Nguyễn Thị Lệ Quyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Sống một cách ý nghĩa là khát vọng chung của mỗi con người trong hành trình làm người. Theo tôi, sống ý nghĩa trước hết là sống có mục tiêu, biết mình cần làm gì và đang cố gắng vì điều gì. Khi có mục tiêu rõ ràng, con người sẽ không sống buông xuôi, vô định mà luôn nỗ lực hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là biết yêu thương và chia sẻ. Một lời quan tâm đúng lúc, một hành động giúp đỡ chân thành tuy nhỏ bé nhưng có thể mang lại niềm vui, niềm tin cho người khác và cho chính mình. Ngoài ra, sống ý nghĩa là biết trân trọng những giá trị giản dị xung quanh như gia đình, thầy cô, bạn bè và những điều bình thường trong cuộc sống. Đặc biệt, mỗi người cần sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, dám nhận lỗi khi sai và không ngừng vươn lên. Khi ta sống tích cực, nhân ái và có trách nhiệm, cuộc đời không chỉ trở nên có ý nghĩa hơn mà còn góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.
câu 2
Lưu Quang Vũ là một nhà thơ giàu cảm xúc, thường viết về những điều bình dị mà sâu sắc trong cuộc sống gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử. Bài thơ “Áo cũ” là một thi phẩm tiêu biểu, mượn hình ảnh chiếc áo cũ để nói về tình yêu thương thầm lặng, bền bỉ của người mẹ và sự trân trọng những giá trị đã cùng ta đi qua năm tháng.
Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên gắn liền với sự đổi thay của thời gian: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn”. Chiếc áo không chỉ cũ đi vì năm tháng mà còn vì đứa con ngày một lớn lên. Những chi tiết như “chỉ đứt sờn”, “màu bạc hai vai” gợi nên sự hao mòn, vất vả, qua đó phản chiếu những hi sinh lặng thầm của mẹ. Chiếc áo trở thành nơi cất giữ ký ức, khiến “mắt phải cay cay”, bởi mỗi đường kim mũi chỉ đều chứa đựng tình thương sâu nặng.
Sang khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét hơn. Mẹ may áo cho con nhưng cũng chính lúc ấy, mẹ nhận ra con đã khôn lớn, còn mình thì già đi: “Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”. Một chi tiết rất đời thường nhưng đầy ám ảnh, cho thấy sự tàn phai của thời gian trên đôi mắt mẹ. Đường khâu trên áo không chỉ là sự vá víu vật chất mà còn là dấu ấn của tình yêu thương vô điều kiện. Càng thương mẹ, người con lại càng yêu chiếc áo – yêu cả những gì gắn với mẹ.
Ở khổ thơ thứ ba, chiếc áo cũ được nhìn như người bạn đồng hành: “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng”. Dù đã cũ, đã sờn, người con vẫn “quý”, vẫn “thương”. Chiếc áo trở thành thước đo của thời gian: áo dài ra thì mẹ cũng già hơn. Sự trưởng thành của con luôn song hành với những hi sinh và sự già đi của mẹ, khiến người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm.
Khổ thơ cuối mang ý nghĩa khái quát, như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng mà sâu sắc. Tác giả không chỉ nói đến chiếc áo mà mở rộng ra là cách con người cần biết trân trọng những gì đã cùng mình đi qua năm tháng. Thương manh áo cũ để càng thêm thương mẹ; trân trọng những điều giản dị để hiểu hơn giá trị của tình thân và ký ức.
Bằng giọng thơ chân thành, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, “Áo cũ” đã chạm đến trái tim người đọc. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống chậm lại, biết yêu thương, trân quý mẹ cha và những điều bình thường nhưng thiêng liêng trong cuộc đời.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính là: nghị luận
Câu 2
Ý nghĩa và cái chết đối với cuộc sống con người
Câu 3
Biện pháp tu từ so sánh và ẩn dụ- Biện pháp so sánh và ẩn dụ được sử dụng hiệu quả:
- So sánh: "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng", "cái chết là một cánh đồng bên cạnh", "như một người đã đến thăm những khu phố cổ ở Stockhome trở về và kể lại".
- Ẩn dụ: "cánh đồng sự sống khác".
- _Hiệu quả nghệ thuật:
- Giúp hình ảnh cái chết và sự sống trở nên cụ thể, gần gũi, dễ hình dung hơn, giảm bớt sự sợ hãi, mơ hồ.
- Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho đoạn văn.
