Trịnh An Nhàn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1, Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2,Bên cạnh tiếng ve, còn có tiếng ru , tiếng võng.
Câu 3,Hình ảnh người mẹ trong văn bản trên là một hình ảnh đẹp, giàu lòng hi sinh và đầy tình thương, được khắc họa bằng những chi tiết giản dị, quen thuộc.
Câu 4, Theoem, lời ru của mẹ có ý nghĩa quan trọng: Đó là những ầu ơ ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn, bồi đắp tình thương, lòng bao dung và mơ ước của con.
Trong kho tàng truyền thuyết nước ta kể về những vị anh hùng. Nhưng anh hung ấy vốn có thật trong lịch sử và được khoác lên mình tấm áo của những chi tiết hoang đường kì lạ, và tưởng tượng dần trở thành vị thần, vị thánh. Tiểu biểu trong đó là thánh gióng .
Truyện kể rằng ở làng gióng có đôi vợ chồng nổi tiếng là phúc đức , nhưng già rồi mà vẫn chưa có nổi một mụn con. Một hôm ,bà ra đồng thấy vết chân to liền ướm thử ,ai ngờ về nhà bà lại mang thai. Mười hai tháng sau bà sinh được một đứa trẻ khôi ngô và đặt tên là gióng. Lạ thay, gióng lên 3 nhưng vẫn không biết nói , cười, cũng không biết đi , đặt đâu thì nằm đấy .Bấy giờ , giặc Ân sang xâm lược bờ cõi nước ta. Nhà vua lo sợ nên đã sai xứ giả đi tìm người tài giỏi giúp nước diệt giặc. Khi xứ giả đi qua làng gióng cậu liền nói với mẹ rằng:
-Mẹ mời xứ giả vào đây cho con.
Nghe thấy con nói bà hết sức vui mừng nhưng rồi lại khựng lại khi nghe con nói muốn gặp xứ giả. Khi xứ giả vào họ không khỏi ngạc nhiên và thất vọng khi chỉ thấy một đứa trẻ ba tuổi nằm trên giường. Thế nhưng gióng lại dõng dạc nói:
_Xứ giả hãy về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt , một cái áo giáp sắt và một cái doi sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này .
Từ ngày gặp xứ giả gióng kì lạ khi lờn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không no,quần áo vừa mặc đả căng đứt chỉ. Dân lang chung sức góp gạo nuôi lớn gióng chỉ mong gióng lớn thật nhanh để cứu dân, cứu nước. Ngày giặc tràn vào bờ cõi nước ta cũng đến Gióng đứng vươn vai thành cháng sĩ .Gióng nhảy ngựa sắt lập tức lên đương đánh giặc .Gióng đi đến đâu đánh bại giặc quân đến đấy. Khi roi sắt gãy, gióng liền nhổ mội bụi tre bên đường làm vũ khí đánh giặc tan tác. Sau khi diệt sạch giặc, gióng cởi bỏ áo giáp sắt và bay về trời . Để ghi nhớ công ơn to lớn diệt giặc, nhà vua đã lập đền thờ và phong ông là Phù Đổng Thiên Vương.
Thánh Giongs chính là hình tượng lý tưởng của nhân dân, đại diện cho khát vọng về một xã hội công lý, ấm no và hòa bình
Trong kho tàng truyền thuyết nước ta kể về những vị anh hùng. Nhưng anh hung ấy vốn có thật trong lịch sử và được khoác lên mình tấm áo của những chi tiết hoang đường kì lạ, và tưởng tượng dần trở thành vị thần, vị thánh. Tiểu biểu trong đó là thánh gióng .
Truyện kể rằng ở làng gióng có đôi vợ chồng nổi tiếng là phúc đức , nhưng già rồi mà vẫn chưa có nổi một mụn con. Một hôm ,bà ra đồng thấy vết chân to liền ướm thử ,ai ngờ về nhà bà lại mang thai. Mười hai tháng sau bà sinh được một đứa trẻ khôi ngô và đặt tên là gióng. Lạ thay, gióng lên 3 nhưng vẫn không biết nói , cười, cũng không biết đi , đặt đâu thì nằm đấy .Bấy giờ , giặc Ân sang xâm lược bờ cõi nước ta. Nhà vua lo sợ nên đã sai xứ giả đi tìm người tài giỏi giúp nước diệt giặc. Khi xứ giả đi qua làng gióng cậu liền nói với mẹ rằng:
-Mẹ mời xứ giả vào đây cho con.
Nghe thấy con nói bà hết sức vui mừng nhưng rồi lại khựng lại khi nghe con nói muốn gặp xứ giả. Khi xứ giả vào họ không khỏi ngạc nhiên và thất vọng khi chỉ thấy một đứa trẻ ba tuổi nằm trên giường. Thế nhưng gióng lại dõng dạc nói:
_Xứ giả hãy về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt , một cái áo giáp sắt và một cái doi sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này .
Từ ngày gặp xứ giả gióng kì lạ khi lờn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không no,quần áo vừa mặc đả căng đứt chỉ. Dân lang chung sức góp gạo nuôi lớn gióng chỉ mong gióng lớn thật nhanh để cứu dân, cứu nước. Ngày giặc tràn vào bờ cõi nước ta cũng đến Gióng đứng vươn vai thành cháng sĩ .Gióng nhảy ngựa sắt lập tức lên đương đánh giặc .Gióng đi đến đâu đánh bại giặc quân đến đấy. khi