Nguyễn Thúy Hạnh
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học Việt Nam, truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao đã để lại ấn tượng sâu sắc với em, đặc biệt là nhân vật lão Hạc. Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ, sống cô đơn, vất vả. Vợ mất sớm, con trai vì nghèo mà bỏ đi làm đồn điền cao su, lão chỉ còn lại mảnh vườn và con chó Vàng làm bạn. Cuộc sống của lão vô cùng túng quẫn, thiếu thốn, nhưng ở lão vẫn toát lên vẻ đẹp của một con người giàu lòng tự trọng và tình thương. Trước hết, lão Hạc là người rất yêu thương con. Dù nghèo khổ, lão vẫn quyết giữ lại mảnh vườn để dành cho con trai sau này. Lão chấp nhận sống đói khổ, ăn uống tằn tiện chứ không tiêu vào phần tài sản của con. Điều đó cho thấy tình phụ tử sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng của lão. Không chỉ vậy, lão còn là người giàu tình cảm. Lão yêu quý con chó Vàng như người thân. Khi buộc phải bán chó, lão đau đớn, dằn vặt và ân hận vô cùng. Chi tiết này thể hiện một tâm hồn nhân hậu, sống tình nghĩa. Đặc biệt, lão Hạc còn là người có lòng tự trọng cao. Dù nghèo đói, lão không muốn làm phiền hay dựa dẫm vào người khác. Cuối cùng, lão chọn cái chết để giữ lại mảnh vườn cho con và bảo toàn nhân phẩm của mình. Cái chết của lão vừa đau đớn, vừa thể hiện phẩm giá cao đẹp của người nông dân. Về nghệ thuật, tác giả đã xây dựng nhân vật chân thực qua lời kể giản dị, kết hợp miêu tả tâm lí tinh tế. Ngôn ngữ gần gũi, giàu cảm xúc giúp người đọc hiểu sâu sắc nội tâm nhân vật. Qua nhân vật lão Hạc, em cảm nhận được vẻ đẹp của người nông dân Việt Nam: nghèo khổ nhưng giàu tình thương, giàu lòng tự trọng. Tác phẩm để lại trong em nhiều suy nghĩ và lòng cảm thương sâu sắc.
Đã tải lên ảnh M Dưới đây là một bài văn mẫu ngắn, dễ học thuộc cho đề này: Trong kho tàng văn học Việt Nam, truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao đã để lại ấn tượng sâu sắc với em, đặc biệt là nhân vật lão Hạc. Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ, sống cô đơn, vất vả. Vợ mất sớm, con trai vì nghèo mà bỏ đi làm đồn điền cao su, lão chỉ còn lại mảnh vườn và con chó Vàng làm bạn. Cuộc sống của lão vô cùng túng quẫn, thiếu thốn, nhưng ở lão vẫn toát lên vẻ đẹp của một con người giàu lòng tự trọng và tình thương. Trước hết, lão Hạc là người rất yêu thương con. Dù nghèo khổ, lão vẫn quyết giữ lại mảnh vườn để dành cho con trai sau này. Lão chấp nhận sống đói khổ, ăn uống tằn tiện chứ không tiêu vào phần tài sản của con. Điều đó cho thấy tình phụ tử sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng của lão. Không chỉ vậy, lão còn là người giàu tình cảm. Lão yêu quý con chó Vàng như người thân. Khi buộc phải bán chó, lão đau đớn, dằn vặt và ân hận vô cùng. Chi tiết này thể hiện một tâm hồn nhân hậu, sống tình nghĩa. Đặc biệt, lão Hạc còn là người có lòng tự trọng cao. Dù nghèo đói, lão không muốn làm phiền hay dựa dẫm vào người khác. Cuối cùng, lão chọn cái chết để giữ lại mảnh vườn cho con và bảo toàn nhân phẩm của mình. Cái chết của lão vừa đau đớn, vừa thể hiện phẩm giá cao đẹp của người nông dân. Về nghệ thuật, tác giả đã xây dựng nhân vật chân thực qua lời kể giản dị, kết hợp miêu tả tâm lí tinh tế. Ngôn ngữ gần gũi, giàu cảm xúc giúp người đọc hiểu sâu sắc nội tâm nhân vật. Qua nhân vật lão Hạc, em cảm nhận được vẻ đẹp của người nông dân Việt Nam: nghèo khổ nhưng giàu tình thương, giàu lòng tự trọng. Tác phẩm để lại trong em nhiều suy nghĩ và lòng cảm thương sâu sắc.
Bài học quý giá nhất từ truyện là không bao giờ được bỏ cuộc trước khó khăn.
