Nguyễn Bảo Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mây và sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Ta-go. Bài thơ đã gợi ra cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từng chối đầy kiên quyết: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mặc dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm đầy xúc động, để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, hình ảnh "những mùa quả mẹ chờ đợi" đã gợi lên trong em sự liên tưởng sâu sắc giữa công lao của mẹ và thành quả là những đứa con khôn lớn.

Cảm xúc bao trùm lên toàn bộ bài thơ là lòng biết ơn vô hạn đối với mẹ. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ "quả" để tượng trưng cho sự trưởng thành của con người, kết tinh từ biết bao nhọc nhằn, "giọt mồ hôi" và sự vun trồng của mẹ. Qua từng câu thơ, em cảm nhận được nỗi vất vả, sự lo toan thầm lặng mà mẹ đã gánh vác suốt cuộc đời để nuôi dạy con nên người. Những câu thơ khắc họa hình ảnh mẹ tần tảo, "bàn tay mẹ mỏi", "vầng trán mẹ nhăn" khiến em vô cùng xúc động và thấu hiểu hơn về những hy sinh không gì sánh bằng của mẹ.

Bên cạnh đó, bài thơ còn thức tỉnh trong em ý thức về trách nhiệm của bản thân. Em nhận ra rằng, mỗi thành quả con đạt được đều mang theo bóng dáng của mẹ. Hình ảnh "đứa con" tự hỏi mình khi "đã lớn khôn" cũng là lời nhắc nhở em phải sống sao cho xứng đáng với tình yêu thương và sự kỳ vọng của mẹ. Đó không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành một người có ích.

Tác phẩm không chỉ là một bài thơ hay về tình mẹ mà còn là một bài học nhân văn sâu sắc về sự trưởng thành và lòng biết ơn.