Trần Thị Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
a. Vị trí địa lí, hình dạng và kích thước của lục địa Ô-xtrây-li-a: Nằm ở bán cầu Nam, giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Lục địa có hình khối khá cân đối, bờ biển ít bị chia cắt. Đây là lục địa nhỏ nhất thế giới, diện tích khoảng 7,7 triệu km².
b. Một số loại khoáng sản ở từng khu vực địa hình của châu Đại Dương: Vùng núi phía Đông có than đá, vàng. Đồng bằng trung tâm có dầu mỏ, khí tự nhiên. Sơn nguyên phía Tây có sắt, vàng, kim cương, bô-xít.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy cô để lại nhiều ấn tượng sâu sắc. Với em, người mà em yêu quý nhất chính là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống, cách trở thành một người tốt hơn mỗi ngày. Cô có dáng người không quá cao, nụ cười hiền và giọng nói ấm áp. Mỗi khi cô bước vào lớp, không khí như trở nên gần gũi và dễ chịu hơn. Những bài giảng của cô không hề khô khan, mà luôn sinh động, dễ hiểu. Cô thường kể thêm những câu chuyện nhỏ, những ví dụ gần gũi khiến chúng em vừa học vừa cảm thấy thích thú. Điều khiến em yêu quý cô nhất chính là sự tận tâm và quan tâm của cô dành cho học sinh. Khi chúng em chưa hiểu bài, cô luôn kiên nhẫn giảng lại. Khi có bạn mắc lỗi, cô không trách mắng nặng nề mà nhẹ nhàng khuyên bảo. Có những lúc em buồn hay gặp khó khăn, cô cũng là người lắng nghe và động viên em. Cô giống như một người mẹ thứ hai ở trường. Em nhớ có lần em làm bài kiểm tra không tốt và cảm thấy rất buồn. Cô không chê trách mà còn động viên: “Chỉ cần con cố gắng, lần sau sẽ tốt hơn.” Chính câu nói ấy đã giúp em có thêm niềm tin và quyết tâm học tập. Từ đó, em luôn cố gắng để không phụ lòng cô. Đối với em, cô không chỉ là một người giáo viên mà còn là nguồn động lực lớn. Cô đã giúp em hiểu rằng học tập không chỉ là điểm số mà còn là sự cố gắng và tiến bộ từng ngày. Em luôn biết ơn và trân trọng những gì cô đã dành cho chúng em. Mai này dù có rời xa mái trường, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh cô với nụ cười hiền và những bài học đầy ý nghĩa. Em mong rằng mình sẽ luôn học tập thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương của cô.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc. Trong số đó, Hồ Chí Minh là hình ảnh đẹp đẽ và thiêng liêng nhất. Điều khiến em xúc động sâu sắc chính là quyết định rời quê hương của Người để đi tìm con đường cứu nước — một quyết định đầy dũng cảm và hi sinh. Năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, Người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã lên tàu ra đi với hai bàn tay trắng. Đó không chỉ là một chuyến đi bình thường mà là bước ngoặt lớn của cả cuộc đời. Rời xa quê hương, gia đình, rời xa những gì thân thuộc nhất, Người mang theo một khát vọng cháy bỏng: tìm con đường giải phóng dân tộc. Em nghĩ, để đưa ra quyết định ấy, Người đã phải có một ý chí vô cùng mạnh mẽ và một tình yêu nước sâu sắc. Hành trình của Bác không hề dễ dàng. Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm đủ nghề vất vả để sống và học hỏi. Có lúc Người phải làm phụ bếp, quét tuyết, lao động cực nhọc nơi đất khách quê người. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, Người vẫn luôn hướng về Tổ quốc. Chính điều đó khiến em càng thêm khâm phục: một con người nhỏ bé nhưng mang trong mình lý tưởng lớn lao. Điều khiến em xúc động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của Bác. Trong khi nhiều người được sống gần gia đình, quê hương, thì Bác lại chấp nhận xa cách suốt nhiều năm trời. Bác không chọn con đường dễ dàng cho bản thân, mà chọn con đường khó khăn nhất vì dân tộc. Sự ra đi ấy không phải để tìm cuộc sống tốt hơn cho riêng mình, mà là để mang lại tự do cho cả đất nước. Qua hình ảnh Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước, em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ là lời nói mà còn thể hiện qua hành động và sự hi sinh. Bác đã trở thành tấm gương sáng để mỗi chúng em noi theo: sống có lý tưởng, biết nghĩ cho đất nước và không ngại khó khăn. Hình ảnh Người thanh niên năm xưa rời bến cảng vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Đó là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của khát vọng tự do. Và em tin rằng, dù thời gian có trôi qua, câu chuyện ấy vẫn mãi là nguồn cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ hôm nay.
