Phạm Thị Kim Oanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phu nhân họ Nguyễn trong văn bản là hình tượng tiêu biểu cho lý tưởng phụ nữ trung trinh, tiết kiệm thời trang kiến trúc. Nàng xuất thân từ gia đình quan lại, dung mạo thanh nhã, cử chỉ thích trang, giỏi văn thơ và hung thùa, luôn lễ độ với chồng. Khi về nhà chồng, nàng sống theo khuôn phép, cùng chồng triết họa văn thơ, hâm mộ một trung thần thính nữ, có thể hiện sự thông minh và chung thủy. Sau khi chồng mất trên đường sứ, nàng thương tiếc sâu sắc, viết văn tế ca ngợi công đức ông và bày tỏ nguyện hi sinh theo. Dù là người nhà khuyên giải, nàng quyết định tự sát bằng cách thắt cổ, giữ đạo vợ chồng. Hành động này không chỉ phản ánh ánh thủy tinh chung vượt qua sự sống mà còn tôn vinh giá trị đạo đức truyền thống, góp phần làm văn bản trở nên sâu sắc, cường điệu tinh thần tiết. Qua phu nhân, tác giả ca ngợi mỹ phẩm phụ nữ Việt Nam, đồng thời phê bình xã hội phong kiến coi trọng trinh tiết hơn sự sống.
Câu 2.
nhiệm vụ của người trí tuệ đối với đất nước
Trong xã hội hiện đại, hình tượng kẻ sĩ hết lòng vì nước như tiến sĩ Đinh Hoàn trong truyện “Truyện người nghe nữ ở An Ấp” vẫn là biểu tượng sống động cho trách nhiệm của người trí thức. Đinh Hoàn, dù trẻ tuổi, đã được triều đình tín giao sứ mệnh kết nối bang giao với Trung Quốc, chấp nhận gian nan, mất mạng vì lo lắng việc nước chưa hoàn thiện. Từ đó, chúng tôi thấy tinh thần trách nhiệm của trí thức không chỉ là học vấn mà còn là cống hiến cho dân tộc, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền và phát triển đất nước.
Con người, với tri thức và tầm nhìn, có vai trò quan trọng trong việc định hướng xã hội. Họ là những nhà khoa học, nhà văn, nhà giáo, chính trị gia… phải ra bảo vệ lẽ phải, chống lại tham lam, bất công. Như Đinh Hoàn, dù sức yếu, ông vẫn hiển trì sứ mệnh, thể hiện lòng trung quân ái quốc. Ngày nay, trí thức Việt Nam như các nhà thơ Nguyễn Du, Hồ Chí Minh đã dùng văn chương, tư tưởng để thức thức dân tộc, đấu tranh chống giặc ngoại xâm. Nếu trí thức chỉ lo cá nhân, đất nước sẽ suy yếu, như bài học từ lịch sử Việt Nam được đô hộ. Nhiệm vụ của họ là sáng tạo, đổi mới, góp phần xây dựng nền tảng kinh tế tri thức, như phát triển công nghệ, giáo dục để nâng cao trí tuệ.
Tuy nhiên, không phải trí thức nào cũng hoàn thành sứ mệnh. Một số được xúc tiến bởi quyền lực, vật chất, trở thành công cụ cho giai cấp thống trị. Để thực hiện trách nhiệm, trí thức cần rèn luyện đạo đức, thể hiện lý trí. Chính phủ và xã hội phải tạo môi trường thuận lợi, tôn trọng trí thức, tránh tình trạng “trí thức bị lãng quên” như trong một số giai đoạn lịch sử. Nếu mỗi công thức học theo Đinh Hoàn sẵn sàng hy sinh cho đất nước thì dân tộc sẽ vững mạnh, phát triển bền vững.
Tóm lại, trách nhiệm của người trí thức là cống hiến tri thức, bảo vệ lẽ phải và góp phần xây dựng đất nước. Từ hình tượng Đinh Hoàn, chúng ta học được bài học quý báu: trí thức phải là ngọn lửa dẫn dân tộc, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động thiết thực.
Câu 1.
Văn bản trên thuộc thể loại truyền kỳ (truyện kì), là dạng văn xuôi cổ Việt Nam kết hợp giữa yếu tố lịch sử, thực tế với yếu tố huyền bí, kỳ ảo, cảnh báo ca ngợi các giá trị đạo đức như lòng trung trinh, tiết nguy.
Câu 2.