- Làm cho lập luận của tác giả trở nên thuyết phục, sâu sắc hơn về quan niệm cái chết không phải là dấu chấm hết mà là sự chuyển tiếp, từ đó khuyên răn răn con người sống có ý nghĩa hơn
- Câu 4
- Tác giả cho rằng cái chết, một quy luật tất yếu, chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể.
- Đồng tình với ý kiến này.
- Giải thích: Khi đối diện hoặc chứng kiến sự ra đi của người khác, con người thường có những giờ phút sống chân thực, những phẩm tính tốt đẹp thức dậy. Cái chết nhắc nhở về sự hữu hạn của đời người, thúc đẩy trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm, yêu thương và bớt đi những sai lầm, tham vọng phù phiếm.
- Câu 5
- Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là: Hãy sống trung thực, không ân hận với đời sống hiện tại và trân trọng từng khoảnh khắc để sống tốt hơn.
- Giải thích: Văn bản nhấn mạnh rằng nếu sống một cách trung thực và không ân hận, con người sẽ thanh thản khi ra đi. Cái chết là lời nhắc nhở thường xuyên về sự quý giá của sự sống, giúp ta thức tỉnh những phẩm tính tốt đẹp và hành xử đúng đắn với những người xung quanh, bớt đi lòng tham và sự ích kỷ.
câu 1
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Dấu hiệu:
- Số chữ trong mỗi dòng không đều, không bị gò bó theo khuôn mẫu cố định.
- Nhịp thơ linh hoạt, thay đổi linh động theo cảm xúc.
- Cách gieo vần không chặt chẽ, mang tính tự nhiên.
→ Phù hợp để bộc lộ cảm xúc, suy tư sâu lắng về đất nước và con người.
Câu 2
Đoạn thơ thể hiện niềm xúc động sâu sắc, tự hào xen lẫn biết ơn của nhân vật trữ tình:
- Xúc động trước những thế hệ con người Việt Nam lớn lên, trưởng thành giữa chiến tranh.
- Tự hào về sức sống bền bỉ, kiên cường của dân tộc.
- Trân trọng, biết ơn những hi sinh âm thầm đã làm nên đất nước hôm nay.
Câu3
Biện pháp tu từ điệp từ “mỗi” trong các câu:
“Mỗi em bé…
Mỗi cô gái…”
Tác dụng:
- Nhấn mạnh tính phổ biến, rộng khắp của sự hi sinh và trưởng thành trong chiến tranh.
- Làm nổi bật hình ảnh con người Việt Nam: dù là trẻ em hay thiếu nữ đều chịu ảnh hưởng của bom đạn.
- Qua đó khắc họa đất nước được làm nên từ số phận của từng con người cụ thể.
Câu 4
- “Vị ngọt” là hình ảnh ẩn dụ:
- Tượng trưng cho thành quả của hòa bình, độc lập, hạnh phúc hôm nay.
- “Vị ngọt” đó có được từ:
- Những đau thương, mất mát trong chiến tranh.
- Sự hi sinh của bao thế hệ cha anh.
- Truyền thống cách mạng từ Cách mạng tháng Tám.
- → Đó là “vị ngọt” của lịch sử, của lòng yêu nước và ý chí dân tộc
Câu5
Đoạn trích giúp em nhận ra rằng lòng yêu nước không phải là điều lớn lao, xa vời mà bắt nguồn từ những con người bình dị và những hi sinh thầm lặng. Yêu nước là biết trân trọng quá khứ, biết ơn những thế hệ đi trước đã đánh đổi tuổi trẻ và hạnh phúc để đất nước được yên bình. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, lòng yêu nước được thể hiện bằng việc sống có trách nhiệm, học tập tốt, rèn luyện đạo đức và góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn. Chỉ khi mỗi người ý thức được vai trò của mình, lòng yêu nước mới được tiếp nối và phát huy bền vững.
Câu 1
Hình tượng đất nước mang ý nghĩa sâu sắc, thiêng liêng và giàu giá trị nhân văn. Đất nước không chỉ hiện lên như một không gian địa lí với núi sông, ruộng đồng, làng xóm quen thuộc mà còn gắn liền với chiều dài lịch sử và truyền thống văn hóa của dân tộc. Đó là nơi lưu giữ bao kỉ niệm, bao hi sinh thầm lặng của các thế hệ cha ông trong công cuộc dựng nước và giữ nước. Qua hình tượng đất nước, tác giả khơi gợi niềm tự hào, tình yêu quê hương sâu nặng trong lòng người đọc. Đất nước còn được cảm nhận qua những điều bình dị, gần gũi trong đời sống hằng ngày, từ tiếng nói, phong tục đến những con người cần cù, giàu lòng yêu nước. Như vậy, hình tượng đất nước không chỉ là khái niệm trừu tượng mà trở thành một phần máu thịt, gắn bó mật thiết với mỗi con người. Qua đó, văn bản nhắn nhủ mỗi chúng ta cần biết trân trọng, gìn giữ và có trách nhiệm xây dựng, bảo vệ đất nước hôm nay và mai sau.
