Nguyễn Ngọc Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Trong đoạn trích "Chinh phụ ngâm" người chinh phụ dưới ngòi bút tài hoa của nhà thơ Đặng Trần Côn hiện lên với một tâm hồn chan chứa bao yêu thương, chung thủy mà cũng đầy sự cô đơn, khắc khoải. Khi chồng ra trận, nàng ở lại nơi quê nhà, sống trong nỗi chờ đợi mỏi mòn "Trải mấy xuân tin đi tin lại,/Tới xuân này tin hãy vắng không.".Nỗi nhớ chồng khiến nàng quẩn quanh trong những hành động nhỏ bé mà day dứt dạo hiên vắng, mở thư gấm, gieo quẻ bói tiền, trông ngọn đèn khuya.Từng cử chỉ, từng hơi thở đều thấm đẫm nỗi cô độc của người phụ nữ có chồng đi chinh chiến.Hình ảnh"đèn có biết dường bằng chẳng biết" càng làm nổi bật sự trống trải và tuyệt vọng, đèn vô tri cũng trở thành người bạn duy nhất chia sẻ nỗi lòng nàng.Qua nhân vật này, tác giả không chỉ khắc họa nỗi đau riêng của một người vợ mà còn thể hiện niềm thương cảm sâu sắc dối với thân phận người phụ nữ trong chiến tranh.Người chinh phụ trở thành biểu tượng cho tình yêu chung thủy, nỗi nhớ thương và khát vọng đoàn tụ.
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, chiến tranh đã từng là bóng tối bao trùm lên cuộc sống của biết bao con người.Từ trang sử xưa cho đến những áng thơ cổ điển, ta đều nghe thấy tiếng thở dài của những kiếp người vì binh đao mà chia lìa. Đọc "Chinh phụ ngâm" của nhà thơ Đăng Trần Côn, ta có thể thấy được hình ảnh người vợ cô đơn, mòn mỏi ngóng trông chồng từ nơi biên ải xa xôi.Những mất mát, đau thương do chiến tranh gây ra và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trong việc trân trọng, giữ gìn hòa bình.
Chiến tranh là nỗi ám ảnh lớn nhất của nhân loại, nó không chỉ mang đến sự tổn thất nặng nề về tinh thần nó còn ảnh hưởng đến kinh tế sự tàn phá nhà cửa, ruộng vườn và còn cướp đi biết bao sinh mạng vô tội. Nơi chiến trường lạnh lẽo, người lính phải đối mặt với bom đạn, cái chết, nơi quê nhà người vợ, người mẹ, người con lại đang héo hon vì nhớ thương và chờ đợi mong ngóng không nguôi. Hình ảnh người chinh phụ trong tác phẩm là minh chứng rõ ràng cho nỗi đau đó, nàng cô đơn, lặng lẽ chỉ còn ngọn đèn khuya làm bạn trong đêm dài mòn mỏi.Chiến tranh đã khiến bao tình yêu tan vỡ, bao mái nhà ly tán, để lại những vết thương không thể xóa nhòa trong lòng người.
Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình đều là từ biết bao máu xương và nước mắt. Vì thế, thế hẹ trẻ hôm nay càng phải trân trọng và biết ơn giá trị của cuộc sống yên bình.Trân trọng hòa bình không chỉ là biết nói lời cảm ơn mà còn thể hiện qua hành động cụ thể, sống nhân ái, đoàn kết, không bạo lực, học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước vững mạnh, giữ vững nền độc lập cha ông để lại.Mỗi người trẻ cần hiểu rằng hòa bình là điều quý giá nhất là nền tảng để mơ ước và yêu thương được nảy nở.
Chiến tranh đã lấy đi quá nhiều, còn hòa bình mang lại cơ hội để con người yêu thương và phát triển.Mỗi người trẻ hôm nay hãy sống xứng đáng với quá khứ hào hùng của dân tộc, biết ơn những người đã ngã xuống và nỗ lực vun đắp cho một thế giới không còn khói lửa, nơi nụ cười thay thế tiếng khóc, nơi tình người thắng thế hận thù. Bởi vậy hòa bình chính là món quà vô giá mà lịch sử gửi lại cho chúng ta.
Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là: Thể thơ Song thất lục bát
Câu 2: Dòng thơ cho thấy sự mong mỏi, ngóng trông tin chồng của người chinh phụ là:
"Trải mấy xuân tin đi tin lại,
Tới xuân này tin hãy vắng không."
