Lương Thảo Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thảo Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

ài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa gợi lên hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi, thân thương trong đời sống hằng ngày của thiếu nhi. Qua bức ảnh Bác treo trong nhà, tác giả cảm nhận được nụ cười hiền hậu, ánh nhìn trìu mến như đang dõi theo từng sinh hoạt giản dị của các cháu. Bác hiện lên không xa vời mà rất gần, như một người ông luôn ân cần dạy bảo: chăm chỉ lao động, không ham chơi, biết cảnh giác trước kẻ thù. Dù “lo bao việc trên đời”, Bác vẫn “mỉm cười với em”, thể hiện tấm lòng yêu thương bao la dành cho thiếu nhi. Bài thơ có ngôn ngữ trong sáng, hồn nhiên, giàu cảm xúc, giúp em thêm kính yêu và biết ơn Bác Hồ kính yêu.


câu 2

Trong những năm học dưới mái trường, em có nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng sâu sắc nhất là kỉ niệm về lần em được bạn giúp đỡ khi gặp khó khăn trong học tập. Hôm đó, em bị ốm phải nghỉ học nhiều ngày nên không theo kịp bài vở. Khi trở lại lớp, em cảm thấy rất lo lắng vì sắp đến kì kiểm tra. Thấy vậy, bạn Thảo Nguyên – người bạn thân của em – đã chủ động ngồi lại sau giờ học để giảng bài cho em. Bạn kiên nhẫn giải thích từng chỗ khó, cho em mượn vở để chép lại bài. Nhờ sự giúp đỡ ấy, em dần hiểu bài và làm tốt bài kiểm tra. Kỉ niệm đó khiến em nhận ra tình bạn thật đáng quý. Em luôn trân trọng và cố gắng giữ gìn tình bạn đẹp đẽ ấy.


Câu 1. văn bản chơi phú quốc thuộc văn bản bút kí

Câu 2.Nước biển trong như lọc, nhìn thấy tận đáy, thấy rõ những con chang chang, sứa biển đang bò và sinh hoạt dưới nước, như trong một “thế giới thủy tinh”.

Câu 3. Văn bản được kể ở ngôi thứ nhất (xưng “chúng tôi”, “tôi”).

Tác dụng

Giúp câu chuyện trở nên chân thực, sinh động.

Thể hiện rõ cảm xúc, suy nghĩ, ấn tượng trực tiếp của người viết trong chuyến đi.

Tạo cảm giác gần gũi, khiến người đọc như cùng đồng hành, trải nghiệm với tác giả.

Câu 4 .

Những hoạt động của người dân Phú Quốc được nhắc đến:

  • Đánh cá, đi thẻ mực ban đêm.
  • Vá lưới, chuốt mây, phơi lưới.
  • Lao động cả ban ngày lẫn ban đêm.

Những hoạt động đó cho thấy:

  • Cuộc sống của người dân Phú Quốc cần cù, chăm chỉ, gắn bó với biển.
  • Họ lao động vất vả nhưng vẫn ung dung, an vui, yêu đời.

Câu 5 (khoảng 5–7 dòng)

Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em nhận ra rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở rộng hiểu biết, thêm yêu thiên nhiên và cuộc sống. Những chuyến đi mang đến cho ta cơ hội được tận mắt chứng kiến cảnh đẹp, con người và phong tục khác nhau. Nhờ đó, ta biết trân trọng những giá trị bình dị quanh mình. Trải nghiệm thực tế còn giúp con người trưởng thành hơn, sống tích cực và giàu cảm xúc hơn.



câu 1. ngôi thứ ba

câu 2. líu lo, lăng xăng

câu 3.vì nó đc nhân cách hóa biết suy nghĩ như con người

câu 4.Không, em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt trong truyện "Con Vẹt nghèo" vì nó đã khiến Vẹt trở nên "nghèo nàn" về bản sắc riêng, mất đi sự độc đáo của mình. Thay vì có một tiếng hót riêng, Vẹt chỉ có thể bắt chước những tiếng hót của loài khác, dẫn đến việc Vẹt không thể hiện được tài năng thực sự của bản thân và trở nên nhạt nhòa. 