Bác nông dân: Suy nghĩ: Quyết định từ bỏ con lừa vì cho rằng nó đã già, không còn giá trị và việc cứu nó quá tốn công sức, đồng thời tận dụng cơ hội để lấp cái giếng vô dụng. Hành động: Nhờ hàng xóm giúp đỡ, cùng nhau xúc đất đổ xuống giếng để chôn sống con lừa. Con lừa: Suy nghĩ: Ban đầu hoảng sợ, nhưng sau đó hiểu ra tình thế và quyết định tìm cách tự cứu mình thay vì đầu hàng số phận. Hành động: Sau khi kêu la thảm thiết, lừa im lặng, lắc mình cho đất rơi xuống và bước lên trên lớp đất đó, từng bước nâng mình lên cao cho đến khi thoát khỏi giếng
+5 a. Trình bày tổ chức chính quyền thời Đinh Tiền Lê? Answer: Tổ chức chính quyền thời Đinh - Tiền Lê Tổ chức chính quyền thời Đinh và Tiền Lê có những nét chính sau: Thời Đinh (968-979): Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi Hoàng đế, đặt tên nước là Đại Cồ Việt, đóng đô tại Hoa Lư. Vua là người đứng đầu, nắm mọi quyền hành. Đặt niên hiệu Thái Bình, sai sứ sang giao hảo với nhà Tống. Phong vương cho các con, cử các tướng lĩnh thân cận nắm giữ các chức vụ chủ chốt. Đưa ra hình phạt khắc nghiệt để răn đe. Thời Tiền Lê (980-1009): Vua Lê Hoàn lên ngôi, tiếp tục duy trì và củng cố bộ máy nhà nước tập quyền. Tổ chức chính quyền về cơ bản giống thời Đinh, nhưng được hoàn thiện hơn. Vua vẫn là người đứng đầu, có quyền lực tối cao, quyết định mọi việc lớn trong nước. Triều đình trung ương có các chức quan văn, võ; địa phương có các cấp hành chính. b. Giả sử em là Đinh Tiên Hoàng, em có chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư không? Vì sao? Answer: Có, em sẽ chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư Hoa Lư là quê hương, nơi khởi nghiệp của Đinh Bộ Lĩnh. Địa hình Hoa Lư hiểm trở, núi non trùng điệp, thuận lợi cho việc phòng thủ đất nước, tránh sự xâm lược từ bên ngoài trong buổi đầu độc lập dân tộc. Địa thế này giúp củng cố nền độc lập non trẻ, tạo điều kiện để xây dựng và phát triển đất nước vững chắc hơn. Tuy nhiên, địa thế hiểm trở cũng hạn chế sự phát triển mở rộng của đất nước về sau.
+2 a. Trình bày sự phân hóa địa hình ở Bắc Mỹ? Answer: Địa hình Bắc Mỹ phân hóa thành ba khu vực rõ rệt Địa hình Bắc Mỹ phân hóa thành ba khu vực chính theo chiều kinh tuyến: Miền núi Coóc-đi-e ở phía tây: Là hệ thống núi trẻ, cao và đồ sộ, chạy song song theo hướng bắc - nam, gồm nhiều dãy núi xen giữa các cao nguyên và bồn địa. Độ cao trung bình khoảng 3.000 - 4.000m. Miền đồng bằng trung tâm: Tựa như một lòng máng lớn, rộng lớn, có độ cao trung bình từ 200 - 500m, thấp dần từ bắc xuống nam và đông nam. Miền núi già và sơn nguyên ở phía đông: Gồm dãy núi A-pa-lat và sơn nguyên La-bra-đo. Dãy A-pa-lat là núi già, địa hình tương đối thấp, chạy theo hướng đông bắc – tây nam. b. Trình bày sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ? Answer: Thiên nhiên Nam Mỹ phân hóa rõ rệt theo chiều cao ở dãy núi An-đét Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở dãy núi An-đét, Nam Mỹ thể hiện qua các đai cao với sự thay đổi về khí hậu, thực vật và hoạt động sản xuất: Đai nhiệt đới (dưới 1000m): Khí hậu nóng ẩm, cảnh quan rừng nhiệt đới hoặc xavan. Thích hợp trồng các loại cây nhiệt đới như cà phê, mía, ca cao. Đai cận nhiệt (1000m - 2000m): Khí hậu mát mẻ, ôn hòa. Cảnh quan rừng và thảo nguyên. Trồng được các loại cây như khoai tây, lúa mì, rau. Đai ôn đới (2000m - 3000m): Khí hậu lạnh, có thể có tuyết rơi vào mùa đông. Cảnh quan đồng cỏ núi cao. Thích hợp chăn nuôi gia súc như cừu, lạc đà không bướu. Đai lạnh (trên 3000m): Khí hậu cực lạnh, băng tuyết vĩnh cửu bao phủ quanh năm. Thực vật chủ yếu là rêu, địa y hoặc không có thực vật.