Nguyễn Lê Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 2. (Bài văn ngắn) Người em yêu quý nhất là mẹ. Mẹ luôn âm thầm chăm sóc và dõi theo từng bước trưởng thành của em. Dáng mẹ nhỏ nhắn, đôi tay chai sạn vì công việc nhưng luôn ấm áp khi nắm lấy tay em. Em yêu nhất là ánh mắt hiền từ và nụ cười dịu dàng của mẹ, bởi mỗi khi em buồn hay mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy mẹ, em lại cảm thấy bình yên. Mẹ không chỉ dạy em học chữ mà còn dạy em cách làm người, biết yêu thương và sẻ chia. Đối với em, mẹ là điểm tựa vững chắc và là người em luôn tin tưởng vào yêu thương chân trọng
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng gợi cho em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và trong sáng. Mầm non nhỏ bé, yếu ớt nhưng vẫn dũng cảm vươn mình lên khỏi mặt đất để đón ánh sáng và không khí. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến chính bản thân mình và những người trẻ trong cuộc sống. Dù gặp khó khăn, thử thách, chúng ta vẫn cần kiên trì, nỗ lực để trưởng thành từng ngày. Em cảm nhận được trong mầm non không chỉ có sự sống mới mà còn có niềm hi vọng, ước mơ và tương lai tươi sáng. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên và tin tưởng hơn vào sức mạnh của ý chí, của sự cố gắng không ngừng
Câu 1. Bài thơ viết theo thể thơ năm chữ. Căn cứ: mỗi dòng thường có 5 tiếng. Câu 2. Khổ thơ đầu gieo vần chân, tạo âm điệu nhẹ nhàng, dễ nhớ. Câu 3. Chủ đề: Ca ngợi sự sống mới, sự vươn lên và niềm tin vào tương lai. Căn cứ: hình ảnh mầm non xuyên suốt bài thơ.
Câu 4. Nhan đề phù hợp vì “mầm non” là hình ảnh trung tâm, tượng trưng cho hi vọng và sự phát triển. Câu 5. Thông điệp: Dù nhỏ bé, con người vẫn có thể vươn lên, vượt khó và hướng tới điều tốt đẹp nếu có niềm tin và cố gắng.
Trong kho tàng văn học Việt Nam, nhân vật khiến em xúc động và yêu thích nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc không phải là người anh hùng lẫy lừng hay nhân vật có số phận huy hoàng, mà chỉ là một người nông dân nghèo khổ, sống lặng lẽ nơi làng quê. Thế nhưng chính cuộc đời bình dị ấy lại toát lên vẻ đẹp nhân cách sâu sắc, khiến người đọc không khỏi suy ngẫm và cảmTrước hết, Lão Hạc hiện lên là một người cha vô cùng yêu thương con. Vì nghèo túng, không lo nổi tiền cưới vợ cho con, lão đau đớn để con trai bỏ đi phu đồn điền. Tình yêu ấy còn thể hiện rõ nhất qua việc lão giữ gìn mảnh vườn – tài sản duy nhất – như một lời hứa với con. Lão thà chịu đói khổ, ăn củ chuối, sung luộc, chứ nhất quyết không tiêu đến số tiền bán vườn. Qua đó, ta thấy ở Lão Hạc một tấm lòng vị tha, hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.Bên cạnh đó, Lão Hạc còn là người lương thiện và giàu lòng tự trọng. Việc bán cậu Vàng – con chó mà lão coi như người thân – khiến lão day dứt, đau khổ đến ám ảnh. Lão khóc như một đứa trẻ, tự trách mình là kẻ lừa dối. Chính nỗi dằn vặt ấy cho thấy tâm hồn lão trong sáng, không muốn làm điều gì trái với lương tâm. Đỉnh cao của phẩm chất ấy là cái chết của lão. Lão chọn cách kết thúc cuộc đời để không phải trở thành gánh nặng cho người khác và để giữ trọn vẹn tài sản cho con. Dù đau đớn, lựa chọn đó vẫn thể hiện một nhân cách cao đẹp, đáng trân trọngQua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao không chỉ phản ánh số phận khốn khổ của người nông dân trong xã hội cũ, mà còn ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn con người lao động: nghèo nhưng không hèn, khổ nhưng không đánh mất phẩm giá. Lão Hạc khiến em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà ở lòng nhân ái, tình yêu thương và sự trung thực.Chính vì vậy, Lão Hạc trở thành nhân vật để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Hình ảnh người cha già gầy gò, lặng lẽ hy sinh cho con sẽ mãi là biểu tượng đẹp về tình phụ tử và nhân cách cao quý trong văn học Việt Nam
