Trần Đức Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đức Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a)

Số 6:VI

Số 24: XXIV

Số 39:XXXIX

b)

Các ước lớn hơn 6 của 36 là: 9, 12, 18, 36.

Ngày xưa, ở làng Gióng có hai vợ chồng già sống hiền lành, phúc đức nhưng mãi không có con. Một ngày nọ, bà vợ ra đồng ướm chân lên vết chân to lạ thường, về nhà liền mang thai. Sau mười hai tháng, bà sinh ra một cậu bé khôi ngô nhưng lạ thay, đã ba tuổi mà cậu không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi. Khi giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, nhà vua cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào và xin được ra trận. Cậu bé yêu cầu vua chuẩn bị cho mình một bộ giáp sắt, roi sắt và ngựa sắt. Từ đó, cậu lớn nhanh như thổi. Chỉ trong chốc lát, cậu trở thành một tráng sĩ cao lớn, uy nghi. Khi giặc kéo đến, tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt lao ra trận. Roi gãy, Gióng nhổ cả bụi tre bên đường làm vũ khí đánh tan quân giặc. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, Gióng không quay về làng mà cưỡi ngựa sắt bay lên trời, để lại hình ảnh bất diệt của một vị anh hùng cứu nước. Người dân lập đền thờ, đời đời ghi nhớ công lao của Thánh Gióng.

Câu 1:

Văn bản được viết theo thể thơ lục bát .

Câu 2:

Trong văn bản trên không có tiếng ve, mà có tiếng "lời ru" và "tiếng võng kẽo cà" trong những khổ thơ trước đó của bài thơ gốc.

Câu 3:

Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh là nhấn mạnh sự hi sinh to lớn, thầm lặng của người mẹ dành cho con cái.

Câu 4:

Hình ảnh người mẹ trong văn bản trên là một người mẹ vĩ đại, yêu thương con vô bờ bến và luôn hi sinh thầm lặng vì con.

Câu 5:

Lời ru của mẹ có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta.

bài làm

Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương. Người đẹp như hoa, tính nết dịu dàng. Nhà vua hết mực yêu thương nên muốn tìm cho con một người chồng xứng đáng. Nghe tin nhà vua muốn kén rể, có hai chàng trai đến cầu hôn. Một người ở vùng núi Tản Viên có tài lạ: vẫy tay về phía đông phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Người ta gọi chàng là Sơn Tinh. Người còn lại tài năng cũng không hề thua kém: gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Tên của chàng là Thủy Tinh.

Cả hai người đều vô cùng xuất chúng nên vua Hùng không biết chọn ai. Vua bèn ra lệnh: - Hai người đều vừa ý ta cả. Vậy nên nếu ngày mai ai mang được sính lễ đến trước sẽ được rước dâu về. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi. Sáng hôm sau, Sơn Tinh mang lễ vật đến trước, lấy được Mị Nương. Thủy Tinh đến sau không lấy được vợ liền nổi giận, đem theo quân đánh Sơn Tinh. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước ngập khắp các đồng ruộng nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi sườn núi, thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Thấy vậy, Sơn Tinh bốc từng quả đồi dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước lũ. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời, cuối cùng Sơn Tinh vẫn vững vàng mà sức Thủy Tinh đã cạn kiệt, thần nước đành rút quân. Từ đó càng thêm oán nặng thù sâu, hằng năm, Thủy Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh, nhưng lần nào cũng đều thua trận.

Câu 1:

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2 :

Hoàn cảnh của Aưm làm mẹ bị ốm, nên hằng ngày Aưm phải dậy sớm vào rừng kiếm măng, hái nấm, hái quả mang về cho mẹ.

Câu 3 :

Từ láy có trong câu chuyện là "hàng ngày ".

Đặt câu: hàng ngày, em đều đi học đúng giờ.

Câu 4:

Chi tiết "Hằng ngày, Aưm dậy sớm vào rừng kiếm măng, hái nấm, hái quả mang về cho mẹ." đã chứng minh Aưm là một người hiếu thảo, chăm chỉ, biết yêu thương và quan tâm đến mẹ.

Câu 5:

Từ câu chuyện trên, chúng ta có thể rút bài học về làng hiếu thảo và tình yêu thương gia đình. Cần phải biết quan tâm, chăm sóc những người thân yêu của mình, đặc biệt là khi họ gặp khó khăn.