Nguyễn Duy Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.


Nhân vật Mai trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu của người lao động nghèo giàu tình cảm, sống trách nhiệm và nhiều trăn trở. Xuất thân trong một gia đình khó khăn, gắn bó với vườn mai vàng truyền đời, Mai thấm thía nỗi vất vả của nghề trồng mai và luôn yêu quý, trân trọng những giá trị cha để lại. Ở Mai nổi bật trước hết là tấm lòng nhân hậu: anh cưu mang cô bé ăn xin tên Lan trong lúc khốn cùng, từ sự thương cảm chân thành mà hình thành một mái ấm gia đình ấm áp. Khi đã có vợ con, Mai sống có trách nhiệm, yêu thương cha già, lo lắng cho tương lai gia đình. Trước cảnh nghèo túng, mất mùa triền miên, Mai không cam chịu buông xuôi mà day dứt, suy nghĩ tìm con đường mới để thoát khỏi cảnh bế tắc. Nỗi trăn trở ấy cho thấy Mai là người có ý thức vươn lên, dám đối diện với thực tế và khát khao đổi thay cuộc sống. Nhân vật Mai vì thế mang vẻ đẹp mộc mạc nhưng giàu chiều sâu nhân văn.




Câu 2.


Trong xã hội hiện đại, đặc biệt là thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, lối sống thích khoe khoang, phô trương “ảo” những thứ không thuộc về mình đang xuất hiện ở một bộ phận giới trẻ. Đây là hiện tượng đáng lo ngại, cần được nhìn nhận nghiêm túc và phê phán đúng mức.


Khoe khoang, phô trương “ảo” là việc cố tình xây dựng một hình ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội hoặc trước người khác bằng những thứ vay mượn, sao chép, thậm chí dối trá, như tiền bạc, địa vị, lối sống sang chảnh… không phản ánh đúng con người và thực tế của bản thân. Nhiều bạn trẻ sẵn sàng mượn đồ hiệu để chụp ảnh, “check-in” ở nơi xa hoa, hoặc thổi phồng thành tích cá nhân chỉ để nhận được sự chú ý, ngưỡng mộ từ người khác.


Nguyên nhân của lối sống này xuất phát từ tâm lí sĩ diện, chạy theo ánh nhìn của xã hội và sự ảnh hưởng mạnh mẽ của mạng xã hội – nơi lượt thích, lượt theo dõi bị xem như thước đo giá trị con người. Bên cạnh đó, sự thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết về giá trị sống đích thực khiến một số bạn trẻ dễ lạc lối, đánh đồng hình thức với thành công.


Hậu quả của lối sống khoe khoang “ảo” là rất lớn. Trước hết, nó khiến con người sống không thật với chính mình, luôn phải gồng lên để duy trì một vỏ bọc giả tạo. Lâu dần, người trẻ có thể đánh mất lòng tự trọng, sống phụ thuộc vào sự công nhận của người khác. Không chỉ vậy, lối sống này còn làm méo mó các giá trị xã hội, cổ súy cho thói chạy theo vật chất, xem nhẹ nỗ lực và lao động chân chính.


Để khắc phục, mỗi người trẻ cần học cách sống trung thực, biết chấp nhận và hoàn thiện bản thân từ thực tế. Giá trị của con người không nằm ở những gì khoe ra bên ngoài, mà ở nhân cách, năng lực và những đóng góp chân thành cho gia đình, xã hội. Khi biết sống thật, sống giản dị và có mục tiêu đúng đắn, người trẻ mới có thể trưởng thành bền vững và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống.


Câu 1.

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.


Câu 2.