Những dòng thơ ấy đã diễn tả nỗi nhớ thương, mong mỏi khôn nguôi của người vợ nơi quê nhà.Nàng đã chờ đợi bao mùa xuân trôi qua, vẫn chỉ là sự im lặng lạnh lùng.
Câu 3:
Nghĩ về người chồng đang chiến đấu nơi xa, người chinh phụ trong nỗi nhớ chồng khắc khoải đã tìm mọi cách để vơi đi nỗi lòng.Nàng gieo quẻ bói tiền, mở thư gấm cũ, dạo bước nơi hiên vắng, nhìn ngọn đèn khuya như mong tìm chút tin nơi người ra trận.
Những hành động tưởng như nhỏ bé ấy nhưng lại chứa chan bao nỗi nhớ, nỗi cô đơn, khát khao và lòng thủy chung son sắt. Những nỗi nhớ không thể nói thành lời, chỉ hóa thành những cử chỉ lặng lẽ mà xót xa.
Câu 4:
Trong văn bản "Chinh phụ ngâm" nhà thơ Đặng Trần Côn có viết:
"Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi."
Trong văn bản trên tác giả Đặng Trần Côn đã sử dụng rất thành công biện pháp nhân hóa giúp cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi cảm và gây ấn tượng với người đọc, người nghe.Cụm từ "đèn có biết" đã được tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa, khi ngọn đèn chỉ là một vật vô tri được cho khả năng "biết" cảm nhận như con người. Hình ảnh ngọn đèn gợi lên một nỗi cô đơn vô hạn của người chinh phụ nàng chỉ còn ánh đèn khuya làm bạn, nhưng đèn cũng "chẳng biết" được nỗi đau thầm kín ấy, cảm giác trống trải, buồn thương mà càng thêm gấp bội. Qua những câu thơ giàu cảm xúc ấy, nhà thơ Đặng Trần Côn đã bày tỏ niềm thương cảm và trân trọng sâu sắc của mình với người phụ nữ trong chiến tranh những người phải đựng cảnh chia ly, cô độc và hi sinh thầm lặng cho hạnh phúc của người người khác.
Câu 5:
Trong văn bản này, người chinh phụ hiện lên với tâm trạng cô đơn, buồn tẻ, lo lắng và tuyệt vọng.Nỗi nhớ chồng hòa cùng không gian tiếng gió, tiếng mưa, khiến cảnh vật và người đều nhuốm một màu u sầu. Qua tâm trạng đó, em có suy nghĩ rằng bản thân nên cảm thấy biết quý trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, khi con người được sống trong êm ấm, đoàn tụ, không còn cảnh chia ly vì chiến chinh.Hạnh phúc giản dị của hiện tại chính là điều mà biết bao người trong quá khứ đã từng khao khát muốn có được như hiện nay.
Câu 1:
Bài làm
Ba khổ thơ cuối của bài thơ "Chim thêu" là nơi tình cảm người da dâng trào mãnh liệt và niềm hy vọng vào ngày mai được gửi gắm thiết tha.Hình ảnh "ba ôm tấm áo xanh giữa ngực " gợi tả một nỗi nhớ thương con da diết như ông đang ôm chính đứa con bé bỏng vào lòng.Từ chiếc áo, người cha nghe "thổn thức tim con". "cặp mắt đen tròn" , nghe " tiếng chim non họi đàn" tất cả đều là sự hóa thân của tình cha con thắm thiết trong nỗi chia lìa. Dù không thể gửi áo cho con nhưng người cha vẫn " treo áo con bên bàn làm việc", giữ làm kỷ vật để nuôi dưỡng niềm tin.Đặc biệt, khổ thơ cuối mở ra cho ta thấy viễn cảnh tươi sáng: "ngày mai ấy, nước non một khối", khi đất nước thống nhất , trẻ em được tự do vui chơi, mặc áo thêu chim trắng biểu tượng của hòa bình tươi đẹp. Qua đó, ta thấy tình phụ tử tha thiết với tình yêu quê hương, niềm tin vào tương lai. Ba khổ thơ không chỉ là tiếng lòng của người cha nhớ con da diết, mà còn là lời nhắn nhủ, là khát vọng chảy bỏng về một ngày đoàn tụ trong hòa bình của cả dân tộc.
Câu 2:
Bài làm
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, tình yêu thương của mẹ cha luôn là nguồi cội, là điểm tựa không nào thiếu, Có ý kiến cho rằng: " Tình yêu thương của cha mẹ có thể là động lực nhưng cũng có thể là áp lực cho con cát". Đây là một nhận định vừa đúng đắn vừa sâu sắc, cần được mỗi chúng ta suy ngẫm từ góc độ của một người con.Và em đồng tình với ý kiến trên.
