Phạm Minh Khôi
Giới thiệu về bản thân
a.Trình bày tổ chức chính quyền thời Đinh – Tiền Lê
- Đứng đầu nhà nước là vua, nắm mọi quyền hành về chính trị, quân sự và ngoại giao.
- Giúp vua quản lí đất nước có các quan lại trong triều.
- Ở địa phương, cả nước được chia thành các đơn vị hành chính, cử quan lại cai quản.
- Quân đội được tổ chức chặt chẽ để bảo vệ đất nước.
b.Giả sử em là Đinh Tiên Hoàng, em có chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư không? Vì sao?
Em vẫn chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư. Vì Hoa Lư có địa hình núi đá bao quanh, hiểm trở, dễ phòng thủ và khó bị tấn công. Ngoài ra, nơi đây còn gần quê hương của Đinh Bộ Lĩnh nên thuận lợi cho việc củng cố lực lượng và xây dựng chính quyền mới.
a.Sự phân hóa địa hình ở Bắc Mỹ
Địa hình Bắc Mỹ phân hóa thành 3 khu vực kéo dài theo chiều bắc – nam:
- Phía tây là hệ thống núi trẻ Cooc-đi-e cao, đồ sộ, xen giữa là các sơn nguyên và cao nguyên.
- Ở giữa là đồng bằng trung tâm rộng lớn, địa hình tương đối bằng phẳng.
- Phía đông là miền núi già A-pa-lat, núi thấp và bị bào mòn mạnh.
→ Địa hình Bắc Mỹ cao ở phía tây và thấp dần về phía đông.
b.Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ
Thiên nhiên Nam Mỹ, đặc biệt ở dãy Andes, có sự thay đổi rõ rệt theo độ cao:
- Dưới khoảng 1000 m: khí hậu nóng, ẩm; phát triển rừng nhiệt đới.
- Từ khoảng 1000 m đến 2000 m: khí hậu mát hơn; có rừng cận nhiệt.
- Từ khoảng 2000 m đến 3500 m: khí hậu lạnh; chủ yếu là đồng cỏ núi cao.
- Trên khoảng 3500 m: rất lạnh; băng tuyết phủ quanh năm, thực vật rất ít.
Đọc bài thơ trên, em cảm nhận được một nỗi chờ đợi thật da diết và đầy yêu thương của một em bé nhỏ dành cho mẹ. Những câu thơ mở ra khung cảnh quen thuộc của làng quê khi chiều xuống: cánh đồng lúa, căn nhà tranh, ao nước, vầng trăng non… Tất cả hiện lên trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi tối, vừa yên bình vừa gợi cảm giác trống vắng. Trong không gian ấy, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa khiến lòng em chùng xuống, bởi phía sau ánh nhìn ấy là nỗi mong ngóng mẹ trở về sau một ngày vất vả.
Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm”. Câu thơ như làm nhòa đi ranh giới giữa con người và thiên nhiên. Mẹ hòa vào màu xanh của lúa, rồi lại hòa vào bóng tối đang dần buông xuống. Điều đó gợi cho em cảm giác mẹ quá nhỏ bé giữa cánh đồng rộng lớn, nhưng cũng thật lớn lao trong vai trò trụ cột của gia đình. Mẹ đang mải miết làm việc, còn em bé ở nhà thì ngóng trông. Sự đối lập giữa một bên là lao động vất vả, một bên là chờ đợi khắc khoải càng làm nổi bật tình cảm sâu nặng giữa hai mẹ con.
Khung cảnh căn nhà khi “Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải” khiến em cảm thấy một khoảng trống mênh mang. Khi mẹ chưa về, ngôi nhà dường như thiếu đi hơi ấm. Bếp chưa đỏ lửa cũng như tình yêu thương chưa được thắp sáng. Hình ảnh đom đóm bay vào nhà vừa gợi vẻ đẹp thơ mộng của làng quê, vừa làm tăng thêm cảm giác tĩnh lặng. Em bé nhìn theo những ánh đom đóm, nhưng điều em thực sự chờ đợi lại là “tiếng bàn chân mẹ”. Chi tiết ấy làm em xúc động vô cùng, bởi với em bé, âm thanh quen thuộc ấy còn quan trọng hơn cả ánh trăng hay ánh đom đóm lung linh.