Văn bản kể về hai cha con ông già mù sống bằng nghề trồng mai vàng ở chân núi Ngũ Tây. Ông già gắn bó máu thịt với vườn mai, chăm sóc bằng tất cả tình yêu và sự tinh tế. Con trai ông là Mai cưu mang cô bé ăn xin tên Lan, rồi nên duyên vợ chồng. Cuộc sống gia đình nghèo khó, nhiều năm mất mùa khiến Mai trăn trở tìm lối thoát. Trước hoàn cảnh ấy, ông già Mai chấp nhận cưa nửa vườn mai làm vốn cho con. Sự hi sinh thầm lặng của ông giúp gia đình Mai bắt đầu một cuộc sống mới.


Câu 3.

Ông già Mai là người giàu tình yêu thương, yêu mai như sinh mệnh, sống nhân hậu, vị tha và luôn hi sinh vì con cháu. Ông mang vẻ đẹp của một con người từng trải, nhẫn nại và giàu chữ “Tâm”.


Câu 4.

Em thích nhất chi tiết ông già Mai lặng lẽ dẫn cháu đi thật xa để không nghe tiếng cưa mai. Vì chi tiết ấy thể hiện sâu sắc nỗi đau, sự hi sinh âm thầm và tình yêu tha thiết của ông dành cho vườn mai cũng như cho con cháu.


Câu 5.

Tình cảm gia đình là động lực lớn giúp nhân vật Mai vượt qua nghèo khó, biết yêu thương, sẻ chia và dám thay đổi để lo cho cha, cho vợ con. Chính tình cảm ấy khiến Mai sống có trách nhiệm và khát vọng vươn lên.


Người chinh phụ trong đoạn trích “Chinh phụ ngâm” hiện lên là hình ảnh người vợ trẻ phải sống trong cô đơn, sầu nhớ khi chồng ra trận. Nàng mong ngóng tin chồng từng ngày, “trải mấy xuân tin đi tin lại, tới xuân này tin hãy vắng không”, nhưng thời gian cứ trôi, tin tức vẫn bặt vô âm tín. Nỗi nhớ thương ấy khiến nàng luôn hướng ra ngoài, “thấy nhạn luống tưởng thư phong”, “nghe hơi sương sắm áo bông sẵn sàng ”tất cả đều cho thấy một tấm lòng tha thiết, thuỷ chung. Càng mong, nàng càng cô quạnh: dạo hiên, ngồi rèm, trông đèn, nói cùng vật vô tri để vơi nỗi nhớ. Hình ảnh ấy khắc họa một người phụ nữ yếu đuối mà sâu sắc, yêu thương chân thành nhưng phải chịu đựng cô đơn, lạnh lẽo. Qua nhân vật người chinh phụ, tác giả bày tỏ niềm cảm thông với thân phận người phụ nữ trong chiến tranh và lên án những mất mát mà chiến tranh gây ra cho con người.

câu 2

Chiến tranh , hai tiếng ấy luôn gợi trong lòng người nỗi ám ảnh khôn nguôi. Dù thời gian có trôi đi, vết thương mà chiến tranh để lại vẫn còn đó, hằn sâu trong ký ức của bao thế hệ. Đọc “Chinh phụ ngâm”, ta bắt gặp hình ảnh người vợ trẻ cô đơn, ngày ngày ngóng tin chồng ngoài biên ải, để rồi nhận ra: chiến tranh không chỉ hủy diệt thân thể con người mà còn tàn phá tâm hồn, chia lìa hạnh phúc và gieo rắc biết bao đau thương.


Trong chiến tranh, cái giá của mỗi thắng lợi là máu, là nước mắt. Người ra chiến trận đối mặt với hiểm nguy, cái chết, còn người ở lại phải chịu cảnh chờ đợi mòn mỏi. Như người chinh phụ trong tác phẩm, bao mùa xuân đã trôi qua mà “tin hãy vắng không”, chỉ còn lại nỗi nhớ thương khắc khoải. Nàng dạo hiên, ngồi rèm, trông đèn mà lệ ướt bờ mi , đó không chỉ là nỗi buồn của riêng một người vợ, mà là tiếng lòng của muôn vạn con người trong thời loạn. Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống mà còn lấy đi tuổi xuân, tình yêu, sự bình yên của biết bao người. Nó biến những mái ấm hạnh phúc thành nơi trống vắng, những cuộc đời đáng lẽ yên vui thành chuỗi ngày mỏi mòn thương nhớ.