Trong kho tàng văn học Việt Nam, nhân vật khiến em xúc động và yêu thích nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc không phải là người anh hùng lẫy lừng hay nhân vật có số phận huy hoàng, mà chỉ là một người nông dân nghèo khổ, sống lặng lẽ nơi làng quê. Thế nhưng chính cuộc đời bình dị ấy lại toát lên vẻ đẹp nhân cách sâu sắc, khiến người đọc không khỏi suy ngẫm và cảmTrước hết, Lão Hạc hiện lên là một người cha vô cùng yêu thương con. Vì nghèo túng, không lo nổi tiền cưới vợ cho con, lão đau đớn để con trai bỏ đi phu đồn điền. Tình yêu ấy còn thể hiện rõ nhất qua việc lão giữ gìn mảnh vườn – tài sản duy nhất – như một lời hứa với con. Lão thà chịu đói khổ, ăn củ chuối, sung luộc, chứ nhất quyết không tiêu đến số tiền bán vườn. Qua đó, ta thấy ở Lão Hạc một tấm lòng vị tha, hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.Bên cạnh đó, Lão Hạc còn là người lương thiện và giàu lòng tự trọng. Việc bán cậu Vàng – con chó mà lão coi như người thân – khiến lão day dứt, đau khổ đến ám ảnh. Lão khóc như một đứa trẻ, tự trách mình là kẻ lừa dối. Chính nỗi dằn vặt ấy cho thấy tâm hồn lão trong sáng, không muốn làm điều gì trái với lương tâm. Đỉnh cao của phẩm chất ấy là cái chết của lão. Lão chọn cách kết thúc cuộc đời để không phải trở thành gánh nặng cho người khác và để giữ trọn vẹn tài sản cho con. Dù đau đớn, lựa chọn đó vẫn thể hiện một nhân cách cao đẹp, đáng trân trọngQua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao không chỉ phản ánh số phận khốn khổ của người nông dân trong xã hội cũ, mà còn ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn con người lao động: nghèo nhưng không hèn, khổ nhưng không đánh mất phẩm giá. Lão Hạc khiến em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà ở lòng nhân ái, tình yêu thương và sự trung thực.Chính vì vậy, Lão Hạc trở thành nhân vật để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Hình ảnh người cha già gầy gò, lặng lẽ hy sinh cho con sẽ mãi là biểu tượng đẹp về tình phụ tử và nhân cách cao quý trong văn học Việt Nam
Trong kho tàng văn học Việt Nam, nhân vật khiến em xúc động và yêu thích nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc không phải là người anh hùng lẫy lừng hay nhân vật có số phận huy hoàng, mà chỉ là một người nông dân nghèo khổ, sống lặng lẽ nơi làng quê. Thế nhưng chính cuộc đời bình dị ấy lại toát lên vẻ đẹp nhân cách sâu sắc, khiến người đọc không khỏi suy ngẫm và cảmTrước hết, Lão Hạc hiện lên là một người cha vô cùng yêu thương con. Vì nghèo túng, không lo nổi tiền cưới vợ cho con, lão đau đớn để con trai bỏ đi phu đồn điền. Tình yêu ấy còn thể hiện rõ nhất qua việc lão giữ gìn mảnh vườn – tài sản duy nhất – như một lời hứa với con. Lão thà chịu đói khổ, ăn củ chuối, sung luộc, chứ nhất quyết không tiêu đến số tiền bán vườn. Qua đó, ta thấy ở Lão Hạc một tấm lòng vị tha, hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.Bên cạnh đó, Lão Hạc còn là người lương thiện và giàu lòng tự trọng. Việc bán cậu Vàng – con chó mà lão coi như người thân – khiến lão day dứt, đau khổ đến ám ảnh. Lão khóc như một đứa trẻ, tự trách mình là kẻ lừa dối. Chính nỗi dằn vặt ấy cho thấy tâm hồn lão trong sáng, không muốn làm điều gì trái với lương tâm. Đỉnh cao của phẩm chất ấy là cái chết của lão. Lão chọn cách kết thúc cuộc đời để không phải trở thành gánh nặng cho người khác và để giữ trọn vẹn tài sản cho con. Dù đau đớn, lựa chọn đó vẫn thể hiện một nhân cách cao đẹp, đáng trân trọngQua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao không chỉ phản ánh số phận khốn khổ của người nông dân trong xã hội cũ, mà còn ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn con người lao động: nghèo nhưng không hèn, khổ nhưng không đánh mất phẩm giá. Lão Hạc khiến em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà ở lòng nhân ái, tình yêu thương và sự trung thực.Chính vì vậy, Lão Hạc trở thành nhân vật để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Hình ảnh người cha già gầy gò, lặng lẽ hy sinh cho con sẽ mãi là biểu tượng đẹp về tình phụ tử và nhân cách cao quý trong văn học Việt Nam
Câu 1 văn bản thuyết minh
Câu 2 Sự tinh tế, khéo léo trong cách chọn quà
Câu 4 đây là văn bản tùy bút (bút ký), thuộc kiểu văn bản biểu cảm, kết hợp thuyết minh
Câu 5 Yêu Hà Nội tha thiết: Tác giả nhìn những món quà như một phần hồn của phố phường, của nếp sống Hà Nội xưa.