Văn bản trên viết về đề tài ca ngợi trung trinh, tiết danh của người phụ nữ Việt Nam thời trang kiến trúc, thông qua câu chuyện của phu nhân họ Nguyễn – vợ của tiến sĩ Đinh Hoàn, người tự sát theo chồng để giữ đạo vợ chồng, và được triều đình tôn vinh.
Câu 3.
Yếu tố ảo kỳ trong văn bản có thể hiện ra giấc mơ của phu nhân, nơi bà gặp lại chồng đã mất ở thiên đình, và qua các di tích như Vi Ngọc Tiên, Dương Thái Chân tái sinh kiếp sau. Tác dụng: Tăng tính huyền bí, làm nổi bật niềm tin vào tinh sau và tình yêu vĩnh cửu, đồng thời làm văn bản trở nên hấp dẫn, sâu sắc hơn, nhấn mạnh rằng xin chung thủy có thể vượt qua giới hạn sống chết, giảm thiểu tinh thần đạo đức.
Câu 4.
Việc sử dụng điển tích, điển cố gắng (như Nàng Lục Châu tự sát theo chồng, người trinh nữ hóa đá vọng phú, Thuấn phi và Chức năng nữ hội ngộ, Vi Ngọc Tiên và Dương Thái Chân tái hợp) giúp so sánh, ca ngợi trung trinh của nhân vật chính, làm giàu bản văn bằng văn hóa truyền thống, tăng tính thuyết phục và nghệ thuật. Tôi ấn biểu tượng với điển tích Dương Thái Chân vì nó có thể hiện niềm tin vào sự tái sinh hợp lý sau, mang tính câu lạc quan và hy vọng, trái ngược với bi kịch tự sát, làm nổi bật khát khao tình yêu vĩnh cửu trong văn bản.
Câu 5.
Không gian nghệ thuật kết hợp giữa trần gian (như làng An Ấp, triều đình, đường sứ) và thiên thượng (thiên đình nơi chồng làm việc, giấc mơ hội ngộ). Chi tiết cho thấy: Phu nhân mơ thấy chồng từ thiên đình đến, ông nói về việc cầu Thiên Đình và thiên tài; đề đến tái sinh như Thuấn phi, Chức năng nữ. Tác dụng: Làm mờ giới hạn cuộc sống - dưỡngt, tăng tính huyền bí, nhấn mạnh tình yêu vượt thời gian và không gian, đồng thời có thể hiện quan niệm đạo đức phong kiến kiến trúc sinh sau, làm văn bản sâu sắc và giàu tính lý lý.
Câu 1
Diễn biến tâm lý của Chi-hon trong đoạn trích có thể thực hiện chuyển biến từ tâm trí, đánh lỗi sang ân hận sâu sắc và nhận thức về vô tâm. Ban đầu, khi biết mẹ bị lạc, cô hào hứng và đánh lỗi cho gia đình vì không đón mẹ, thể hiện sự giận dữ và trách nhiệm chung. Tiếp theo, khi đứng ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô hồi tưởng ký ức về mẹ, từ việc chọn váy đến cảnh mẹ tay cô giữa đám đông, dấu đau ân hậni dậy, cô nhận ra mình đã vô tâm với mẹ. Sự tương phản giữa cuộc sống bận rộn của cô ở Bắc Kinh và nỗi đau của mẹ làm cô ngày dứt, dẫn đến suy nghĩ về giá trị của tình mẫu tử. Cuối cùng, cô nhận thức rằng mẹ có thể lạc lối tuổi già, nhưng nỗi buồn tiếc nuối vẫn đọng lại, phản ánh quá trình trưởng thành thành tinh thần. Diễn biến này nhấn mạnh thông điệp về sự lãng quên và cần thiết cho người quan trọng. (198 chữ)
Câu 2.
Tầm quan trọng của ký ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người
Trầm ký về những người thân yêu là kho báu vô giá trong cuộc đời mỗi người, giúp chúng ta duy trì mối liên kết với quá khứ, nuôi dưỡng tâm hồn và định hướng tương lai. Trong xã hội hiện đại với nhịp sống Húc hả, việc trân trọng những ký ức này càng trở nên thiết yếu, bởi vì chúng không chỉ là những hình ảnh đẹp mà còn là bài học sâu sắc về tình người.