Câu thơ “Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” khiến em như nghe thấy âm thanh chân thật của cuộc sống. Đó là âm thanh của sự nhọc nhằn, của những bước chân gắn với bùn đất và mồ hôi. Em tưởng tượng ra hình ảnh người mẹ lam lũ, áo quần lấm bùn nhưng vẫn vội vã trở về với con. Tình mẫu tử trong bài thơ không ồn ào mà thấm đẫm trong từng chi tiết nhỏ. Khi mẹ “đã bế vào nhà”, nỗi đợi của em bé “vẫn nằm mơ”. Câu thơ cuối gợi cho em cảm giác thật dịu dàng: dù mẹ đã về, dư âm của sự mong chờ vẫn còn đó, như một giấc mơ ấm áp.
Sau khi đọc bài thơ, em càng thấm thía hơn sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi làng quê. Mẹ không chỉ là người lao động vất vả ngoài đồng mà còn là nguồn sáng, là hơi ấm của mái nhà. Em cũng nhận ra rằng đôi khi, hạnh phúc của một đứa trẻ chỉ đơn giản là được nghe tiếng bước chân quen thuộc và được mẹ bế vào lòng. Bài thơ khiến em thêm yêu thương mẹ của mình hơn, biết trân trọng những khoảnh khắc giản dị bên gia đình. Những hình ảnh mộc mạc, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sâu lắng đã để lại trong em một ấn tượng khó quên về tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi chờ đợi đầy yêu thương của tuổi thơ.
Bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore (Ta-go) đã để lại trong em những rung động rất nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình mẫu tử. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, em đã bị cuốn vào thế giới tưởng tượng đầy màu sắc của em bé – nơi có mây trên trời và sóng dưới biển rủ rê đi chơi. Nhưng càng đọc, em càng cảm nhận rõ rằng đằng sau những lời mời gọi hấp dẫn ấy là một tình yêu lớn lao dành cho mẹ.
Điều khiến em thích thú trước tiên là trí tưởng tượng hồn nhiên, trong trẻo của em bé. Mây và sóng hiện lên như những người bạn biết nói, biết cười, mở ra những cuộc vui kì thú: được rong chơi trên bầu trời cao rộng hay ngao du khắp đại dương mênh mông. Đó là những ước mơ rất tự nhiên của trẻ thơ – mong muốn được khám phá, được tự do bay nhảy. Khi đọc đến đây, em cũng cảm thấy lòng mình như được mở rộng, nhớ về những lần từng ao ước được đi thật xa, trải nghiệm thật nhiều điều mới lạ.
Thế nhưng, điều làm em xúc động hơn cả chính là sự lựa chọn của em bé. Trước những lời rủ rê đầy hấp dẫn, em bé đã từ chối chỉ vì không muốn rời xa mẹ. Một câu hỏi giản dị: “Mẹ mình ở nhà đợi mình, làm sao có thể rời mẹ mà đi được?” đã cho thấy tình cảm sâu nặng của con dành cho mẹ. Em nhận ra rằng, với em bé, không có trò chơi nào vui bằng được ở bên mẹ. Mẹ chính là thế giới, là bầu trời, là đại dương bao la nhất. Chi tiết ấy khiến em vô cùng cảm động, bởi nó thể hiện một tình yêu tự nhiên, chân thành và không hề gượng ép.