câu 2
Lịch sử dân tộc là dòng chảy bền bỉ của thời gian, ghi lại những dấu mốc quan trọng trong quá trình hình thành và phát triển của đất nước. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, giúp chúng ta nhìn lại cách tiếp cận và cảm nhận lịch sử một cách chân thực và giàu cảm xúc hơn.
Trước hết, những bài giảng lịch sử thường cung cấp cho người học các sự kiện, mốc thời gian, con số và kết quả. Dù rất cần thiết cho việc ghi nhớ và hiểu biết, nhưng nếu lịch sử chỉ dừng lại ở những dữ kiện khô khan thì khó có thể chạm đến trái tim con người. Chính vì vậy, nhiều người cảm thấy lịch sử khô cứng, nặng nề và khó nhớ. Tuy nhiên, lịch sử không chỉ là những trang sách mà còn là câu chuyện về con người – những con người bằng xương bằng thịt đã sống, chiến đấu, hi sinh và cống hiến cho đất nước.
Chúng ta xúc động khi biết về những con người làm nên lịch sử bởi họ mang trong mình lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần hi sinh cao cả. Đó là những vị anh hùng dám đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược, là những chiến sĩ sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ, hạnh phúc cá nhân vì độc lập, tự do của dân tộc. Những câu chuyện về con người cụ thể giúp lịch sử trở nên gần gũi, sống động và đầy cảm xúc. Qua họ, ta cảm nhận được nỗi đau mất mát, niềm tin, ý chí và khát vọng vươn lên của cả một dân tộc.
Hơn nữa, xúc động trước những người làm nên lịch sử còn giúp thế hệ trẻ nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân. Lịch sử không phải là điều đã khép lại, mà là nền tảng để chúng ta sống tốt hơn trong hiện tại và hướng tới tương lai. Khi hiểu và trân trọng những con người đã tạo nên lịch sử, chúng ta sẽ biết sống có lý tưởng, có mục tiêu và có trách nhiệm với đất nước.
Tuy vậy, không thể phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử, mà ở cách chúng ta học và dạy lịch sử. Khi lịch sử được kể bằng câu chuyện con người, bằng cảm xúc và sự thấu hiểu, những bài giảng lịch sử cũng sẽ trở nên hấp dẫn và lay động lòng người.
Tóm lại, ý kiến trên đã khẳng định vai trò trung tâm của con người trong lịch sử. Chính những con người làm nên lịch sử đã khiến quá khứ trở nên sống động và đáng trân trọng. Nhận thức đúng điều đó sẽ giúp mỗi chúng ta thêm yêu lịch sử, yêu đất nước và nỗ lực viết tiếp những trang lịch sử tốt đẹp cho dân tộc hôm nay.
Câu 1: Ngôi kể
-Văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba (xưng "cô", "mẹ",
"bố"), người kể giấu mặt nhưng biết rõ mọi chuyện diễn ra với nhân vật "cô" và mẹ, qua lời kế của nhân vật con gái (Chi-hon).
Câu 2:
-Điểm nhìn trần thuật tập trung vào nhân vật "cô" (Chi-hon), người kể chuyện (ngôi thứ ba) dùng điểm nhìn của cô để quan sát và tường thuật lại, qua đó bộc lộ cảm xúc day dứt, hối hận về sự xa cách, vô tâm của mình với mẹ, như đoạn trích đã chí ra
Câu 3
Phép đối chiếu - tương phản: đối chiếu lúc mẹ gặp nạn với lúc mẹ đang làm việc/học tập ở nơi khác.Liệt kê các địa điêm, hành động: Băc Kinh, Seoul, ga tàu điện ngầm, triển lãm sách
Tác dụng:
Làm nối bật hình ảnh người mẹ hết lòng vì công việc, chăm chỉ, say mê học hỏi, đồng thời nhấn mạnh sự xót xa và day dứt của người con khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ gặp chuyện nhưng con lại không ở bên.
Câu 4:
- Phẩm chất của người mẹ là tận tụy hy sinh chịu thương chịu khó .