Trong cuộc sống, có những con người không cần nói nhiều, không cần thể hiện lớn lao nhưng vẫn để lại trong lòng người khác những dấu ấn sâu đậm. Nhân vật dì Bảy trong tản văn “Người đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương chính là một con người như thế — âm thầm, lặng lẽ mà đầy yêu thương.
Dì Bảy hiện lên với hình ảnh quen thuộc: một người phụ nữ giản dị, gắn bó với ngôi nhà và những tháng ngày chờ đợi. Dì không có những lời nói hoa mỹ, không có hành động ồn ào, nhưng chính sự kiên nhẫn và tấm lòng của dì lại khiến người đọc xúc động. Dì chờ đợi — một sự chờ đợi dài dằng dặc, lặng lẽ, như đã trở thành một phần của cuộc đời. Đó không chỉ là sự chờ đợi về thời gian mà còn là sự gửi gắm tình cảm, niềm tin và cả hi vọng.
Bài làm
Ờ ai hỏi về tar
a. Tổ chức chính quyền thời Đinh Tiên Hoàng – Lê Đại Hành: Trung ương: Đứng đầu là vua, nắm mọi quyền. Giúp vua có các quan văn và quan võ. Địa phương: Cả nước chia thành 10 đạo, do các quan cai quản. b. Nếu là Đinh Tiên Hoàng, em vẫn chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư vì: Địa hình núi đá bao quanh, dễ phòng thủ. Thuận lợi bảo vệ đất nước khi tình hình còn chưa ổn định. Là căn cứ vững chắc để xây dựng và củng cố chính quyền.
a. Sự phân hóa địa hình ở Bắc Mỹ: Địa hình Bắc Mỹ chia thành 3 khu vực chính từ tây sang đông: Phía Tây: Hệ thống núi trẻ, cao và đồ sộ như Dãy Rocky, nhiều sơn nguyên và cao nguyên. Ở giữa: Vùng đồng bằng trung tâm rộng lớn, khá bằng phẳng. Phía Đông: Núi già và thấp hơn, tiêu biểu là Dãy Appalachian và các vùng đồi thấp. b. Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ: Ở Nam Mỹ, đặc biệt trên Dãy Andes, thiên nhiên thay đổi theo độ cao: Dưới thấp: Khí hậu nóng, có rừng nhiệt đới. Lên cao: Khí hậu mát hơn, có rừng núi. Rất cao: Lạnh, có đồng cỏ núi cao và băng tuyết.
V = x(x+1)(x−1) = x(x²−1) = x³−x Khi x = 4: V = 4(4+1)(4−1) = 4·5·3 = 60
2x⁴−3x³−3x²+6x−2 | x²−2 2x² 2x²·(x²−2)=2x⁴−4x² −3x³+x²+6x−2 −3x·(x²−2)=−3x³+6x x²−2 1·(x²−2)=x²−2 0 Thương: 2x²−3x+1 Dư: 0
5x(4x²−2x+1)−2x(10x²−5x+2)=−36 5x(4x²−2x+1)=20x³−10x²+5x 2x(10x²−5x+2)=20x³−10x²+4x (20x³−10x²+5x)−(20x³−10x²+4x)=−36 20x³−10x²+5x−20x³+10x²−4x=−36 x=−36