Trước hết, ký ức về người yêu giúp chúng ta giữ vững bản sắc và giá trị đạo đức. Những kỷ niệm về cha mẹ, ông bà hay anh em thường chứa những bài học về hy sinh, yêu thương và hiển thị. Ví dụ, như trong đoạn trích từ tiểu thuyết "Hãy chăm sóc mẹ" của Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon hồi tưởng về mẹ chọn váy cho cô, dù mẹ Khiêm tốn nhưng luôn đặt con lên trên hết. Ký ức này làm cô nhận ra sự vô tâm của mình, từ đó thay đổi cách sống. Nếu không có những ký ức ức đó, chúng ta dễ rơi vào vòng xoáy ích kỷ, quên mất những giá trị nhân văn. Trong cuộc sống thực tế, nhiều người sau khi mất người thân mới nhận được giá trị của những bữa cơm gia đình hay những lời khuyên đơn sơ, khiến họ tiếc tiếc và cố gắng sống tốt hơn.
Thứ hai, ký ức về người thân yêu là nguồn động viên tinh thần, giúp vượt qua khó khăn. Khi đối mặt với thất bại hay cô đơn, những hình ảnh người luôn bên cạnh sẽ lấy lại sức mạnh. Tôi từng trải qua lúc mất ông nội, và ký ức về những câu chuyện ông kể bên bếp lửa đã giúp tôi hiển hiện sức mạnh trong những ngày khó khăn. Ký ức không chỉ là quá khứ mà còn là cầu nối với hiện tại, nhắc nhở chúng ta sống có ý nghĩa hơn. Nếu xã hội ngày nay quá chú ý vật chất, ký ức sẽ là thuốc tinh thần, ngăn chặn sự xa cách gia đình.
Cuối cùng, hãy trân trọng ký ức quan trọng giúp xây dựng vững chắc tương thích. Chúng tôi nên biên soạn, chia sẻ ký ức qua ảnh, câu chuyện để truyền lại cho thế hệ sau. Như lời khuyên trong bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ, hãy thương những gì đã cùng ta sống để không lãng quên. Nếu bỏ qua ký ức, cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa, chỉ là chuỗi ngày lặp lại. Do đó, mỗi người hãy dành thời gian suy ngẫm, bảo tồn tồn tại ký ức để cuộc sống thêm phong phú và ý nghĩa.
Tóm lại, ký ức về người thân yêu là nền tảng cho một cuộc sống, giúp chúng tôi học hỏi, sinh viên và định hướng. Hãy sống để tạo thêm ký ức đẹp, vì chúng là di sản vĩnh cửu
Câu 1: Xác định vị trí kể của văn bản trên.
Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất (ngôi "tôi")
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn từ nhân vật, vì toàn bộ câu chuyện được kể qua góc nhìn của Chi-hon, tập trung vào suy nghĩ, hồi tưởng và cảm xúc cá nhân của cô, không bao gồm quan điểm của các nhân vật khác.
Câu 3: Đọc đoạn văn sau:
“Lúc đầu mẹ cô bị tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự dự án triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một thư viện phát triển phòng trưng bày.”
Giải pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? ứng dụng. Giải pháp nghệ thuật được sử dụng là tương phản (contrast). Tác dụng: Nhấn mạnh sự vô tâm và xa cách của Chi-hon với mẹ, làm nổi cơn thịnh nộ sâu sắc, đồng thời thể hiện sự nghịch lý giữa cuộc sống bận rộn của cô và nỗi đau của mẹ, góp phần xây dựng chủ đề về lãng quên tình mẫu tử trong xã hội hiện đại.
Câu 4: Những sản phẩm nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện sản phẩm của người mẹ.
Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ thể hiện các sản phẩm chất: sự hy sinh, yêu thương vô điều kiện, cường cường và khiêm tốn. Ví dụ, sản phẩm chất hy sinh và yêu thương được thể hiện trong câu: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những nhà thám hiểm đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và chờ đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ." Phẩm chất Khiêm tốn và chấp nhận được thể hiện trong câu: "Chiếc Váy xếp nếp tương phản hoàn toàn với món khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội đầu như hai thế giới phân biệt không ăn nhập gì với nhau" và " Mẹ nói, 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều kiện mẹ thì không mặc định.'"
Câu 5: Chi-hon đã tiếc nuối điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể tạo ra những người thân sâu sắc.
Chi-hon tiếc về việc không đón mẹ ở ga tàu điện ngầm, không mặc thử Chiếc váy mẹ chọn dù biết mẹ thích, và vô tâm khi cô đang ở xa (Trung Quốc) trong lúc mẹ bị câu lạc bộ, dẫn đến nỗi đau ân hận sâu sắc về những ký ức bị lãng quên lãng quên.
