yêu nhất mà không nhận ra. Một lời nói cộc lốc, một sự thờ ơ hay một lần từ chối nhỏ bé cũng có thể khiến cha mẹ buồn lòng. Chỉ đến khi mọi chuyện đã xảy ra, ta mới thấy hối hận vì đã không quan tâm và trân trọng họ nhiều hơn. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe, thấu hiểu và yêu thương gia đình bằng những hành động giản dị mỗi ngày, để không phải nuối tiếc khi đã muộn.
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon hiện lên qua những cung bậc phức tạp và đầy day dứt. Khi biết mẹ bị lạc, cô bàng hoàng và bực tức, rồi nhanh chóng chuyển sang trạng thái tự trách bởi bốn ngày sau cô mới hay tin. Đến ga tàu điện ngầm – nơi mẹ biến mất – Chi-hon chìm vào cảm giác hỗn loạn, hoảng hốt và thương mẹ khi hình dung cảnh mẹ bị xô đẩy giữa biển người xa lạ. Từ đó, những ký ức tưởng như đã chìm khuất bỗng trỗi dậy, khiến cô càng thêm ân hận. Cô nhớ về lần mẹ mua váy cho mình, nhận ra sự vụng về và thiệt thòi mà mẹ đã trải qua, đồng thời nhận thấy chính sự vô tâm của bản thân đã làm mẹ buồn. Tâm lý của Chi-hon liên tục dịch chuyển từ lo lắng, hoài nghi, đến tự trách và đau đớn khi nghĩ về tình trạng của mẹ “dạo này”. Tất cả đã khắc họa một người con gái đang đối diện với sự mất mát và nhận ra tình yêu, sự hy sinh của mẹ mà trước đây cô chưa từng thấú hiểu trọn vẹn
Câu 2 (4 điểm). Bài văn ~600 chữ về tầm quan trọng của ký ức về người thân yêu
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt. Đó không chỉ là những hình ảnh đã qua, những âm thanh, mùi hương hay khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé, mà còn là phần sâu thẳm trong tâm hồn giúp ta nhận ra mình là ai, mình thuộc về đâu, và trái tim mình được nuôi dưỡng bằng tình yêu như thế nào. Ký ức về những người thân yêu chính là điểm tựa tinh thần, là sợi dây bền chặt níu con người lại với những giá trị nhân văn tốt đẹp.
Trước hết, ký ức giúp ta hiểu hơn về tình yêu và sự hy sinh của gia đình. Trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi Chi-hon đứng giữa ga tàu đông đúc, lần theo dấu vết nơi mẹ biến mất, thì những ký ức xưa cũ mới ùa về, khiến cô thấm thía tình thương mẹ dành cho mình. Cũng như Chi-hon, mỗi người đôi khi chỉ nhận ra những điều quý giá khi nó đã trở nên mong manh. Ký ức chính là cách cuộc đời nhắc ta nhớ rằng đằng sau sự lớn lên của ta là bao nhọc nhằn, hy sinh âm thầm của những người thân yêu.
Bên cạnh đó, ký ức giúp ta biết sống nhân hậu và biết ơn. Khi ta hồi tưởng về giây phút cha mẹ nắm tay đưa ta đến trường, hay những bữa cơm giản dị mà bà, mà mẹ đã kỳ công chuẩn bị, ta học được cách trân trọng từng điều nhỏ bé. Những ký ức ấy nuôi dưỡng lòng biết ơn, giúp ta sống ấm áp hơn, yêu thương nhiều hơn và không bao giờ vô tâm với những người luôn kề bên ta. Nhờ có ký ức, con người không lạnh lùng trước hiện tại và càng không thờ ơ trước sự sẻ chia.
Hơn thế nữa, ký ức về người thân là nơi ta tìm về mỗi khi mệt mỏi. Giữa những bấp bênh của cuộc sống, chỉ cần nghĩ lại tiếng cười của mẹ, cái vỗ vai của cha hay lời dặn dò dù đã nghe hàng trăm lần, ta sẽ có thêm sức mạnh để bước tiếp. Ký ức trở thành vùng an toàn – nơi ta được ôm ấp bởi tình yêu vô điều kiện mà cuộc đời hiếm khi mang lại. Nhất là khi người thân đã mất hoặc xa cách, ký ức lại càng trở nên thiêng liêng, là cách duy nhất giúp ta giữ họ ở lại trong trái tim mình.
Cuối cùng, ký ức giúp ta sống có trách nhiệm hơn với hiện tại. Khi nhớ lại những lúc mình vô tâm, lỡ làm tổn thương người thân, ta học được cách sửa chữa và yêu thương nhiều hơn. Con người chỉ trưởng thành khi biết nhìn lại, biết trân trọng những gì đã và đang có, để không phải ân hận khi thời gian đã trôi qua.
Ký ức về những người thân yêu vì vậy không chỉ là quá khứ; đó là nguồn sáng dẫn đường cho hiện tại và tương lai. Chúng nhắc ta yêu thương khi còn có thể, quan tâm khi chưa quá muộn, và sống tử tế để không bao giờ phải hối tiếc. Bởi trong sâu thẳm, con người chỉ thật sự giàu có khi trái tim họ chứa đầy ký ức về những yêu thương chân thành.