Bùi Chấn Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Chấn Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Việc sử dụng hệ thống từ láy trong bài thơ đã mang lại những hiệu quả nghệ thuật vô cùng đặc sắc và ấn tượng. Trước hết, các từ láy giúp tăng giá trị biểu cảm, diễn tả một cách tinh tế và sâu sắc các cung bậc cảm xúc của nhân vật cũng như trạng thái của sự vật. Bên cạnh đó, chúng còn góp phần tạo nên những hình ảnh sống động, giúp người đọc dễ dàng hình dung ra hình dáng, âm thanh hoặc tính chất đặc trưng của đối tượng được miêu tả. Đặc biệt, hệ thống từ láy còn tạo nên nhạc tính và nhịp điệu uyển chuyển, làm cho lời thơ trở nên truyền cảm và dễ đi vào lòng người hơn. Qua đó, tác giả đã khéo léo nhấn mạnh nội dung tư tưởng, làm nổi bật những đặc điểm cốt lõi và thông điệp mà tác phẩm muốn truyền tải đến độc giả.

a) \(\triangle B E D = \triangle B A D\)
b) \(\triangle B C F\) cân tại \(B\)
c) \(B D\) là đường trung tuyến của tam giác \(B C F\).

  • P(x)=2x3+5x2−2x+2
  • \(Q \left(\right. x \left.\right) = - x^{3} - 5 x^{2} + 2 x + 6\)
  • \(P \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right) = x^{3} + 8\)
  • \(P \left(\right. x \left.\right) - Q \left(\right. x \left.\right) = 3 x^{3} + 10 x^{2} - 4 x - 4\)

\(P \left(\right. A \left.\right) = \frac{n \left(\right. A \left.\right)}{n \left(\right. M \left.\right)} = \frac{1}{7}\)

a. Thời Đinh Tiên Hoàng và nhà Tiền Lê, bộ máy chính quyền được tổ chức theo chế độ quân chủ, đứng đầu là vua nắm mọi quyền hành. Dưới vua có các quan văn và quan võ giúp việc triều đình. Ở địa phương, cả nước được chia thành các đơn vị hành chính để dễ quản lí, đứng đầu là các quan do triều đình cử xuống cai quản.

b. Nếu em là Đinh Tiên Hoàng, em vẫn chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư vì nơi đây có địa hình núi đá vôi hiểm trở, dễ phòng thủ và bảo vệ đất nước trước sự xâm lược của kẻ thù. Ngoài ra, Hoa Lư còn thuận lợi cho việc xây dựng và củng cố chính quyền trong giai đoạn đất nước mới giành được độc lập.

a. Địa hình ở Bắc Mỹ phân hóa thành ba khu vực lớn chạy theo chiều Bắc – Nam. Phía Đông là miền núi già và sơn nguyên, tiêu biểu là dãy Appalachian Mountains, có độ cao không lớn và bị bào mòn mạnh. Ở giữa là vùng đồng bằng trung tâm rộng lớn, tương đối bằng phẳng, có nhiều sông lớn chảy qua như Mississippi River. Phía Tây là miền núi trẻ, cao và đồ sộ với nhiều dãy núi, cao nguyên và bồn địa xen kẽ, tiêu biểu là dãy Rocky Mountains.

b. Ở Nam Mỹ, tự nhiên phân hóa rõ rệt theo chiều cao, đặc biệt ở dãy Andes. Ở độ cao dưới 1000 m có khí hậu nóng và rừng nhiệt đới phát triển. Từ 1000 đến 2000 m khí hậu mát hơn, xuất hiện rừng cận nhiệt và rừng núi. Từ 2000 đến 3000 m nhiệt độ giảm, chủ yếu là đồng cỏ núi cao. Trên 3000 m khí hậu rất lạnh, có băng tuyết vĩnh cửu.

Đọc những câu thơ trên, lòng em chợt lắng lại bởi một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu thẳm. Bài thơ vẽ ra khung cảnh một buổi tối nơi làng quê, khi em bé ngồi trước hiên nhà, hướng ánh mắt ra cánh đồng lúa đang dần chìm vào bóng đêm. Không gian ấy vừa quen thuộc vừa man mác buồn: “Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”. Ánh trăng non mỏng manh, yếu ớt như chính tâm trạng của em bé lúc này – nhỏ bé, mong chờ và có chút lo lắng. Em nhìn trăng nhưng điều em thật sự tìm kiếm lại là hình bóng của mẹ giữa cánh đồng xa.

Hình ảnh “Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em cảm nhận rõ sự vất vả của người mẹ. Mẹ hòa vào ruộng lúa, ruộng lúa hòa vào bóng tối, tất cả như mờ đi trong màn đêm dày đặc. Câu thơ gợi lên một cảm giác mênh mang, xa vắng. Trong cái không gian ấy, mẹ trở nên nhỏ bé nhưng cũng thật lớn lao, bởi mẹ chính là người đang âm thầm làm việc để nuôi dưỡng gia đình. Sự đối lập giữa em bé ngồi chờ trong căn nhà tranh và mẹ lội bùn ngoài đồng càng làm nổi bật tình thương và nỗi đợi chờ da diết.

Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả bằng những chi tiết rất giản dị: ngọn lửa bếp chưa nhen, căn nhà tranh trống trải, đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà. Những đốm sáng lập lòe của đom đóm như thay cho ánh đèn, làm không gian thêm lung linh mà cũng thêm hiu quạnh. Em bé nhìn theo ánh đom đóm, nhưng điều em mong mỏi nhất vẫn là “tiếng bàn chân mẹ”. Âm thanh “ì oạp” của bàn chân lội bùn gợi lên cả sự nhọc nhằn và nỗi vất vả của mẹ nơi đồng sâu. Chỉ một tiếng động quen thuộc ấy thôi cũng đủ làm ấm lòng đứa trẻ đang chờ đợi.