Những hành động vô tâm như không lắng nghe ý kiến kiến trúc của người thân hay bỏ qua những cử chỉ nhỏ của họ có thể gây tổn thương tinh thần sâu sắc, tạo mối mối hệ gia đình rạn nứt mà không hay. Ví dụ, việc Chi-hon bỏ chiếc váy mẹ chọn không chỉ làm mẹ buồn mà còn phản ánh ánh sáng thường giá trị của mẹ, dẫn đến cơn bão phước lành. Trong cuộc sống bận rộn, chúng ta dễ dàng vô tình làm tổn thương cơ thể bằng cách ưu tiên công việc hay sở hữu cá nhân, nhưng hậu quả thường là những khoảng trống không thể lấp đầy. Do đó, hãy luôn ý thức và trân trọng những khoảnh khắc khắc nhỏ với người thân để tránh những nỗi đau không đáng có.
Câu 1. (2 điểm)
Để sống một cách ý nghĩa, con người cần nhận thức được sự sâu sắc về sự hữu hạn của cuộc đời, từ đó trân trọng từng khoảnh khắc thay vì chỉ tồn tại tại thụ động. Trước hết, hãy yêu thương và chăm sóc bản thân bằng cách duy trì sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, nuôi dưỡng đam mê và ước mơ để cuộc sống không chỉ là chuỗi ngày lặp lại mà còn là hành trình khám phá bản thân. Tiếp theo, xây dựng và vun đắp mối quan hệ xung quanh bằng chân thành, lắng nghe và chia sẻ, tránh những lời nói hay hành động xúc nguy thương, vì cuộc sống ý nghĩa thường được đo lường qua những kết nối bền vững với người thân, bạn bè và cộng đồng. Cuối cùng, hãy sống với lòng biết ơn và đóng góp tích cực cho xã hội, như tham gia thiện nguyện hay sáng tạo giá trị, để mỗi ngày trôi qua đều mang lại ý nghĩa lâu dài. Như vậy, sống ý nghĩa không phải là theo đuổi thành công vật chất mà là nuôi dưỡng tâm hồn và lan tỏa yêu thương, biến cuộc đời thành một bức tranh đầy màu sắc.
Câu 2. (4 điểm)
Phân tích bài thơ "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ
Lưu Quang Vũ là một nhà thơ Việt Nam hiện đại, nổi tiếng với những tác phẩm giàu tính nhân văn, đề cao tình yêu thương gia đình và giá trị cuộc sống. Bài thơ "Áo cũ" được sáng tác năm 1977, là một trong những bài thơ tiêu biểu của ông, thể hiện sâu sắc tình mẫu tử và lời khuyên về việc trân trọng quá khứ. Qua hình ảnh chiếc áo cũ giản dị, tác giả gửi tinh điệp về sự trưởng thành, tình yêu mẹ con và ý nghĩa của những kỷ niệm đời thường.
Trong bài thơ, chiếc áo cũ không chỉ là một vật dụng mà còn là biểu tượng cho quá khứ, cho tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho con. Từ "Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn / Chỉ tẩy màu bạc hai vai" tip lên hình ảnh chiếc áo dần mòn mòn theo thời gian, bài hát lại chứa cứu "ký ức" khiến mắt "cây cay". Đây là luận điểm đầu tiên: Chiếc áo cũ đại diện cho những kỷ niệm gắn bó, nơi mẹ vá áo là lúc con lớn lên, còn mẹ già đi. Câu "Mẹ vá áo mới biết con lớn / Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim" thể hiện sự hy sinh thầm lặng của mẹ, dù mắt gần nhưng vẫn cố gắng vì con. Sự tương phản giữa áo "cũ" mà con "quý vẫn thương" và áo mới dài hơn khiến mẹ "già hơn" nhấn mạnh quy luật thời gian: Con trưởng thành, mẹ già hóa, nhưng tình yêu vẫn vĩnh cửu. Điều này làm nổi bật giá trị của tình mẫu tử, nơi chiếc áo này trở thành cầu nối giữa hiện tại và quá khứ, khơi dậy lòng biết ơn sâu sắc.