Không chỉ dừng lại ở đó, em bé còn sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ: con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ. Hình ảnh ấy thật đẹp và giàu ý nghĩa. Nó cho thấy tình mẫu tử là sự gắn bó không thể tách rời – dù con có bay cao hay đi xa đến đâu thì vẫn luôn quay về bên mẹ. Khi đọc những câu thơ ấy, em cảm thấy ấm áp như được ôm trọn trong vòng tay yêu thương. Em chợt nghĩ đến mẹ của mình – người luôn âm thầm dõi theo, che chở và là điểm tựa mỗi khi em mệt mỏi.
Qua bài thơ, em cũng nhận ra một thông điệp sâu sắc: tình mẹ là điều thiêng liêng và bền vững nhất. Cuộc sống ngoài kia có thể đầy những lời mời gọi hấp dẫn, nhưng gia đình vẫn là nơi bình yên nhất để trở về. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử mà còn nhắc nhở mỗi người con biết trân trọng, yêu thương mẹ khi còn có thể. Đôi khi, chúng ta mải mê với những thú vui bên ngoài mà quên mất rằng niềm hạnh phúc giản dị nhất chính là được ở bên người thân.
Sau khi đọc “Mây và sóng”, em cảm thấy lòng mình dịu lại. Bài thơ giống như một khúc hát êm đềm về tình mẹ, giúp em hiểu hơn giá trị của sự gắn bó gia đình. Với giọng điệu nhẹ nhàng, hình ảnh giàu sức gợi và trí tưởng tượng bay bổng, Rabindranath Tagore đã khắc họa thành công tình mẫu tử thiêng liêng. Đối với em, đây không chỉ là một bài thơ hay mà còn là lời nhắc nhở đầy yêu thương: hãy luôn trân trọng mẹ – bến bờ bình yên nhất trong cuộc đời mỗi người.
Bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Không phải là những lời lẽ quá cầu kì hay hình ảnh quá phức tạp, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng những điều giản dị và thân thuộc nhất: hình ảnh người mẹ và những “quả” ngọt lành của cuộc đời. Sau khi đọc xong, em cảm thấy lòng mình lắng lại, vừa ấm áp yêu thương, vừa bâng khuâng suy ngẫm về công lao trời biển của mẹ.
Trước hết, em ấn tượng với hình ảnh người mẹ tần tảo, lặng lẽ chăm chút cho từng “quả” trong vườn. Những quả ấy không chỉ là quả thật của cây trái, mà còn là biểu tượng cho những đứa con – kết tinh của tình yêu và sự hi sinh. Mẹ đã dành cả tuổi xuân, cả mồ hôi và công sức để vun trồng, nuôi dưỡng. Qua từng câu thơ, em cảm nhận được bóng dáng của biết bao người mẹ Việt Nam: lam lũ, hiền hậu, luôn đặt hạnh phúc của con lên trên bản thân mình. Đọc đến đó, em chợt nghĩ đến mẹ của mình – người cũng ngày ngày vất vả lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ và việc học hành.
Điều khiến em xúc động hơn cả là sự đối lập giữa thời gian của mẹ và sự trưởng thành của con. Những “quả” dần lớn lên, chín ngọt, còn mẹ thì ngày một già đi. Hình ảnh ấy khiến em nhận ra một quy luật lặng lẽ mà nghiệt ngã của cuộc sống: con lớn lên bằng sự hao mòn của mẹ. Mẹ không mong nhận lại điều gì to lớn, chỉ mong con trưởng thành, nên người. Nhưng đôi khi, trong guồng quay của học tập và cuộc sống, em đã vô tình quên đi những hi sinh thầm lặng ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu cay, khiến em tự hỏi mình đã làm được gì để xứng đáng với tình yêu thương vô điều kiện của mẹ.
Ngoài ra, bài thơ còn gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của mỗi người con. Nếu mẹ là người trồng cây, thì con chính là “quả” phải sống sao cho xứng đáng. Một “quả” ngọt lành không chỉ nhờ công chăm bón của người trồng mà còn nhờ chính sự cố gắng vươn mình của nó. Vì thế, em hiểu rằng cách báo đáp thiết thực nhất không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là sự nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và sống có ích. Chỉ khi trở thành người tốt, em mới có thể làm mẹ tự hào và an lòng.
