Nguyễn Lan Hương
Giới thiệu về bản thân
Áp lực đồng lứa (peer pressure) xuất hiện khi ta so sánh mình với bạn bè: điểm số, ngoại hình, thành tích, gia đình, mạng xã hội… Nếu không kiểm soát tốt, nó dễ khiến người trẻ cảm thấy thua kém, tự ti, lâu dần có thể rơi vào trạng thái buồn bã, chán nản. Nhưng nếu nhìn đúng cách, áp lực cũng có thể trở thành động lực.
Dưới đây là một số cách để biến áp lực thành sức mạnh:
1. Thay đổi góc nhìn – so sánh để học hỏi, không phải để tự ti
Thay vì nghĩ “Mình kém quá”, hãy thử nghĩ “Mình có thể học được gì từ bạn ấy?”. Khi xem thành công của người khác là nguồn cảm hứng, ta sẽ bớt cảm giác ganh đua tiêu cực.
2. Hiểu rõ giá trị và mục tiêu của bản thân
Mỗi người có xuất phát điểm và thế mạnh khác nhau. Khi xác định được mục tiêu riêng, bạn sẽ không còn chạy theo tiêu chuẩn của người khác mà tập trung vào hành trình của mình.
3. Giới hạn việc so sánh trên mạng xã hội
Mạng xã hội thường chỉ cho ta thấy “phiên bản đẹp nhất” của người khác. Hạn chế lướt quá nhiều, hoặc học cách nhìn nhận thông tin một cách tỉnh táo sẽ giúp tâm lý ổn định hơn.
4. Chia sẻ thay vì chịu đựng một mình
Khi cảm thấy quá tải, hãy nói chuyện với bạn bè, thầy cô, gia đình. Được lắng nghe và thấu hiểu giúp giảm bớt áp lực rất nhiều.
5. Chăm sóc sức khỏe tinh thần
Ngủ đủ, vận động, đọc sách, nghe nhạc, viết nhật ký… Những thói quen nhỏ này giúp tâm trí được “xả áp” tự nhiên.
Quan trọng nhất: áp lực chỉ trở nên nguy hiểm khi ta tin rằng mình “không đủ tốt”. Nhưng thật ra, mỗi người đều có tốc độ phát triển riêng. Không ai chậm, chỉ là đang đi trên con đường khác.
Nếu bạn đang cảm thấy áp lực, điều đó không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó chỉ cho thấy bạn đang quan tâm đến sự tiến bộ của mình. Và chỉ cần đi từng bước nhỏ mỗi ngày, bạn đã biến áp lực thành động lực rồi.
Trong giao tiếp hiện đại, văn hóa “xin lỗi” và “cảm ơn” dường như đang dần bị xem nhẹ vì nhiều nguyên nhân. Trước hết là do nhịp sống ngày càng nhanh. Con người bận rộn, vội vàng, giao tiếp ngắn gọn qua tin nhắn, mạng xã hội nên những lời lịch sự cơ bản đôi khi bị bỏ qua. Chỉ một icon thay cho lời cảm ơn, một sự im lặng thay cho lời xin lỗi.
Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ khiến giao tiếp trực tiếp giảm đi. Khi không nhìn thấy ánh mắt, không nghe được giọng nói của nhau, người ta dễ trở nên thờ ơ hơn với cảm xúc của người khác. Lâu dần, sự tinh tế trong ứng xử cũng giảm đi theo.
Một nguyên nhân khác là tâm lý “cái tôi” ngày càng lớn. Nhiều người ngại xin lỗi vì sợ thừa nhận sai lầm. Có người lại cho rằng những điều nhỏ nhặt thì không cần nói cảm ơn. Nhưng chính những điều “nhỏ” ấy mới tạo nên sự ấm áp và tôn trọng trong các mối quan hệ.
