Liễu Thị Quỳnh Ánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong xã hội hiện đại, lối sống chủ động là yếu tố quyết định sự thành bại của mỗi cá nhân. Chủ động không chỉ là tự giác làm việc, học tập mà còn là thái độ sẵn sàng đón nhận thử thách và tự tạo ra cơ hội cho chính mình. Thay vì chờ đợi sự giúp đỡ hay phó mặc cho hoàn cảnh, người chủ động luôn nắm thế thượng phong, biến khó khăn thành đòn bẩy để phát triển. Lối sống này giúp chúng ta rèn luyện tư duy độc lập, sự tự tin và khả năng thích nghi cực cao với những biến động của thời đại. Khi bạn chủ động, bạn không chỉ làm chủ quỹ thời gian mà còn làm chủ được vận mệnh của mình. Tóm lại, chủ động chính là bản lĩnh để mỗi người khẳng định giá trị riêng và đóng góp tích cực cho cộng đồng.
Thể thơ của văn bản: thất ngôn bát cú đường luật Câu 2
Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả "măng trúc" (mùa thu), "giá" (mùa đông) - những sản vật tự nhiên, "tắm hồ sen" (mùa xuân), "tắm ao" (mùa hạ) - lối sống hòa hợp, gắn bó mật thiết với thiên nhiên.
Câu 3
".Biện pháp liệt kê: "Một mai", "một cuốc", "một cần câu
Tác dụng: Gợi ra những công cụ lao động thuần túy của nhà nông, cho thấy cuộc sống tự cung tự cấp, giản dị của tác giả khi về quê ở ẩn. Kết hợp với số từ "một" được lặp lại tạo nhịp điệu thong dong, thể hiện tư thế sẵn sàng, chủ động và tâm thế ung dung, tự tại của một "lão nông" tri thức.
Câu 4 Quan niệm "dại – khôn" của tác giả có điểm đặc biệt là sử dụng cách nói ngược (ngụ ý): Ta dại: Tác giả tự nhận mình "dại" khi tìm về "nơi vắng vẻ" (nơi tĩnh tại, không màng danh lợi) để giữ gìn cốt cách. Đây thực chất là cái "khôn" của bậc đại trí, thấu hiểu sự phù du của trần thế. Người khôn: Tác giả gọi những người đến "chốn lao xao" (nơi cửa quyền, tranh giành danh lợi) là "khôn". Nhưng thực chất đây là cái "dại" vì họ đang tự dấn thân vào vòng xoáy hư vinh, đánh mất sự thanh thản trong tâm hồn. => Qua đó, tác giả khẳng định triết lý sống lánh đục tìm trong, khẳng định bản lĩnh cá nhân trước những cám dỗ đời thường.
Câu 5Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm qua bài thơ là sự kết hợp giữa tâm hồn thanh cao và trí tuệ uyên thâm. Ông hiện lên là một bậc hiền triết với lối sống giản dị, hòa hợp trọn vẹn với thiên nhiên, xa rời bả vinh hoa để giữ gìn tiết tháo sạch trong. Sự "nhàn" của ông không phải là sự lười biếng mà là một thái độ sống chủ động, xem thường phú quý như một giấc chiêm bao. Qua đó, ta thấy được một nhân cách lớn, luôn tỉnh táo trước thời cuộc và giữ vững phẩm giá giữa xã hội đầy rẫy những lo toan, danh lợi.