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những suy nghĩ sâu sắc về tình mẹ. Bài thơ không chỉ nói về những quả ngọt lớn lên từ đất trời mà còn gợi cho em nghĩ đến “quả” của đời mẹ – đó chính là những đứa con. Hình ảnh những quả bí, quả bầu lớn dần nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến quá trình mẹ nuôi nấng con khôn lớn. Từng ngày, từng tháng, mẹ âm thầm hi sinh, dành tất cả yêu thương để con trưởng thành. Điều làm em xúc động nhất là sự so sánh giữa quả và con. Quả lớn lên rồi có ngày chín, còn con cũng lớn lên nhờ tình yêu và sự tần tảo của mẹ. Nhưng khác với quả, khi chín sẽ rời cành, con người nhiều khi vô tâm mà quên mất công lao sinh thành. Qua đó, em nhận ra tình mẹ bao la và bền bỉ biết bao. Mẹ không mong nhận lại điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, sống tốt và hạnh phúc. Giọng thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em cảm nhận rõ sự suy tư của tác giả về thời gian và sự hi sinh. Mẹ ngày một già đi, còn con ngày một trưởng thành. Sự đối lập ấy khiến em chợt nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em còn bướng bỉnh, chưa biết quan tâm đến mẹ, nhưng sau khi đọc bài thơ, em hiểu rằng mỗi bước đi của mình đều in dấu bao giọt mồ hôi và tình thương của mẹ. Bài thơ đã giúp em thêm yêu và trân trọng mẹ hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng ấy. Bạn đã nói: Đã tải lên ảnh Lm ChatGPT đã nói: Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình như được chạm đến bởi một tình yêu thật dịu dàng và thiêng liêng – đó là tình mẫu tử. Bài thơ kể về lời rủ rê của mây và sóng, mở ra những thế giới thật hấp dẫn, đầy tự do và vui thích. Trước những lời mời gọi ấy, em cảm nhận được sự tò mò và khao khát khám phá của một đứa trẻ. Những trò chơi trên trời cao hay ngoài biển rộng đều thật kì diệu, khiến ai cũng muốn được hòa mình vào. Thế nhưng điều khiến em xúc động nhất chính là lựa chọn của em bé trong bài thơ. Dù thế giới ngoài kia có hấp dẫn đến đâu, em bé vẫn từ chối để được ở bên mẹ. Tình yêu dành cho mẹ lớn hơn mọi niềm vui khác. Em bé đã nghĩ ra những trò chơi thật sáng tạo: lấy mẹ làm mây, làm sóng để cùng vui đùa trong vòng tay ấm áp. Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ con vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc. Với em bé, mẹ chính là cả thế giới. Bài thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất mơ mộng nhưng ẩn chứa một thông điệp ý nghĩa: hạnh phúc đích thực không ở đâu xa mà ở ngay trong tình yêu gia đình. Đọc xong, em chợt nghĩ đến bản thân mình. Có những lúc em mải mê với bạn bè, với điện thoại hay những trò vui khác mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Nhưng qua bài thơ, em hiểu rằng vòng tay mẹ luôn là nơi bình yên nhất. Mây và sóng không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đẹp đẽ mà còn là lời nhắc nhở em biết trân trọng tình mẹ. Em tự hứa sẽ yêu thương, quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những “trò chơi” ấm áp trong mái ấm gia đình. Bạn đã nói: Đã tải lên ảnh Lm ChatGPT đã nói: Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng xuống trước khung cảnh làng quê yên tĩnh mà thấm đượm tình mẹ. Những câu thơ mở ra một bức tranh buổi tối trên cánh đồng: trời tối đầu hè, nửa vầng trăng non treo lơ lửng, đồng lúa chìm trong đêm. Không gian ấy vừa êm đềm vừa man mác buồn. Giữa khung cảnh đó, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, chờ mẹ về khiến em xúc động vô cùng. Em bé nhìn trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”, chi tiết ấy gợi lên nỗi mong ngóng khắc khoải. Trong căn nhà tranh trống trải, ngọn lửa bếp chưa nhen càng làm nổi bật sự thiếu vắng. Đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà như những đốm sáng nhỏ bé thắp lên trong đêm, nhưng vẫn không đủ làm vơi đi nỗi chờ đợi. Em cảm nhận được sự cô đơn của đứa trẻ khi mẹ còn lặn lội ngoài đồng xa, “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp”. Chỉ một âm thanh ấy thôi cũng đủ cho thấy sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Bài thơ không dùng những lời lẽ lớn lao mà chỉ bằng những hình ảnh giản dị đã khắc họa sâu sắc tình mẹ con. Mẹ tần tảo làm việc đến khuya, còn con thơ vẫn thức đợi trong niềm mong nhớ. Khi mẹ bế vào nhà, “nỗi đợi vẫn nằm mơ” – câu thơ khiến em nghẹn ngào. Dù đã được mẹ ôm ấp, trong giấc mơ của em bé vẫn còn nguyên sự chờ đợi, chứng tỏ tình thương và nỗi nhớ mẹ sâu đậm biết bao. Qua bài thơ, em hiểu hơn sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi làng quê. Mẹ làm lụng vất vả chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy. Em cũng nghĩ đến mẹ của mình, có những lúc em vô tâm chưa hiểu hết những nhọc nhằn ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để không phụ lòng những hi sinh âm thầm mà mẹ đã dành cho em mỗi ngày.