Khi “Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, khung cảnh trở nên sáng hơn, trong trẻo hơn. Ánh trăng phủ lên vườn hoa một màu trắng dịu dàng, như xoa dịu nỗi mong ngóng. Và rồi mẹ cũng trở về, bế con vào nhà. Thế nhưng câu thơ cuối “nỗi đợi vẫn nằm mơ” lại khiến em suy nghĩ rất nhiều. Phải chăng dù mẹ đã về bên con, thì trong giấc ngủ của em bé vẫn còn vương lại cảm giác mong chờ? Hay đó là hình ảnh tượng trưng cho nỗi đợi chờ dài lâu của những đứa con có mẹ tảo tần sớm hôm? Câu thơ khép lại bằng một dư âm vừa ấm áp vừa man mác, khiến người đọc không khỏi bồi hồi.

Bài thơ không có những lời lẽ lớn lao, nhưng từng hình ảnh đều gợi cảm xúc chân thật. Qua bức tranh đêm quê và hình ảnh người mẹ lội bùn, em cảm nhận rõ tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Đọc xong, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình hơn. Em hiểu rằng phía sau mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ bình yên là biết bao nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua. Bài thơ giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: hãy biết yêu thương, biết chờ đợi và biết ơn khi mẹ vẫn còn ở bên ta.

Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động dịu dàng và ấm áp. Bài thơ được viết như lời thủ thỉ của một em bé với mẹ, nhưng ẩn sau giọng điệu hồn nhiên ấy lại là tình mẫu tử thiêng liêng và sâu sắc. Ngay từ đầu, hình ảnh những người trên mây và trong sóng rủ em bé đi chơi đã mở ra một thế giới thật rộng lớn, kì diệu và đầy hấp dẫn. Đó là thế giới của những chuyến du hành trên bầu trời xanh thẳm hay giữa đại dương bao la – nơi có tự do, có niềm vui và những điều mới lạ. Em bé ban đầu cũng tò mò, háo hức, bởi đó là ước mơ rất tự nhiên của tuổi thơ.

Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất chính là sự lựa chọn của em bé. Khi nhớ đến mẹ, em đã từ chối những lời mời gọi đầy quyến rũ ấy. Với em bé, niềm vui lớn nhất không phải là được bay lên tận trời cao hay đi đến tận cùng biển rộng, mà là được ở bên mẹ. Em tưởng tượng ra những trò chơi thật ngộ nghĩnh: con sẽ là mây, mẹ là bầu trời; con sẽ là sóng, mẹ là bến bờ. Những hình ảnh ấy vừa đẹp, vừa giàu ý nghĩa. Mẹ trở thành điểm tựa vững chắc, là không gian bao dung ôm trọn con vào lòng. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu mẹ con không chỉ gắn bó mà còn vô cùng bền chặt, không gì có thể thay thế.

Bài thơ khiến em suy nghĩ nhiều về giá trị của gia đình. Trong cuộc sống, có biết bao điều hấp dẫn, lôi cuốn, giống như những lời mời gọi của mây và sóng. Đó có thể là những cuộc vui, những ước mơ xa xôi hay những ham muốn nhất thời. Nhưng giữa tất cả, tình cảm gia đình vẫn là điều thiêng liêng và đáng trân trọng nhất. Em bé trong bài thơ tuy còn nhỏ nhưng đã hiểu rằng hạnh phúc thật sự không ở đâu xa, mà ở ngay trong vòng tay mẹ. Sự lựa chọn ấy khiến em vừa khâm phục vừa cảm động.

Ngoài ra, em còn ấn tượng với giọng thơ nhẹ nhàng, giàu nhạc điệu và trí tưởng tượng phong phú. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình thức đối thoại để làm nổi bật tâm hồn trong trẻo của trẻ thơ. Những hình ảnh thiên nhiên như mây, sóng, bầu trời, biển cả được miêu tả vừa sinh động vừa mang ý nghĩa tượng trưng. Nhờ đó, bài thơ không chỉ là câu chuyện của một em bé mà còn là lời nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy biết yêu thương và gìn giữ mái ấm gia đình.

Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình dịu lại. Mây và sóng giống như một khúc hát êm đềm về tình mẫu tử, giúp em hiểu rằng dù thế giới ngoài kia có rộng lớn đến đâu, thì vòng tay mẹ vẫn luôn là nơi bình yên nhất. Bài thơ làm em thêm yêu mẹ và tự nhủ phải trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên mẹ, bởi đó chính là niềm hạnh phúc giản dị mà vô giá.

tâm tình của bài thơ. Tác giả không lên giọng giáo huấn mà chỉ kể, chỉ gợi, để người đọc tự suy ngẫm. Chính sự giản dị ấy lại làm cho cảm xúc trở nên chân thực hơn. Qua hình ảnh những “quả” trong vườn, em hiểu rằng tình mẹ cũng giống như đất đai màu mỡ, lặng thầm nuôi dưỡng mầm sống. Dù mưa nắng hay bão giông, mẹ vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho con.

Khép lại bài thơ, em thấy lòng mình lắng lại. Em nhận ra rằng mình may mắn biết bao khi còn được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ. Bài thơ không chỉ gợi lên tình cảm gia đình thiêng liêng mà còn khiến em tự hứa sẽ sống tốt hơn, ngoan hơn để không phụ lòng mẹ. Có lẽ, “quả” ngọt ngào nhất mà mẹ mong chờ không phải là điều gì xa vời, mà chính là sự trưởng thành và hiếu thảo của con mỗi ngày.

Tôi thích phản hồi này hơn