Nguyễn Kiều Oanh
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore đã để lại trong em những dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện giữa em bé với những người bạn trên mây, trong sóng mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của tình yêu gia đình trước những cám dỗ của thế gian. Khi đọc những lời mời gọi hấp dẫn của những người sống "trên mây" và "trong sóng" về một thế giới tràn ngập tiếng cười, sự tự do nga du từ sáng sớm đến hoàng hôn, em đã thực sự bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp kì ảo đó. Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả chính là sự từ chối đầy dứt khoát nhưng cũng rất ngây thơ của em bé: "Làm sao bỏ mẹ mà lên đó được?", "Làm sao bỏ mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy đã chứng minh rằng, đối với con, mẹ là nguồn sống, là niềm vui lớn nhất mà không một trò chơi lí thú nào có thể thay thế được. Em đặc biệt yêu thích cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới mà ở đó mẹ và con luôn được gắn bó bên nhau. Con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ kì lạ. Những hình ảnh so sánh này không chỉ mang đậm chất trữ tình mà còn nâng tầm tình mẫu tử lên tầm vóc vũ trụ, vĩnh cửu và bao la. Hình ảnh "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào" gợi lên một không gian riêng tư, ấm áp và hạnh phúc tuyệt đối. Qua bài thơ, em cảm nhận được trái tim ấm áp của Ta-go dành cho trẻ thơ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải luôn trân trọng và yêu thương người mẹ của mình. Tình mẹ chính là bến đậu bình yên nhất, là sức mạnh giúp con vượt qua mọi sự mời gọi, cám dỗ trong cuộc đời.
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore đã để lại trong em những dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện giữa em bé với những người bạn trên mây, trong sóng mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của tình yêu gia đình trước những cám dỗ của thế gian. Khi đọc những lời mời gọi hấp dẫn của những người sống "trên mây" và "trong sóng" về một thế giới tràn ngập tiếng cười, sự tự do nga du từ sáng sớm đến hoàng hôn, em đã thực sự bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp kì ảo đó. Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả chính là sự từ chối đầy dứt khoát nhưng cũng rất ngây thơ của em bé: "Làm sao bỏ mẹ mà lên đó được?", "Làm sao bỏ mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy đã chứng minh rằng, đối với con, mẹ là nguồn sống, là niềm vui lớn nhất mà không một trò chơi lí thú nào có thể thay thế được. Em đặc biệt yêu thích cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới mà ở đó mẹ và con luôn được gắn bó bên nhau. Con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ kì lạ. Những hình ảnh so sánh này không chỉ mang đậm chất trữ tình mà còn nâng tầm tình mẫu tử lên tầm vóc vũ trụ, vĩnh cửu và bao la. Hình ảnh "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào" gợi lên một không gian riêng tư, ấm áp và hạnh phúc tuyệt đối. Qua bài thơ, em cảm nhận được trái tim ấm áp của Ta-go dành cho trẻ thơ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải luôn trân trọng và yêu thương người mẹ của mình. Tình mẹ chính là bến đậu bình yên nhất, là sức mạnh giúp con vượt qua mọi sự mời gọi, cám dỗ trong cuộc đời.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt sâu sắc về tình mẫu tử, khiến em vô cùng xúc động và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ.
Hình ảnh người mẹ tần tảo hiện lên qua việc "gieo trồng" và chăm sóc cây trái, cũng giống như cách mẹ nuôi nấng, dạy dỗ con lên người. Những câu thơ khắc họa sự hi sinh thầm lặng của người mẹ, mong cho con lớn lên "thành quả" tốt đẹp, vững vàng trước cuộc đời. Đọc bài thơ, em cảm nhận được nỗi xót xa khi nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc trắng vì lo toan, đôi bàn tay gầy guộc vì sương gió để đổi lấy sự trưởng thành của con.
Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về đạo làm con nhắc em phải biết ơn, kính yêu và sống sao cho xứng đáng với những hi sinh vô bờ bến của mẹ