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình như được chạm đến bởi một tình yêu thật dịu dàng và thiêng liêng – đó là tình mẫu tử. Bài thơ kể về lời rủ rê của mây và sóng, mở ra những thế giới thật hấp dẫn, đầy tự do và vui thích. Trước những lời mời gọi ấy, em cảm nhận được sự tò mò và khao khát khám phá của một đứa trẻ. Những trò chơi trên trời cao hay ngoài biển rộng đều thật kì diệu, khiến ai cũng muốn được hòa mình vào. Thế nhưng điều khiến em xúc động nhất chính là lựa chọn của em bé trong bài thơ. Dù thế giới ngoài kia có hấp dẫn đến đâu, em bé vẫn từ chối để được ở bên mẹ. Tình yêu dành cho mẹ lớn hơn mọi niềm vui khác. Em bé đã nghĩ ra những trò chơi thật sáng tạo: lấy mẹ làm mây, làm sóng để cùng vui đùa trong vòng tay ấm áp. Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ con vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc. Với em bé, mẹ chính là cả thế giới. Bài thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất mơ mộng nhưng ẩn chứa một thông điệp ý nghĩa: hạnh phúc đích thực không ở đâu xa mà ở ngay trong tình yêu gia đình. Đọc xong, em chợt nghĩ đến bản thân mình. Có những lúc em mải mê với bạn bè, với điện thoại hay những trò vui khác mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Nhưng qua bài thơ, em hiểu rằng vòng tay mẹ luôn là nơi bình yên nhất. Mây và sóng không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đẹp đẽ mà còn là lời nhắc nhở em biết trân trọng tình mẹ. Em tự hứa sẽ yêu thương, quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những “trò chơi” ấm áp trong mái ấm gia đình.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những suy nghĩ sâu sắc về tình mẹ. Bài thơ không chỉ nói về những quả ngọt lớn lên từ đất trời mà còn gợi cho em nghĩ đến “quả” của đời mẹ – đó chính là những đứa con. Hình ảnh những quả bí, quả bầu lớn dần nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến quá trình mẹ nuôi nấng con khôn lớn. Từng ngày, từng tháng, mẹ âm thầm hi sinh, dành tất cả yêu thương để con trưởng thành. Điều làm em xúc động nhất là sự so sánh giữa quả và con. Quả lớn lên rồi có ngày chín, còn con cũng lớn lên nhờ tình yêu và sự tần tảo của mẹ. Nhưng khác với quả, khi chín sẽ rời cành, con người nhiều khi vô tâm mà quên mất công lao sinh thành. Qua đó, em nhận ra tình mẹ bao la và bền bỉ biết bao. Mẹ không mong nhận lại điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, sống tốt và hạnh phúc. Giọng thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em cảm nhận rõ sự suy tư của tác giả về thời gian và sự hi sinh. Mẹ ngày một già đi, còn con ngày một trưởng thành. Sự đối lập ấy khiến em chợt nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em còn bướng bỉnh, chưa biết quan tâm đến mẹ, nhưng sau khi đọc bài thơ, em hiểu rằng mỗi bước đi của mình đều in dấu bao giọt mồ hôi và tình thương của mẹ. Bài thơ đã giúp em thêm yêu và trân trọng mẹ hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng ấy.
Ok