Dương Ngọc Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Ngọc Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bác Hồ - hai tiếng gọi thân thương ấy từ lâu đã trở thành nhịp đập trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Viết về Bác, có lẽ bao nhiêu trang giấy cũng không đủ để diễn tả hết lòng kính yêu và sự biết ơn vô hạn. Đặc biệt, hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước năm 1911 luôn để lại trong lòng tôi những cảm xúc nghẹn ngào và ngưỡng mộ sâu sắc.

Sự kiện Bác rời quê hương là một mốc son chói lọi nhưng cũng đầy nỗi niềm riêng. Hãy tưởng tượng, một chàng thanh niên ở tuổi đôi mươi, khi bạn bè đồng trang lứa có lẽ đang mơ về một mái ấm hay công danh ổn định, thì Bác lại chọn dấn thân vào nơi "vô định". Với hai bàn tay trắng và một ý chí sắt đá, Bác đã xuống con tàu Amiral Latouche-Tréville để bắt đầu hành trình vạn dặm. Tôi xúc động biết bao khi nghĩ về bóng dáng gầy gò của Người dần khuất xa bến cảng, để lại sau lưng quê hương đang chìm trong lầm than, nô lệ.

Đó không đơn thuần là một chuyến đi, đó là một cuộc đại nghĩa. Trong khi nhiều bậc tiền bối chọn đi sang Đông (Nhật Bản), Bác lại chọn sang Tây – vào tận sào huyệt của kẻ thù để tìm hiểu vì sao họ mạnh, để rồi tìm đường đánh đổ chúng. Sự lựa chọn ấy cho thấy một tầm nhìn vĩ đại và một lòng dũng cảm phi thường. Bác chấp nhận làm đủ mọi nghề cực nhọc: từ phụ bếp, quét tuyết đến bồi bàn... để nuôi sống bản thân và nuôi dưỡng ý chí cứu nước. Mỗi giọt mồ hôi của Người nơi xứ người đều thấm đẫm tình yêu đồng bào, quê hương.

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ đợi chồng đã trở thành một biểu tượng bất hủ của lòng thủy chung. Thế nhưng, khi đọc tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng và xúc động trước sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ đến xót xa của nhân vật dì Bảy. Dì không chỉ là một người phụ nữ chờ chồng, dì là hiện thân của nỗi đau và sự cao thượng bước ra từ cuộc chiến tranh khốc liệt.

Hạnh phúc của dì Bảy thật ngắn ngủi và mong manh. Vừa cưới nhau được một tháng, chồng dì lên đường tập kết ra Bắc. Lời hứa "như có duyên nợ, chia tay nhau chỉ để hẹn ngày gặp lại" đã trở thành sợi dây định mệnh buộc chặt cuộc đời dì vào bóng hình người chồng nơi phương xa. Một tháng mặn nồng đổi lấy hai mươi năm đằng đẵng đợi chờ, và rồi là cả một đời còn lại sống trong hoài niệm. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không lời than vãn, nó cứ lặng lẽ thấm vào thời gian, vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt dì.

Tôi thực sự xúc động trước cách dì đối diện với những tin đồn và sự trắc trở. Dù có những người từ miền Bắc trở về báo tin chồng dì đã có gia đình khác, dì vẫn một lòng tin tưởng. Niềm tin ấy không phải là sự mù quáng, mà là sự bảo tâm cao thượng của một người vợ dành cho người mình yêu. Dì chọn cách tin để tiếp tục sống, tiếp tục hy vọng. Thế nhưng, định mệnh lại nghiệt ngã hơn tất thảy. Khi đất nước thống nhất, ngày người ta đoàn viên thì dì lại nhận được giấy báo tử. Người chồng mà dì đợi chờ suốt hai mươi năm đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ ngày hòa bình.

Sau khi đọc bài thơ mây và sóng của tác giả Ta-go, em cảm thấy lòng mình như lắng lại trong một thế giới dịu dàng, trong trẻo và đầy yêu thương. Bài thơ kể về những lời mời gọi đầy hấp dẫn của mây trên trời và sóng dưới biển, nhưng đằng sau câu chuyện tưởng như đơn giản ấy lại là một thông điệp sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Những câu thơ nhẹ nhàng như lời thủ thỉ của một đứa trẻ đã khiến em vừa mỉm cười trước sự hồn nhiên, vừa xúc động trước tình cảm sâu nặng mà em bé dành cho mẹ.

Bài thơ mẹ quả của Nguyễn Khoa Điềm là một khúc tâm tình giản dị mà sâu lắng về tình mẫu tử. Sau khi đọc tác phẩm, trong em dâng lên nhiều cảm xúc bồi hồi, xúc động và cả những suy tư thầm lặng về công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Bài thơ không sử dụng những hình ảnh cầu kỳ, không có những lời lẽ hoa mỹ, nhưng chính sự mộc mạc ấy lại chạm đến trái tim người đọc một cách tự nhiên và thấm thía.

Điều khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh “quả”. Những quả bí, quả bầu lớn lên nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ đã trở thành biểu tượng cho sự trưởng thành của người con. Mẹ gieo hạt, vun trồng, chăm bón để cây kết trái; cũng như mẹ âm thầm hi sinh,

Người thợ mộc là người ít hiểu biết về ngành nghề mà anh đang làm.Làm theo người qua đường nói nên kết cục không như ý