Luận điểm thứ hai: Bài thơ là lời khuyên hãy biết thương những gì đã cùng ta sống, để trân trọng mẹ và quá khứ. Khổ thơ cuối "Hãy biết thương lấy những manh áo cũ / Để càng thương lấy mẹ của ta / Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống / Những gì trong tháng năm trôi qua..." mở rộng ý nghĩa từ chiếc áo cụ thể hát những giá trị chung. Tác giả khuyên người đừng quên những kỷ niệm, những người thân yêu, vì chúng là nền tảng cho cuộc sống ý nghĩa. Trong xã hội hiện đại, nơi mọi thứ thay đổi cuộc đua, lời khuyên này càng sâu sắc, nhắc nhở chúng ta sống chậm lại, trân trọng những điều giản dị như tình mẹ con, tránh lãng quên dẫn đến Cơn sốt.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, kết hợp với hình ảnh biểu tượng (áo cũ như ký ức, mẹ như người che tuyết). Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, với cấu trúc bài hát và vòng lặp từ ("thương", "cũ") tạo nhịp điệu như đềm, dễ đi vào lòng người. Các pháp bảo nghệ thuật như ẩn dụ (“Đựng trong tâm hồn”), so sánh (“Áo con có đường khâu tay mẹ vá”) làm cho tác phẩm giàu tính mũi cảm, khơi gợi cảm cảm chân thực.
Tóm tắt lại, "Áo cũ" không chỉ là bức tranh tình cảm gia đình mà còn là lời cảnh tỉnh về giá trị của quá khứ và tình người. Bài thơ giúp người đọc nhận ra rằng sống ý nghĩa là biết yêu thương và trân trọng những gì đã mất, để cuộc đời không chỉ là chuỗi ngày mà còn là kho tàng kỉ niệm vĩnh cửu.
Câu 1: Xác định phương pháp biểu đạt chính xác trong đoạn trích trên.
nghị luận
Câu 2: Xác định nội dung chính của đoạn trích.
Nội dung chính của đoạn trích là suy nghĩ về cái chết như một lời nhắc nhở của việc tạo hóa, giúp con người nhận ra sự lãng quên những giá trị nhân văn trong cuộc sống. Tác giả nhấn mạnh rằng cái chết làm lộ ra lỗ hổng trong thế gian, khuyến khích sống chia sẻ, cảm thông, tránh giáo dục sở hữu, và hướng tới một cuộc sống trung thực để thanh thản khi ra đi.
Câu 3: Xác định và nêu hiệu quả nghệ thuật của công việc sử dụng biện pháp tu từ trong đoạn (7).
Trong đoạn (7), tác giả sử dụng biện pháp tu từ so sánh (ẩn dụ) khi ví cái chết với "một cánh đồng bên cạnh" mà chúng ta chưa biết, và ví dụ về chuyến thăm "những khu phố cổ ở Stockholm" như một người trở về kể chuyện. Hiệu ứng nghệ thuật là làm cho khái niệm vật thể về cái chết trở nên gần gũi, sinh động, dễ hình dung, từ đó kích thích suy suy và khơi lòng khao khát sống tốt hơn, đồng thời nhấn mạnh thông điệp về sự chuyển tiếp giữa hai "cánh đồng" đời sống, góp phần thuyết phục người đọc về giá trị của cuộc sống hiện tại.
Câu 4: Tác giả bài viết cho rằng cái chết chứa đựng điều gì? Anh/chị có đồng tình với ý kiến không? Vì sao?
Tác giả cho rằng cái chết chứa Thận trọng một lời nhắc nhở của tạo hóa học, giúp con người nhận ra sự lãng quên những sản phẩm chất nhân văn như chia sẻ, cảm thông, và sống tốt hơn bên cạnh, thay vì được giáo dục sở hữu chi phối. Tôi đồng tình với ý kiến này vì nó khuyến khích suy ngẫm về giá trị cuộc sống, giúp con người tránh lặp lại sai lầm và hướng tới sự trưởng thành tinh thần. Trong thực tế, cái chết thường làm chúng ta nhận ra những điều quý giá đã mất, từ đó thay đổi cách sống, như tác giả mô tả qua những giờ phút chân thực sau khi mất mát.
Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất mà anh/chị rút ra từ văn bản là gì? Vì sao?
Thông điệp ý nghĩa nhất là: Hãy sống tốt với người đang sống như sống với người đã mất, vì cái chết là lời nhắc nhở để chúng ta nhận ra và sửa chữa những thiếu sót trong quan hệ nhân văn. Vì sao? Thông điệp này thúc đẩy sự lãng quên phổ biến của con người trong cuộc sống hàng ngày, nhưng cái chết làm lộ ra lỗi đó, khuyến khích chia sẻ, tránh ích kỷ, và hướng tới một xã hội công bằng hơn. Nó mang ý nghĩa sâu sắc trong bối cảnh xã hội hiện đại, nơi giáo dục thường xuyên trao đổi giá trị nhân văn, giúp người đọc tự suy ngẫm và cải thiện bản thân.