Không chỉ dừng lại ở nỗi đau cá nhân, chiến tranh còn khiến đất nước điêu tàn, cuộc sống nhân dân lầm than. Nhà tan, cửa nát, trẻ thơ mồ côi, người già mất con , tất cả đều là hậu quả nghiệt ngã. Bởi thế, mỗi khi nhắc đến chiến tranh, ta không thể không nghĩ tới giá trị vô giá của hòa bình. Hòa bình là niềm khao khát cháy bỏng của con người, là điều kiện để chúng ta được học tập, lao động, yêu thương và sống trọn vẹn.


Ngày nay, chúng ta may mắn được sinh ra và lớn lên trong một đất nước hòa bình, độc lập. Nhưng hòa bình không tự nhiên mà có ,đó là thành quả được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha anh. Vì thế, thế hệ trẻ hôm nay có trách nhiệm phải biết trân trọng và giữ gìn điều thiêng liêng ấy. Giữ gìn hòa bình không chỉ là bảo vệ biên cương, gìn giữ chủ quyền, mà còn là sống nhân ái, tôn trọng lẫn nhau, xây dựng xã hội công bằng, văn minh. Mỗi người trẻ cần nỗ lực học tập, rèn luyện, phát huy tinh thần đoàn kết, cống hiến cho quê hương, bởi chính tri thức và lòng nhân ái sẽ là “vũ khí” mạnh mẽ nhất để bảo vệ hòa bình.


Chiến tranh đã qua, nhưng những mất mát của nó vẫn là lời nhắc nhở. Hình ảnh người chinh phụ cô đơn trong nỗi nhớ chồng không chỉ là tiếng lòng của một thời, mà còn là bài học sâu sắc cho muôn đời sau. Hãy biết sống tốt hơn, yêu thương hơn, để mỗi ngày trong hòa bình đều là một ngày đáng quý. Bởi hòa bình như nhà thơ Tố Hữu từng viết chính là “bông hoa đẹp nhất của loài người.”


Câu 1: Song thất lục bát.


Câu 2:

“Trải mấy xuân tin đi tin lại,

Tới xuân này tin hãy vắng không.

Thấy nhạn luống tưởng thư phong,

Nghe hơi sương sắm áo bông sẵn sàng.”


Câu 3:

Người chinh phụ dạo hiên vắng, ngồi rèm thưa, trông đèn, lắng nghe tiếng thước. → Hành động thể hiện nỗi nhớ thương, cô đơn, lo lắng.


Câu 4:

Biện pháp tu từ: nhân hoá (“Đèn có biết dường bằng chẳng biết”). → Tác dụng: làm nổi bật nỗi cô đơn của người chinh phụ.


Câu 5:

Tâm trạng: nhớ thương, mong ngóng, cô đơn, buồn tủi.

→ Qua đó, em thấy cần trân trọng và biết ơn cuộc sống hòa bình hiện nay.


bài 1

Khổ thơ cuối trong bài Chim thêu đã gửi gắm niềm tin và ước mơ tha thiết của người cha dành cho con. Hình ảnh “ngày mai ấy, nước non một khối” thể hiện khát vọng về hòa bình, thống nhất đất nước. Lúc đó, “áo thêu chim trắng” – biểu tượng cho sự trong sáng, bình yên và niềm vui đoàn tụ – sẽ được gửi đến cho con. Khổ thơ vừa mang ý nghĩa riêng tư, vừa mang giá trị chung: tình cảm gia đình gắn liền với tình yêu quê hương, đất nước. Câu thơ giản dị mà tha thiết, bộc lộ niềm hy vọng vào tương lai tươi sáng, vào hạnh phúc của con trẻ khi không còn chiến tranh. Qua đó, ta cảm nhận được tấm lòng người cha: yêu thương, nhớ nhung con da diết nhưng vẫn kiên cường, giàu niềm tin, gửi gắm nơi con hình ảnh một mai thanh bình. Khổ thơ là khúc ca chan chứa tình phụ tử, đồng thời là lời nhắn nhủ về khát vọng hòa bình của cả dân tộc.

