Nguyễn Kiều Oanh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, những khó khăn, thử thách (tượng trưng bởi những xẻng đất) luôn bủa vây chúng ta. Nếu biết cách đối mặt và xử lý, chúng ta có thể biến những trở ngại đó thành kinh nghiệm và động lực để vươn lên vị trí cao hơn.
Sự khác biệt giữa bác nông dân và con lừa Đối tượng Suy nghĩ Hành động Bác nông dân Tiêu cực và buông xuôi: Cho rằng con lừa đã già, không còn giá trị để cứu và việc lấp giếng là tiện đôi đường. Từ bỏ và vùi lấp: Gọi hàng xóm đến để đổ đất lấp giếng, gián tiếp đặt con lừa vào đường cùng. Con lừa Tích cực và kiên cường: Ban đầu có hoảng sợ nhưng sau đó đã bình tĩnh lại, biến chính những nắm đất định vùi lấp mình thành "bàn đạp" để thoát thân. Nỗ lực và không bỏ cuộc: Mỗi khi đất đổ lên lưng, nó lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
Bài thơ khơi gợi trong lòng người đọc nhiều cung bậc cảm xúc sâu sắc: Sự xúc động và thương cảm: Hình ảnh "đôi vai gầy nghiêng nghiêng" cùng "giọt mồ hôi rơi trong chiều" khiến chúng ta không khỏi xót xa trước những nhọc nhằn, vất vả mà mẹ đã trải qua để nuôi nấng con nên người. Lòng biết ơn và kính trọng: Cảm nhận được sự chắt chiu, tần tảo của mẹ qua từng "trái chín trong vườn", lòng ta dâng lên niềm biết ơn vô hạn đối với tình yêu thương bao la và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Sự thấu hiểu và sẻ chia: Khi nghe tiếng "mẹ trở mình trong tiếng ho thao thức", người con (và cả người đọc) cảm thấy sự kết nối thiêng liêng, thấu hiểu nỗi đau khổ và sự già đi của mẹ theo năm tháng.
Bài học về sự thấu hiểu: Hãy biết quan sát, lắng nghe và thấu hiểu những nỗi vất vả, hy sinh thầm lặng mà cha mẹ đã trải qua để nuôi dạy chúng ta nên người. Bài học về lòng hiếu thảo: Phải biết yêu thương, trân trọng và chăm sóc cha mẹ khi còn có thể. Đừng để những lo toan của cha mẹ trở thành điều hiển nhiên mà quên đi việc sẻ chia, báo hiếu. Bài học về sự trân trọng giá trị gia đình: Những điều nhỏ bé, giản dị mẹ làm (gom trái chín, chắt chiu từng chút ngọt ngào) chính là hạnh phúc lớn lao nhất. Chúng ta cần trân trọng mỗi phút giây được ở bên cạnh người thân.
Đây là một đề bài yêu cầu viết văn biểu cảm dựa trên cảm nhận cá nhân về một tác phẩm văn học.
Từ láy được sử dụng nhằm mục đích: Gợi hình ảnh, âm thanh: Giúp mô tả chân thực, sinh động sự vật, hiện tượng, hành động hoặc trạng thái cảm xúc. Tạo nhạc điệu: Nhờ sự phối hợp âm thanh, câu thơ trở nên êm ái, nhịp nhàng hoặc mạnh mẽ hơn, làm tăng tính nhạc cho tác phẩm. Nhấn mạnh cảm xúc: Giúp bộc lộ sâu sắc tình cảm, thái độ của tác giả hoặc nhân vật trữ tình trước cảnh vật hay sự việc
a) Bộ máy chính quyền thời Đinh – Tiền Lê (thế kỷ X) còn khá sơ khai nhưng đã bắt đầu đi vào nề nếp theo mô hình quân chủ chuyên chế trung ương tập quyền. Dưới đây là cơ cấu tổ chức: 1. Ở Trung ương Vua: Đứng đầu triều đình, nắm toàn bộ quyền hành (chính trị, quân sự, ngoại giao). Thời Đinh, vua tự xưng Hoàng đế (Đinh Tiên Hoàng) để khẳng định vị thế độc lập. Hệ thống quan lại: Giúp việc cho vua có các chức danh: Ban văn: Đứng đầu là các đại thần (như Đô đốc, Thái sư). Ban võ: Đứng đầu là các tướng lĩnh (như Thập đạo tướng quân). Tăng đạo: Các nhà sư có học vấn cao (như Khuông Việt, Pháp Thuận) được trọng dụng làm cố vấn cho vua trong các việc hệ trọng. 2. Ở Địa phương Cấu trúc hành chính bắt đầu được phân chia rõ ràng để quản lý lãnh thổ: Thời Đinh: Cả nước được chia thành 10 đạo. Thời Tiền Lê: Đổi thành lộ, phủ, châu. Dưới đó là các giáp và xã. Vua Lê Hoàn còn cử các con trai của mình đi trấn giữ các vùng hiểm yếu (phong vương) để thắt chặt quản lý vùng biên viễn. 3. Quân đội. Được tổ chức theo chế độ "Ngụ binh ư nông" (gửi binh ở nhà nông): Khi có chiến tranh thì đi chiến đấu, lúc bình thường thì về làm ruộng để đảm bảo sản xuất. Quân đội chia làm 2 bộ phận: Cấm quân (bảo vệ vua và kinh thành) và Quân địa phương (lộ quân).