câu 5.Từ câu chuyện "Con Vẹt nghèo", em rút ra bài học cần phát huy điểm mạnh và tài năng riêng của bản thân, không nên chỉ bắt chước hoặc dựa dẫm vào người khác. Thay vì khoe khoang, em cần khiêm tốn học hỏi và rèn luyện bản thân để đạt được thành công thực sự. Câu chuyện cũng nhắc nhở về tầm quan trọng của sự chân thành và bản sắc cá nhân


Thói bắt chước một cách vô ý thức mang lại nhiều tác hại đáng kể đối với sự phát triển của con người. Khi ta lệ thuộc vào việc sao chép người khác, ta dần đánh mất đi cá tínhbản sắc riêng của mình, trở nên mờ nhạt và thiếu sức sống. Việc này cản trở khả năng sáng tạotư duy độc lập, khiến ta không thể tự mình đưa ra quyết định hay giải quyết vấn đề một cách hiệu quả. Đáng ngại hơn, nếu bắt chước những thói quen xấu hoặc hành vi tiêu cực, ta dễ dàng lạc lối và tự hủy hoại tương lai. Cuối cùng, sống dưới cái bóng của người khác sẽ khiến ta thiếu đi sự tự tin và không bao giờ thực sự cảm thấy hạnh phúc hay thành công với những gì mình đạt

.Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn (khoảng 1 – 1.5 trang giấy thi) kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em

🛑 Trải Nghiệm Có Ý Nghĩa Sâu Sắc: Bài Học Đắt Giá Từ Sự Cẩu Thả Trong Cuộc Thi VioEdu


Trong cuộc đời học sinh, ai cũng mang theo bên mình những kỉ niệm về thành công rực rỡ và cả những vấp ngã đáng nhớ. Với em, kỉ niệm sâu sắc và mang tính bước ngoặt nhất chính là thất bại cay đắng trong kì thi VioEdu cấp trường năm học trước – một thất bại không đến từ sự thiếu hụt kiến thức, mà từ chính thói quen cẩu thảsự tự mãn của bản thân.

Trước cuộc thi này, em sống trong một "vùng an toàn" được xây dựng bởi những thành tích liên tiếp. Em luôn dẫn đầu trong các bài kiểm tra Toán và Tin học, và việc vượt qua các vòng tự luyện của VioEdu dường như là điều hiển nhiên. Những lời khen ngợi của thầy cô và sự ngưỡng mộ của bạn bè vô tình đã nuôi dưỡng trong em một sự tự tin thái quá, biến thành tâm lý chủ quan nguy hiểm. Em cho rằng kiến thức của mình đã quá vững vàng, không cần phải ôn tập tỉ mỉ, cẩn thận như các bạn khác. Em chỉ tập trung lướt qua các dạng bài mới mà bỏ qua việc rà soát lại các kiến thức cơ bản – thứ mà em cho là "quá dễ dàng để sai".

Ngày thi chính thức diễn ra, em bước vào phòng máy với một tinh thần phấn khích, nhưng lại là sự phấn khích đi kèm với vội vãthiếu đi sự tôn trọng đối với bài thi. Khi bắt đầu làm bài, em chỉ chăm chăm vào tốc độ. Việc nhấn chuột thật nhanh để giành lợi thế về thời gian trở thành ưu tiên hàng đầu, lấn át sự cẩn trọng. Em bỏ qua thói quen đọc đề bài ít nhất hai lần, bỏ qua bước nháp cẩn thận và kiểm tra lại kết quả. Hậu quả là em liên tiếp mắc phải những lỗi sai sơ đẳng đến mức không thể tin được.

Em nhớ rõ một bài toán tính diện tích hình thang, em đã tính nhầm công thức; một câu hỏi yêu cầu tìm số lớn nhất, em lại vô tình chọn số bé nhất. Dù có những lúc nhìn thấy kết quả tính toán phi lý hiện ra trên màn hình, em vẫn gạt bỏ cảm giác nghi ngờ, chỉ muốn hoàn thành bài thật nhanh. Sự cẩu thảthiếu kiên nhẫn đã khiến em kết thúc bài thi trong thời gian kỷ lục nhưng lại với số lần trả lời sai vượt xa giới hạn cho phép.