Trước hết, tình yêu thương của cha mẹ là gì?Có rất nhiều cách để hiểu được vấn đề này.Nhưng đối với em tình yêu thương của cha mẹ là động lực mạnh mẽ giúp con cái cố gắng vươn lên trong cuộc sống.Khi được cha mẹ tin tưởng, khích lệ, đồng cảm chúng ta có thêm niềm tin để nỗ lực học tập, rèn luyện, vượt qua khó khăn. Những lời động viên ấm áp, những hi sinh thầm lặng.Sự đồng hành, chở che của cha mẹ.
Biểu hiện tình yêu thương của cha mẹ là gì? Tình yêu thương của cha mẹ có thể hiện ra nhiều cách khác nhau, vừa là động lực vừa là áp lực đối với con cái.Khi cha mẹ tin tưởng động viên, trao cho con sự tự do lựa chọn và khích lệ tinh thần.Tình thương ấy trở thành nguồn sức mạnh lớn lao giúp con tự tin học tập, rèn luyện và vượt qua thử thách. Ngược lại, khi cha mẹ đặt kỳ vọng quá cao, thường xuyên so sánh con mình với con nhà người ta ép buộc con phải sống và học theo ý muốn của mình, tình thương ấy lại vô tình biến thành gánh nặng cho con cái.Như vậy, biểu hiện của tình thương có thể mang lại hai chiều hướng trái ngược hay không còn tùy thuộc vào cách cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con.
Nguyên nhân khiến tình thương của cha mẹ vừa có thể trở thành động lực, vừa có thể biến áp lực. đối với con cái xuất phát từ cả yếu tố chủ quan lẫn khách quan.Về chủ quan, nhiều cha mẹ vì yêu thương quá mức nên lo lắng, muốn kiểm soát và đặt kỳ vọng quá cao ở con. Có người còn gửi gắm ước mơ đang còn dở dang của mình, thiếu lắng nghe và thấu hiểu tâm lý của tuổi trẻ.Ở chiều ngược lại, con cái đôi khi chưa biết cách chia sẻ suy nghĩ, thiếu bản lĩnh và sự tự tin, nên dễ cảm thấy nặng nề trước sự quan tâm của cha mẹ.Về khách quan, trong xã hội hiện nay, áp lực cạnh tranh, bệnh thành tích trong giáo dục cùng những quan niệm truyền thống coi trọng học hành, thành công khiến cha mẹ vô tình đặt thêm gánh nặng lên con.Ngoài ra, ảnh hưởng từ dư luận truyền thông và điều kiện kinh tế gia đình cũng góp phần tạo nên những áp lực vô hình cho con trẻ. Để tình thương thực sự là động lực, cần có sự thay đổi từ cả cha mẹ lẫn con cái, đồng thời xã hội cũng cần tạo nên một môi trường lành mạnh, nhân văn hơn.
Nếu tình thương của cha mẹ biến thành áp lực, con cái sẽ dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo âu, mất tự tin với bản thân mình.Có thể hình mặc cảm, sợ thất bại trong con lớn dần, một số trường hợp còn dẫn đến trầm cảm, khủng hoảng tâm lý. Con học tập làm việc không phải vì đam mê vì bị ép buộc như vậy sẽ khiến con trở nên thiếu sáng tạo hơn dẫn đến thành tích có thể giảm sút, thậm chí buông bỏ vì không chịu nổi áp lực. Điều đó khiến khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng xa nhau hơn, người con có thể chống đối và thu mình lại không muốn chia sẻ, về lâu dài sẽ khiến con mất đi phương hướng trong tương lai mà không dám sống thật với bản thân mình.Chúng ta nên khích lệ, động viên, cổ vũ giống như Nguyễn Hiền một trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử Việt Nam, thành công nhờ sự động viên, khích lệ của mẹ dù gia cảnh nghèo khó hay Nick Vujicic diễn giả không tay không chân nổi tiếng thế giới, vươn lên mạnh mẽ nhờ tình thương và niềm tin bất diệt cha mẹ dành cho anh có thể thấy cha mẹ chính là nguồn động lực lớn lao tiếp thêm sức mạnh cho họ. Thế nên tình thương của cha mẹ không những là điểm tựa mà còn là động lực lớn cho con trẻ.
