Nguyễn Ngọc Huyền
Giới thiệu về bản thân
a) Viết tập hợp gồm các kết quả có thể xảy ra khi rút một bút màu: Vì trong hộp có 7 màu khác nhau, nên khi rút ngẫu nhiên một bút, kết quả có thể là bất kỳ màu nào trong số đó. Tập hợp được viết như sau: M = {xanh, đỏ, vàng, da cam, tím, trắng, hồng b) Tính xác suất của biến cố "Màu được rút ra là vàng": Số kết quả có thể xảy ra: Vì tập hợp có 7 phần tử, nên có tất cả 7 kết quả có thể xảy ra. Số kết quả thuận lợi cho biến cố: Chỉ có 1 kết quả là "vàng" thỏa mãn yêu cầu của biến cố này. Nên suy ra xác xuất là 1/7
Kết luận: Tập hợp gồm 7 màu như đã liệt kê ở trên. Xác suất để rút được bút màu vàng là1/7
Thông qua nhân vật con ếch, ông cha ta muốn gửi gắm bài học quý báu: Dù ở trong môi trường nào, chúng ta cũng cần giữ thái độ khiêm tốn, không ngừng mở mang kiến thức và tránh cái nhìn hạn hẹp, chủ quan. Đừng để mình trở thành "ếch ngồi đáy giếng" để rồi phải nhận lấy những thất bại cay đắng trong cuộc đời.hủ quan và kiêu ngạo đã khiến nó không nhận ra nguy hiểm đang cận kề, để rồi cuối cùng bị một con trâu đi ngang qua giẫm bẹp. Cái chết của ếch là lời cảnh tỉnh đắt giá cho thói ngông cuồng và sự thiếu thích nghi với thế giới rộng lớn. Thông qua nhân vật con ếch, ông cha ta muốn gửi gắm bài học quý báu: Dù ở trong môi trường nào, chúng ta cũng cần giữ thái độ khiêm tốn, không ngừng mở mang kiến thức và tránh cái nhìn hạn hẹp, chủ quan. Đừng để mình trở thành "ếch ngồi đáy giếng" để rồi phải nhận lấy những thất bại cay đắng trong cuộc đời.
Truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường" gửi gắm bài học sâu sắc thông qua hình tượng người thợ mộc. Nhân vật tuy không được đặt tên cụ thể – một đặc điểm thường thấy trong truyện ngụ ngôn để khái quát hóa – nhưng mang những nét tính cách rất đặc trưng, phản ánh một kiểu người trong xã hội. Trước hết, anh thợ mộc là người có ý chí và muốn làm giàu, thể hiện qua việc bỏ vốn liếng mua gỗ về đẽo cày bán. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của anh là thiếu kiến thức chuyên môn và sự hiểu biết thực tế. Anh không nắm rõ nhu cầu của người nông dân hay đặc điểm của công cụ mình làm ra. Thứ hai, đặc điểm nổi bật nhất là không có chính kiến, "ba phải", dễ dao động. Mỗi khi có người đi qua góp ý, anh đều thấy đúng và làm theo. Khi ông cụ bảo "cao, to" mới dễ cày, anh làm theo. Khi bác nông dân bảo "thấp, nhỏ", anh lại làm theo. Anh bị cuốn theo ý kiến của người khác mà không tư duy hay đánh giá tình huống. Sự "lắng nghe" của anh trở thành sự bị động, thiếu bản lĩnh, dẫn đến việc sản phẩm bị đẽo đi đẽo lại đến mức méo mó, không thể sử dụng. Hậu quả là anh thợ mộc phải gánh chịu thất bại thảm hại: không bán được chiếc cày nào và mất toàn bộ vốn liếng. Qua đó, tác giả dân gian không chỉ phê phán những kẻ ba phải, không lập trường mà còn bài học về việc cần phải biết tiếp thu ý kiến một cách có chọn lọc, cần có sự suy xét, kiến thức riêng trước khi đưa ra quyết định. Tóm lại, nhân vật người thợ mộc là tấm gương phản chiếu sự thiếu sót trong việc định hướng và ra quyết định. Câu chuyện khuyên chúng ta trong cuộc sống cần có lập trường vững vàng, suy nghĩ chín chắn trước khi hành động, không nên "đẽo cày giữa đường" để tránh thất bại.