Khi danh sách học sinh đạt giải được công bố, em chỉ đạt giải Khuyến khích. Đó là một cú sốc lớn, một vết thương lòng khiến em không thể chấp nhận. Cảm giác xấu hổ vì đã phụ lòng tin của thầy cô, sự hối hận vì đã tự tay ném đi cơ hội của chính mình đã làm em suy sụp. Em tự hỏi: "Mình đã sai ở đâu?" Em nhận ra, thất bại này không phải do em kém cỏi về trí tuệ, mà do em đã kém cỏi về thái độ.

Chính từ khoảnh khắc suy sụp đó, em nhận được bài học đắt giá nhất. Thầy giáo Toán của em, người luôn đặt niềm tin vào em, đã không trách móc. Thầy chỉ nói: "Kĩ năng không bằng thói quen tốt. Sai một li đi một dặm. Bài học về sự cẩu thả hôm nay có giá trị hơn bất kỳ giải Nhất nào."

Lời khuyên của thầy đã thấm thía và thay đổi hoàn toàn em. Em bắt đầu một quá trình "tái thiết" lại thói quen học tập của mình. Em ép mình phải chậm lại khi đọc đề, luyện tập thói quen kiểm tra lại đáp án hai lần trước khi quyết định. Em học cách tôn trọng mọi câu hỏi, dù là câu hỏi dễ nhất. Quan trọng hơn, em học được sự khiêm tốn – luôn sẵn sàng lắng nghe, học hỏi từ bạn bè và không bao giờ cho phép bản thân tự mãn.

Trải nghiệm thất bại tại VioEdu đã trở thành một kinh nghiệm sống vô giá. Nó không chỉ giúp em cải thiện kết quả học tập trong các kì thi sau này (với sự cẩn trọng và tỉ mỉ hơn), mà còn rèn giũa em trở thành một người trách nhiệm, tỉ mỉ và biết trân trọng mọi cơ hội. Em hiểu rằng, tính cẩn thậnthái độ nghiêm túc chính là nền tảng vững chắc nhất để đi đến thành công.


Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm buồn, nhưng đôi khi chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất là lần em làm vỡ chiếc cốc yêu thích của mẹ.

Hôm ấy, sau bữa cơm tối, em xung phong rửa bát giúp mẹ. Vì muốn làm thật nhanh để mẹ vui, em lại sơ ý làm rơi chiếc cốc sứ có in hình hoa hồng mà mẹ rất quý. Tiếng cốc vỡ vang lên khiến em sững sờ, tim đập mạnh. Nhìn những mảnh vỡ dưới sàn, em thấy nước mắt mình rơi. Em lo mẹ sẽ giận, nhưng khi mẹ bước vào, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu con, lần sau nhớ cẩn thận hơn nhé.” Lời nói của mẹ khiến em vừa xấu hổ, vừa xúc động.

Tối hôm đó, em suy nghĩ rất nhiều. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là biết nhận lỗi và rút kinh nghiệm. Từ sau lần ấy, em luôn cố gắng làm việc cẩn thận hơn, không hấp tấp và biết trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình.

Dù chỉ là một kỷ niệm buồn, nhưng nó đã dạy em bài học quý giá về sự cẩn trọng, trách nhiệm và tình yêu thương bao dung của mẹ. Chính từ nỗi buồn ấy, em học được cách sống tốt hơn mỗi ngày.

câu 1 . Thể loại truyện đồng thoại

câu 2.Theo văn bản, hạt dẻ gai lớn lên trong điều kiện khắc nghiệt, trên những sườn đồi trơ trụi, thiếu nước và chất dinh dưỡng, nơi không có cây nào khác có thể sống sót

câu 3.