b) Địa thế "hiểm yếu" để phòng thủ: Lúc này, đất nước mới thống nhất, nội lực còn yếu và nguy cơ xâm lược từ phương Bắc luôn thường trực. Hoa Lư có hệ thống núi đá vôi trùng điệp như những bức tường thành tự nhiên, kết hợp với sông ngòi bao quanh, tạo thành một pháo đài bất khả xâm phạm giúp ta đối phó với quân thù.
a) Địa hình Bắc Mỹ phân hóa rõ rệt theo chiều Đông-Tây thành 3 khu vực chính: hệ thống núi trẻ Cooc-đi-e hiểm trở ở phía tây, miền đồng bằng trung tâm rộng lớn, và dãy núi già A-pa-lat cùng sơn nguyên phía đông. Cấu trúc này tạo nên sự đa dạng cảnh quan từ địa hình núi cao đến đồng bằng màu mỡ
b) Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ thể hiện rõ rệt nhất tại hệ thống núi An-đét (Andes). Đây là dãy núi cao, đồ sộ nhất Nam Mỹ, trải dài trên nhiều vĩ độ nên có sự phân tầng thực vật và khí hậu rất phức tạp
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore đã để lại trong em nhưng dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore đã để lại trong em những dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện giữa em bé với những người bạn trên mây, trong sóng mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của tình yêu gia đình trước những cám dỗ của thế gian. Khi đọc những lời mời gọi hấp dẫn của những người sống "trên mây" và "trong sóng" về một thế giới tràn ngập tiếng cười, sự tự do nga du từ sáng sớm đến hoàng hôn, em đã thực sự bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp kì ảo đó. Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả chính là sự từ chối đầy dứt khoát nhưng cũng rất ngây thơ của em bé: "Làm sao bỏ mẹ mà lên đó được?", "Làm sao bỏ mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy đã chứng minh rằng, đối với con, mẹ là nguồn sống, là niềm vui lớn nhất mà không một trò chơi lí thú nào có thể thay thế được. Em đặc biệt yêu thích cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới mà ở đó mẹ và con luôn được gắn bó bên nhau. Con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ kì lạ. Những hình ảnh so sánh này không chỉ mang đậm chất trữ tình mà còn nâng tầm tình mẫu tử lên tầm vóc vũ trụ, vĩnh cửu và bao la. Hình ảnh "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào" gợi lên một không gian riêng tư, ấm áp và hạnh phúc tuyệt đối. Qua bài thơ, em cảm nhận được trái tim ấm áp của Ta-go dành cho trẻ thơ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải luôn trân trọng và yêu thương người mẹ của mình. Tình mẹ chính là bến đậu bình yên nhất, là sức mạnh giúp con vượt qua mọi sự mời gọi, cám dỗ trong cuộc đời.
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore đã để lại trong em những dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện giữa em bé với những người bạn trên mây, trong sóng mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của tình yêu gia đình trước những cám dỗ của thế gian. Khi đọc những lời mời gọi hấp dẫn của những người sống "trên mây" và "trong sóng" về một thế giới tràn ngập tiếng cười, sự tự do nga du từ sáng sớm đến hoàng hôn, em đã thực sự bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp kì ảo đó. Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả chính là sự từ chối đầy dứt khoát nhưng cũng rất ngây thơ của em bé: "Làm sao bỏ mẹ mà lên đó được?", "Làm sao bỏ mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy đã chứng minh rằng, đối với con, mẹ là nguồn sống, là niềm vui lớn nhất mà không một trò chơi lí thú nào có thể thay thế được. Em đặc biệt yêu thích cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới mà ở đó mẹ và con luôn được gắn bó bên nhau. Con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ kì lạ. Những hình ảnh so sánh này không chỉ mang đậm chất trữ tình mà còn nâng tầm tình mẫu tử lên tầm vóc vũ trụ, vĩnh cửu và bao la. Hình ảnh "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào" gợi lên một không gian riêng tư, ấm áp và hạnh phúc tuyệt đối. Qua bài thơ, em cảm nhận được trái tim ấm áp của Ta-go dành cho trẻ thơ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải luôn trân trọng và yêu thương người mẹ của mình. Tình mẹ chính là bến đậu bình yên nhất, là sức mạnh giúp con vượt qua mọi sự mời gọi, cám dỗ trong cuộc đời.