Lăng Tấn Hiệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lăng Tấn Hiệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1

ngôi kể đoạn trích trên là ngôi kể thứ hai

câu 2 người kể chuyện giấu mình, quan sát và ghi lại câu chuyện, diễn biến tâm lý của các nhân vật (như nhân vật "dì Diệu") một cách khách quan, nhưng vẫn thấm đượm cảm xúc và sự thấu hiểu của một người ngoài cuộc chứng kiến tình mẫu tử thiêng liêng. 

câu3

biện pháp nghệ thuật là tương phản đối lập

tác dụng

  • Làm nổi bật sự xa cách, vô tâm của con đối với mẹ: Bức tranh "bận rộn" của người con càng làm rõ sự cô đơn, bất lực của người mẹ, tạo nên sự xót xa.
  • Nhấn mạnh giá trị tình mẫu tử: Qua sự đối lập, tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ hiện lên rõ nét, cao cả hơn, khiến người đọc thấm thía tình cảm gia đình.

câu 4

tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh thầm lặng, sự tần tảo, chịu thương chịu khó, đức hi sinh, sự lo lắng, bao dung và là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con.

câu 5

  • Những hành động vô tâm, dù nhỏ bé, cũng có thể để lại vết sẹo lòng sâu sắc cho người thân. Đó có thể là những lời nói thiếu suy nghĩ, sự thờ ơ trước nỗi vất vả của mẹ, hay việc mải mê vui chơi mà quên lời dặn của cha.




câu 1 Trong truyện ngắn Chiếc lược ngà, nhân vật ông Sáu (ba của Thu) thể hiện diễn biến tâm lý đầy phức tạp, sâu sắc, xoay quanh tình cảm cha con thiêng liêng. Ban đầu, ông Sáu đau đớn, tủi hờn khi bị con gái gọi nhầm là "ba" vì gương mặt lạ, thể hiện sự giằng xé giữa tình yêu con và sự bẽ bàng, khó khăn trong hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt. Nỗi giận hờn của người cha ấy dần tan biến khi ông hiểu ra, để rồi một mực nhận con, muốn được nghe tiếng gọi "ba" thân thương. Đỉnh điểm là khi ông nhận ra đứa con gái bé bỏng vẫn thương mình, nỗi ân hận, day dứt tột cùng dâng lên, khiến ông không thể kìm nén mà òa khóc. Hành động làm chiếc lược ngà, hy sinh cả tính mạng, chỉ mong ước được gọi "ba" một tiếng đã khắc họa rõ nét tình phụ tử sâu nặng, mãnh liệt, vượt lên trên thù hận, khẳng định giá trị bất diệt của tình thân gia đình. Diễn biến tâm lý ấy không chỉ cho thấy tình yêu thương chân thành của người cha mà còn là lời khẳng định sức mạnh của tình cảm gia đình trước bão táp chiến tranh, lay động lòng người đọc. 

câu2

Cuộc đời mỗi người như một dòng sông, chảy trôi không ngừng nghỉ. Và dòng sông ấy được bồi đắp, tô điểm bởi những phù sa ký ức, trong đó, ký ức về những người thân yêu – cha mẹ, ông bà, anh chị em – chính là những hạt phù sa quý giá nhất, là ngọn lửa thắp sáng hành trình ta đi, giúp ta trưởng thành, vững bước và tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.  Trước hết, ký ức về người thân là nền tảng định hình nhân cách, con người ta. Những năm tháng thơ ấu được bao bọc bởi vòng tay cha mẹ, những lời ru ầu ơ của mẹ, những câu chuyện cổ tích ông kể, những bài học vỡ lòng từ cha, tất cả đã khắc sâu vào tâm hồn ta những giá trị tốt đẹp: lòng nhân ái, sự sẻ chia, tính kiên trì và trách nhiệm. Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm xúc, là những bài học cuộc sống đầu tiên, góp phần xây dựng nên con người ta toàn diện như ngày hôm nay.  Tiếp theo, ký ức là điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi đối mặt với khó khăn, thử thách, ta tìm về những kỷ niệm xưa, thấy lại hơi ấm gia đình, nhớ lời cha dạy, thấy bao la tình thương, ta có thêm sức mạnh để vượt qua. Ký ức hạnh phúc làm ta yêu đời, hy vọng; ký ức buồn (như sự mất mát, vất vả) lại giúp ta trưởng thành, biết trân trọng những gì đang có. Chúng là nguồn động viên vô hình, giúp ta cân bằng cảm xúc và tiếp tục bước tới.  Hơn nữa, ký ức về người thân nuôi dưỡng tình yêu thương và sự gắn kết cội nguồn. Những kỷ niệm về bữa cơm gia đình, những trò chơi hồn nhiên, sự sẻ chia, đùm bọc đã dạy ta hiểu giá trị của tình thân, của quê hương. Nhờ đó, ta biết yêu thương, biết quan tâm đến người xung quanh, không bao giờ quên cội nguồn, nguồn cội của mình.  Không chỉ vậy, ký ức tuổi thơ còn khơi nguồn cảm hứng sáng tạo. Nhiều nhà văn, nhà thơ đã viết nên những tác phẩm bất hủ từ chính những ký ức giản dị, sâu sắc về gia đình, quê hương mình. Đó là "Bếp lửa" của Bằng Việt, hay "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của Nguyễn Nhật Ánh. Những ký ức ấy biến thành chất liệu văn chương