bài 2

Tình yêu thương của cha mẹ luôn là điểm tựa vững chắc cho con cái trên hành trình trưởng thành. Tuy nhiên, tình yêu ấy đôi khi lại có thể trở thành áp lực nếu cha mẹ đặt quá nhiều kỳ vọng. Vì vậy, ý kiến cho rằng “Tình yêu thương của cha mẹ có thể là động lực nhưng cũng có thể là áp lực cho con cái” là hoàn toàn đúng đắn và đáng để suy ngẫm.

Trước hết, tình yêu thương của cha mẹ là động lực to lớn đối với con cái. Cha mẹ quan tâm, chăm sóc, động viên giúp con có thêm sức mạnh để học tập, rèn luyện và vượt qua khó khăn. Những hi sinh thầm lặng và niềm tin cha mẹ gửi gắm cũng tiếp thêm ý chí, nghị lực cho con bước đi trên đường đời.


Tuy nhiên, tình yêu thương đôi khi lại trở thành áp lực. Khi cha mẹ kỳ vọng quá mức, áp đặt con phải học giỏi, phải đạt thành tích hay sống theo khuôn mẫu có sẵn, con cái có thể cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng. Áp lực ấy có thể khiến con mất đi niềm tin vào bản thân, thậm chí sợ hãi tình thương cha mẹ.


Như vậy, tình yêu thương chỉ thật sự có ý nghĩa khi được thể hiện đúng cách. Cha mẹ cần thấu hiểu, đồng hành, khích lệ con phát triển năng lực, đồng thời tôn trọng ước mơ, lựa chọn riêng.

Là một người con, em luôn biết ơn và trân trọng tình yêu cha mẹ dành cho mình, cố gắng biến tình thương ấy thành động lực để không phụ lòng mong mỏi. Em cũng mong rằng tình yêu thương của cha mẹ mãi là nguồn sức mạnh, chứ không trở thành áp lực trên hành trình khôn lớn.


Câu 1 (0,5 điểm):

Xác định thể thơ của văn bản.

→ Văn bản được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2 (0,5 điểm):

Nhân vật trữ tình trong văn bản là ai?

→ Nhân vật trữ tình là người cha.


Câu 3 (1,0 điểm):

Nêu đề tài, chủ đề của văn bản.

→ Bài thơ có đề tài là tình cảm gia đình.

→ Chủ đề là nỗi nhớ thương và tình yêu tha thiết của người cha dành cho con, cùng niềm tin, hy vọng về ngày mai hòa bình.

Câu 4 (1,0 điểm):

Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong hai dòng thơ:

“Bâng khuâng cặp mắt đen tròn,/ Chất chiu vầng tiếng chim non gọi đàn…”


→ Hai dòng thơ sử dụng biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, gợi tả.

• “Cặp mắt đen tròn” gợi lên hình ảnh ngây thơ, hồn nhiên của con thơ.

• “Tiếng chim non gọi đàn” gợi âm thanh trong trẻo, thân thương như tiếng gọi của đứa con.

→ Qua đó thể hiện tình cảm nhớ thương, khát khao được gần gũi, chăm sóc con của người cha.


Câu 5 (1,0 điểm):

Văn bản trên cho em những ấn tượng gì về tình cảm mà người cha dành cho con của mình?


→ Văn bản gợi ấn tượng sâu sắc về tình yêu thương, nỗi nhớ nhung da diết, sự hy sinh thầm lặng của người cha dành cho con. Dù xa cách vì chiến tranh, người cha vẫn luôn hướng về con bằng tình yêu, niềm hy vọng và mong ước mai này con được sống trong hòa bình, hạnh phúc.