  • "Những chiếc hạt dẻ gai lấp lấp lánh trên cành"
    • Lấp lánh: Tên gọi của sự phản chiếu ánh sáng một cách lung linh, rực rỡ.
  • "Cây dẻ gai mọc cao vút, trông thật nghiêng nghiêng"
    • Nghiêng nghiêng: Hình ảnh mô tả sự không thẳng đứng, nghiêng về một phía của cây.
    • câu 4:Nhân vật "tôi" trong truyện đồng thoại thường thể hiện những đặc điểm của con người (như suy nghĩ, cảm xúc, hành động) nhưng được nhân cách hóa từ một sự vật, hiện tượng hoặc con vật, giúp người đọc cảm nhận thế giới một cách sinh động và gần gũi hơn
    • câu 5.Bài học cuộc sống: Dũng cảm đối mặt với những thử thách trong cuộc sống, chúng ta sẽ nhận về những bài học bổ ích cho bản thân, những điều tốt đẹp.


câu 1. ngôi thứ ba

câu 2.a trên câu chuyện "Hương hoa hoàng lan", không ai biết chính xác ai là người đã trồng cây hoàng lan. Khi Hà hỏi bà, bà cho biết: "Hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết.

câu 3.1. Biện pháp tu từ: Nhân hóa.

  • Giải thích: Biện pháp nhân hóa được thể hiện qua việc sử dụng động từ "khoác trên mình," là hành động chỉ dành cho con người (mặc quần áo, khoác áo). Tác giả đã gán cho cây hoàng lan hành động và đặc điểm của con người.

2. Tác dụng:

  • Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và đáng yêu hơn.
  • Gợi hình dung về sự phát triển mạnh mẽ, tươi tốt và sức sống mới mẻ của cây khi đón chào mùa xuân, như thể cây đang tự thay áo mới. Điều này giúp câu văn giàu sức gợi cảm và hấp dẫn hơn.
  • câu 4.Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" vì cô bé xúc động và trân trọng kỷ vật thiêng liêng này, hiểu được ý nghĩa về tình yêu và sự hy sinh của ông.

Việc cô bé "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" thể hiện sự ngộ ra và thấu hiểu ngay lập tức về người ông đã khuất và lý do bà luôn yêu quý cây hoàng lan.

câu 5.Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận ra rằng gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, chở che và nuôi dưỡng, giống như cây hoàng lan được lớn lên trong mảnh vườn đầy tình yêu của mẹ. Dù đi xa đến đâu, tình cảm gia đình vẫn là điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua khó khăn và hướng về những điều tốt đẹp. Vì thế, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ mái ấm gia đình của mình.


Trong những năm tháng học Tiểu học, em đã có nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng chuyến đi thăm Lăng Bác cùng các bạn lớp 5 là trải nghiệm khiến em xúc động và ghi nhớ mãi.

Hôm ấy, từ sáng sớm, chúng em đã háo hức chuẩn bị để đến Quảng trường Ba Đình – nơi có Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi bước vào khuôn viên Lăng, ai nấy đều nói nhỏ lại, hàng cây xanh rì rào trong gió, không khí thật trang nghiêm. Xếp hàng tiến vào Lăng, em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Khi được nhìn thấy Bác nằm yên nghỉ trong làn ánh sáng dịu nhẹ, lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa kính yêu, vừa tự hào. Em nghĩ đến công ơn to lớn của Bác – người đã dành trọn cuộc đời cho dân tộc, cho hòa bình và hạnh phúc của chúng em hôm nay.

Rời khỏi Lăng, chúng em được tham quan Bảo tàng Hồ Chí Minh và Phủ Chủ tịch. Em ấn tượng với căn nhà sàn nhỏ bé, giản dị nơi Bác từng sống và làm việc. Qua chuyến đi, em không chỉ hiểu thêm về cuộc đời và tấm gương đạo đức của Người mà còn học được bài học về lối sống giản dị, yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Chuyến tham quan Lăng Bác đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc. Đó không chỉ là một kỷ niệm đẹp thời Tiểu học, mà còn là nguồn động lực để em cố gắng học tập, rèn luyện, xứng đáng với tình yêu thương và niềm tin mà Bác Hồ dành cho thiếu niên, nhi đồng Việt Nam.