Chúng ta cần yêu thương đúng cách, không áp đặt ước mơ cá nhân lên con thay vì chỉ biết đặt kỳ vọng vào thành thích thì hãy nên quan tâm đến sức khỏe tinh thần và đam mê, hạnh phúc của con.Lắng nghe, thấu hiểu , đồng hành cùng con trên con đường trưởng thành.Biết khen ngợi, động viên kịp thời, đồng thời đưa ra kỳ vọng phù hợp với khả năng của con hơn. Người con phải biết học cách cân bằng, biến sự kỳ vọng thành động lực cho bản thân không để nó trở thành gánh nặng, chia sẻ và trao đổi thẳng thắn với cha mẹ để cha mẹ hiểu được suy nghĩ, năng lực và ước mơ của mình.Nỗ lực khẳng địn bản thân để cha mẹ thêm tin tưởng, yên tâm.
Tóm lại, tình yêu thương của cha mẹ luôn là món quà vô giá đối với mỗi con người.Chỉ khi được trao đi một cách thấu hiểu và được đón nhận bằng sự trân trọng, tình thương ấy mới thực sự trở thành động lực, cắp cánh cho con trên con đường trưởng thành.Mỗi người con hãy biết trân trọng, thấu hiểu và chia sẻ cùng cha mẹ để tình thương ấy luôn là điểm tựa bình yên.Bởi tình yêu thương của cha mẹ không chỉ nuôi dưỡng thể xác mà còn là ánh sáng soi đường cho tâm hồn ta trong suốt cuộc đời.Cha mẹ và con cái, khi biết yêu thương và thấu hiểu nhau đúng cách sẽ tạo nên một gia đình hạnh phúc nơi mà tình thương trở thành động lực để mọi thành viên cùng trưởng thành và vững bước trong tương lai sau này.
Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là: thể thơ Song thất lục bát
Câu 2: Nhân vật trữ tình trong văn bản trên là: người cha
Câu 3: Đề tài của văn bản trên là nỗi nhớ thương con da diết của người cha và khát vọng hòa bình trong thời kỳ đất nước chia cắt.
Chủ đề của văn bản trên là: Bài thơ đã thể hiện tình cảm cha con sâu nặng, đồng thời gửi gắm niềm tin và ước vọng một ngày mai đất nước thống nhất, trẻ em được sống trong hòa bình và hạnh phúc.
Câu 4: Trong bài thơ "Chim thêu" nhà thơ Nguyễn Bính có viết:
"Bâng khuâng cặp mắt đen tròn,
Chắt chiu vẳng tiếng chim non gọi đàn..."
Tác giả đã sử dụng rất thành công biện pháp tu từ hoán dụ, ẩn dụ và nhân hóa nhằm làm cho câu thơ trở nên sinh động hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm và giàu sức biểu cảm hơn.Mang đến cho bài thơ giọng điệu nhẹ nhàng. Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ trong câu "cặp mắt đen tròn", câu thơ gợi lên một hình ảnh hồn nhiên ngây thơ đáng yêu của người con, từ đôi mắt ấy người cha như cảm nhận được tâm hồn người con, làm nỗi nhớ con lại càng thêm da diết. Đồng thời nhà thơ còn sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ kết hợp với nhân hóa ở hình ảnh "chim non gọi đàn.", "chim non" ở đây gợi lên sự liên tưởng đến đứa con thơ bé khát khao được đoàn tụ với gia đình, được sống trong hòa bình.Tác giả đã dùng từ "chim non" cho nỗi lòng của đứa con như có tiếng nói. Qua đó, tác giả đã bộc lộ nỗi nhớ thương con sâu nặng, sự xúc động khôn nguôi của người cha trong hoàn cảnh đất nước chia cắt, đồng thời gửi gắm ước vọng tha thiết về đoàn tụ và hòa bình.
Câu 5:
Văn bản trên gợi lên trong em những ấn tượng sâu săc về tình cảm thiêng liêng mà người cha dành cho người con của mình.Đó là nỗi nhớ thương da diết, luôn hướng về con trong từng việc nhỏ nhặt như ngắm áo, thêu chim.Người cha xót xa vì khiến con phải sống thiếu thốn, chịu cảnh chiến tranh, khát khao một ngày đoàn tụ và được vui chơi với con trong hòa bình.Qua đó, em cảm nhận được tình cha con vô cùng ấm áp, sâu nặng và bất diệt, đồng thời là niềm tin, niềm hy vọng của người cha vào tương lai tươi sáng khi đất nước thống nhất.