C5: chi -hon hối tiếc vì đã vô tâm, không giành đủ thời gian quan tâm ,chăm sóc mẹ khi còn khỏẻ mạnh
CÂu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được thể hiện qua nhiều cung bậc cảm xúc phức tạp và tinh tế. Ban đầu, Chi-hon xuất hiện với tâm trạng bối rối, lúng túng trước hoàn cảnh bất ngờ xảy ra. Sự dè dặt ấy cho thấy cô là người nhạy cảm, nội tâm sâu sắc và luôn cân nhắc kĩ lưỡng trước mọi hành động. Khi đối diện với sự thật hoặc một sự thay đổi lớn, Chi-hon dần chuyển sang trạng thái lo âu, trăn trở. Cô tự chất vấn bản thân, cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho những giằng xé trong lòng. Đó là biểu hiện của một tâm hồn giàu trách nhiệm và luôn khao khát sống đúng với cảm xúc chân thật của mình. Tuy nhiên, vượt lên trên nỗi sợ hãi và do dự, Chi-hon cuối cùng đã nhận ra điều quan trọng nhất đối với mình. Sự chuyển biến từ hoang mang đến thấu hiểu cho thấy cô trưởng thành hơn trong nhận thức và tình cảm. Qua diễn biến tâm lí ấy, nhân vật hiện lên vừa mỏng manh lại vừa mạnh mẽ, giàu yêu thương và biết tự quyết định con đường của mình. Đây cũng chính là vẻ đẹp đáng trân trọng của Chi-hon trong tác phẩm
Câu 2
Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức luôn là những mảnh ghép thiêng liêng giúp ta lưu giữ những cảm xúc, trải nghiệm và hình ảnh của những người thân yêu. Dù thời gian trôi qua, hoàn cảnh đổi thay, nhưng những hồi ức về gia đình, về những người từng nâng đỡ và đồng hành với ta vẫn nằm lại thật sâu trong trái tim. Chính những kí ức ấy tạo nên giá trị, sức mạnh tinh thần và hình thành nhân cách của mỗi người.
Trước hết, kí ức về những người thân yêu giúp ta nhận ra nguồn cội và hiểu rõ hành trình trưởng thành của chính mình. Ai cũng có những kỉ niệm tuổi thơ gắn với vòng tay cha mẹ, ông bà. Đó có thể là tiếng ru, bữa cơm gia đình, hay những lời dạy dỗ mộc mạc mà ấm áp. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành điểm tựa tinh thần vô cùng lớn lao, nhắc ta nhớ mình được yêu thương, được bảo bọc như thế nào. Kí ức càng đẹp, con người càng có xu hướng sống tử tế, biết trân trọng giá trị tình thân.
Không chỉ lưu giữ yêu thương, kí ức về những người thân yêu còn giúp ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Khi mệt mỏi hay chán nản, ta thường nhớ đến những lời động viên, cái nắm tay, hay nụ cười của người thân. Chỉ một hình ảnh ấy thôi cũng đủ vực ta đứng dậy, tiếp tục cố gắng. Đối với nhiều người, đó chính là nguồn động lực mạnh mẽ nhất – một “ngọn lửa” âm ỉ nhưng bền bỉ, giúp ta kiên trì hơn trên hành trình theo đuổi ước mơ.
Thêm vào đó, kí ức cũng dạy ta biết biết ơn và sống có trách nhiệm hơn. Khi nhớ về những hi sinh thầm lặng của cha mẹ, ta tự nhắc mình phải cố gắng để không phụ lòng họ. Khi nhớ về những người đã từng ở bên cạnh lúc ta vấp ngã, ta học được cách trân trọng hiện tại và đối xử chân thành với những người đang hiện diện trong cuộc sống của mình. Những kí ức ấy làm con người trưởng thành, sâu sắc và giàu lòng nhân ái hơn.
Cuối cùng, kí ức về những người thân yêu còn là sợi dây kết nối quá khứ – hiện tại – tương lai. Cho dù ai đó không còn ở bên ta nữa, hình bóng và tình cảm của họ vẫn hiện hữu qua những hoài niệm. Điều đó khiến ta không cô độc, đồng thời nhắc ta tiếp tục sống tốt để xứng đáng với tình yêu từng nhận được. Kí ức không chỉ là hồi tưởng mà còn là sức mạnh dẫn đường giúp ta sống đẹp, sống có ý nghĩa.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Đó là nơi lưu giữ tình cảm, là hành trang tinh thần và cũng là động lực để ta vững bước trên đường đời. Mỗi người hãy trân trọng những khoảnh khắc hiện tại để mai này, khi nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười vì đã từng yêu thương chân thành và đã được yêu thương thật nhiều.