Sau khi đọc “Mẹ và quả”, em cảm thấy mình trưởng thành hơn một chút trong suy nghĩ. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn giúp em biết trân trọng hiện tại. Thời gian trôi đi rất nhanh, và mẹ sẽ không thể ở bên em mãi mãi. Vì vậy, em tự nhủ sẽ yêu thương mẹ nhiều hơn, quan tâm đến mẹ từ những điều nhỏ nhất, như một lời cảm ơn chân thành gửi đến người đã dành cả cuộc đời vì mình.
Có thể nói, “Mẹ và quả” là một bài thơ giản dị nhưng giàu sức gợi. Qua hình ảnh ẩn dụ tinh tế và cảm xúc chân thành, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa thành công tình mẹ bao la, khiến mỗi người đọc đều thấy bóng dáng mẹ mình trong đó. Với em, bài thơ là một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương – những giá trị không bao giờ cũ trong cuộc sống.
a) Thể tích của hình hộp chữ nhật đã cho là:
\(V = x \left(\right. x - 1 \left.\right) \left(\right. x + 1 \left.\right) = x^{3} - x\)
b) Tại \(x = 4\), thể tích của hình hộp chữ nhật là:
\(V = 4^{3} - 4 = 60\) (đơn vị thể tích)
2x4 | \(- 3 x^{3}\) | \(- 3 x^{2}\) | \(+ 6 x\) | \(- 2\)
|
\(x^{2} - 2\) | |
\(2 x^{4}\) |
| \(- 4 x^{2}\) |
|
|
\(2 x^{2} - 3 x + 1\) | |
| \(-\) | \(- 3 x^{3}\) | \(+ x^{2}\) | \(+ 6 x\) | \(- 2\) |
|
| \(- 3 x^{3}\) |
| \(+ 6 x\) |
|
| |
|
| \(-\) | \(x^{2}\) |
| \(- 2\) |
|
|
| \(x^{2}\) |
| \(- 2\) |
| |
|
|
|
|
| \(0\) |
|
Vậy ta có phép chia hết và thương là \(Q = 2 x^{2} - 3 x + 1\).
5x(4x2−2x+1)−2x(10x2−5x+2)=−36
\(5 x . 4 x^{2} + 5 x . \left(\right. - 2 x \left.\right) + 5 x . 1 + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 10 x^{2} + \left(\right. - 2 x \left.\right) . \left(\right. - 5 x \left.\right) + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 2 = - 36\)
\(20 x^{3} + \left(\right. - 10 x^{2} \left.\right) + 5 x + \left(\right. - 20 x^{3} \left.\right) + 10 x^{2} + \left(\right. - 4 x \left.\right) = - 36\)
\(\left(\right. 20 x^{3} - 20 x^{3} \left.\right) + \left(\right. - 10 x^{2} + 10 x^{2} \left.\right) + \left(\right. 5 x - 4 x \left.\right) = - 36\)
\(x = - 36\)
Vậy \(x = - 36\).
5x(4x2−2x+1)−2x(10x2−5x+2)=−36
\(5 x . 4 x^{2} + 5 x . \left(\right. - 2 x \left.\right) + 5 x . 1 + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 10 x^{2} + \left(\right. - 2 x \left.\right) . \left(\right. - 5 x \left.\right) + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 2 = - 36\)
\(20 x^{3} + \left(\right. - 10 x^{2} \left.\right) + 5 x + \left(\right. - 20 x^{3} \left.\right) + 10 x^{2} + \left(\right. - 4 x \left.\right) = - 36\)
\(\left(\right. 20 x^{3} - 20 x^{3} \left.\right) + \left(\right. - 10 x^{2} + 10 x^{2} \left.\right) + \left(\right. 5 x - 4 x \left.\right) = - 36\)
\(x = - 36\)
Vậy \(x = - 36\).