Thực ra, “xin lỗi” không làm ta nhỏ bé, mà khiến ta trưởng thành hơn. “Cảm ơn” không làm ta thiệt thòi, mà khiến người khác cảm thấy được trân trọng. Khi những lời ấy được nói ra đúng lúc, chúng có thể xoa dịu hiểu lầm, gắn kết con người và làm cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Giữ gìn văn hóa xin lỗi và cảm ơn không phải điều gì lớn lao. Chỉ cần bắt đầu từ chính mình, từ những việc nhỏ mỗi ngày. Và tin mình đi, những lời nói tưởng chừng đơn giản ấy lại có sức mạnh rất lớn.
Mỗi độ xuân về, khi những cơn gió biển mang theo vị mặn mòi thổi qua từng con phố, lòng em lại nao nức nhớ đến lễ hội truyền thống ở quê hương Quảng Ninh – lễ hội đền Cửa Ông. Trong không gian linh thiêng, cờ hội rực rỡ tung bay, tiếng trống hội vang lên dồn dập như đánh thức cả đất trời. Dòng người thành kính dâng hương, ai cũng gửi gắm vào làn khói mỏng ước nguyện về một năm bình an, thuận buồm xuôi gió. Em hòa vào đoàn rước kiệu trang nghiêm mà lòng trào dâng niềm tự hào về vùng đất mỏ anh hùng, nơi in đậm dấu ấn lịch sử và truyền thống “uống nước nhớ nguồn”. Những trò chơi dân gian, những làn điệu hát giao duyên khiến không khí hội xuân thêm rộn ràng, ấm áp. Đối với em, lễ hội không chỉ là dịp vui chơi mà còn là sợi dây gắn kết bao thế hệ, nhắc nhở mỗi người con Quảng Ninh luôn gìn giữ và trân trọng nét đẹp văn hóa quê hương mình.
Chúc bạn hoc tốt!!!
tớ chx chắc phải giữa tháng 3 còn cậu
Mỗi dịp Tết đến xuân về, em lại háo hức chờ khoảnh khắc cả gia đình quây quần bên nồi bánh chưng nghi ngút khói. Chiều ba mươi, sân nhà thơm mùi lá dong tươi, mùi nếp mới quyện với hương tiêu cay nồng của nhân đỗ, nhân thịt. Bàn tay bà thoăn thoắt gói bánh, từng nếp gấp vuông vức như gửi gắm cả sự khéo léo và yêu thương. Em ngồi bên, vụng về giữ lạt, nghe ông kể chuyện Tết xưa mà lòng rộn ràng khó tả. Đêm xuống, cả nhà thức canh nồi bánh, ánh lửa hồng soi rõ những gương mặt ấm áp, tiếng cười nói vang lên xua tan cái lạnh cuối đông. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ nhất hương vị của Tết – không chỉ là vị dẻo thơm của bánh chưng, mà còn là vị ngọt ngào của tình thân, của sự sum vầy. Hoạt động gói bánh giản dị mà thiêng liêng ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ, để mỗi lần nhớ lại, lòng em lại bâng khuâng và tràn đầy yêu thương.
Chúc bạn học tốt!!!
Mỗi khi mùa xuân về, quê hương em lại rộn ràng tổ chức lễ hội đình làng. Không khí trở nên náo nhiệt với cờ hoa rực rỡ và tiếng trống vang lên từng hồi giòn giã. Mọi người ai cũng mặc quần áo đẹp, gương mặt tươi cười, háo hức tham gia các trò chơi dân gian. Em thích nhất là lúc xem múa lân, những chú lân nhảy múa uyển chuyển trông thật vui mắt. Lễ hội không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em hiểu thêm về truyền thống quê hương mình. Em cảm thấy rất yêu và tự hào về lễ hội quê hương em.
nhớ tim cho đấy hay tặng coin cx đc
kết bạn rồi đó nhưng phải tim nha không là huỷ đấy
nhớ tim cho mình nhé
nể mà còn gấp 3 thì giỏ cam bán đi phải là một số chia hết cho 3