Nguyễn Thế Huy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thế Huy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

trong kho tàng dân gian việt nam thì có rất nhiều chuyện cổ tích nhưng sau khi đọc câu truyện thì em vẫn nhớ mãi câu truyện "thạch sanh"

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có hai vợ chồng tuổi già mà chưa có con. Thấy họ tốt bụng, hay giúp mọi người, thương tình Ngọc Hoàng bèn sai Thái tử xuống đầu thai làm con. Từ đó, người vợ có mang nhưng đã qua mấy năm mà không sinh nở. Rồi người chồng lâm bệnh mà mất. Mãi về sau người vợ mới sinh được một cậu con trai. Nhưng rồi bất hạnh thay, chẳng bao lâu sau mẹ cậu mất. Cậu sống lủi thủi trong túp lều cũ dựng dưới gốc da, cả gia tài chỉ có một lưỡi búa của cha để lại. Người ta gọi cậu là Thạch Sanh. Thạch Sanh sống một mình côi cút trong túp lều nhỏ dưới gốc đa, tài sản chỉ có một chiếc khố che thân và một chiếc rìu để đốn củi kiếm cơm . năm thạch sanh đến tuổi dậy thì Ngọc Hoàng sai người xuống dậy cho Thạch Sanh võ nghệ và nhiều phép thần thông. Một ngày nọ, có người bán rượu tên là Lý Thông đi ngang qua đó ghé lại nghỉ chân. Thấy Thạch Sanh hiền lành, khỏe mạnh lại mồ côi, Lý Thông ngẫm nghĩ: “Thạch Sanh khỏe mạnh lại khù khờ thế này, mang nó về nhà giúp việc chắc hẳn đỡ được bao nhiêu”. Hắn ngỏ ý kết nghĩa anh em với Thạch Sanh, Thạch Sanh thấy có người thương mình thì vui vẻ nhận lời. Kết nghĩa xong, Lý Thông mời Thạch Sanh về nhà ở để dễ lợi dụng. Bấy giờ trong vùng có con chằn tinh có nhiều phép lạ hay ăn thịt người. Quan quân không làm gì được, dân làng hàng năm phải nộp một mạng người cho chằn tinh. Năm ấy, đến lượt Lý Thông nộp mình. Mẹ con hắn nghĩ kế lừa Thạch Sanh đi canh miếu để chết thay. Thạch Sanh thật thà, nhận lời đi ngay. Nửa đêm, chằn tinh hiện ra. Thạch Sanh dùng búa chém chết chằn tinh. Chàng chặt đầu chằn tinh và lấy được một bộ cung tên bằng vàng mang về nhà. Mẹ con Lý Thông lúc đầu hoảng sợ vô cùng, nhưng sau đó Lý Thông nảy ra một kế dụ Thạch Sanh trốn đi vì đã chém chết con trăn của vua. Thạch Sanh lại thật thà tin ngay. Chàng từ chỗ mẹ con Lý Thông, trở về dưới gốc đa. Còn Lý Thông hí hửng đem đầu con yêu quái vào kinh đô nộp cho vua. Hắn được vua khen và phong cho làm Quận công. Năm ấy, vua mở hội lớn để chọn chồng cho công chúa nhưng không may nàng bị con đại bàng khổng lồ quắp đi. Đại bàng bay qua túp lều của Thạch Sanh và bị chàng dùng tên vàng bắn bị thương. Thạch Sanh lần theo dấu máu, tìm được chỗ ở của đại bàng. Từ ngày công chúa bị mất tích, vua vô cùng đau khổ, hứa gả công chúa và truyền ngôi cho ai tìm được công chúa. Lý Thông tìm gặp lại Thạch Sanh và được chàng cho biết chỗ ơ của đại bàng. Thạch Sanh xuống hang để cứu công chúa. Chàng giết chết con quái vật rồi lấy dây buộc vào người công chúa, ra hiệu cho Lý Thông kéo lên. Không ngờ, sau đó Lý Thông ra lệnh cho quân sĩ dùng đá lấp kín cửa hang lại. Thạch Sanh tìm lối ra và tình cờ cứu được con trai vua Thủy Tề. Chàng được vua Thủy Tề tặng cho cây đàn. Hồn chằn tinh và đại bàng gặp nhau tìm cách báo thù. Chúng ăn trộm của cải trong kho nhà vua, đem tới giấu ở gốc đa để vu vạ cho chàng. Thạch Sanh bị bắt. Lại nói chuyện nàng công chúa từ khi về cung, trở nên buồn rầu, chẳng nói chẳng cười. Bao nhiêu thầy thuốc giỏi cũng không chữa được. Một hôm, khi nghe tiếng đàn vẳng ra từ trong ngục, công chúa bỗng cười nói vui vẻ. Nhà vua lấy làm lạ, gọi Thạch Sanh đến. Chàng kể hết sự tình. Vua sai bắt hai mẹ con Lý Thông giao cho Thạch Sanh xét xử. Chàng không giết mà cho chúng về quê làm ăn. Giữa đường, 2 mẹ con lý thông bị sét đánh chết, hóa kiếp thành bọ hung.Nhà vua gả công chúa cho Thạch Sanh. Hoàng tử các nước chư hầu đến cầu hôn không được, liền tức giận họp binh lính cả mười tám nước kéo sang đánh. Thạch Sanh lấy cây đàn ra gảy. Binh lính mười tám nước, không đánh nhau được nữa, các hoàng tử phải cởi giáp xin hàng. Thạch Sanh thết đãi những người của 18 nước bằng một niêu cơm tí xíu. Quân sĩ mười tám nước ăn mãi mà không hết. Bọn chúng bái phục và kéo nhau về nước. Về sau, vua nhường ngôi cho Thạch Sanh.

Qua câu truyện này em nhận ra được bài học là những kẻ ở ác sẽ sớm bị trừng phạt còn những người chăm chỉ , chất phát vốn hiền lành và bị tôi sẽ sớ được nhận cái đẹp , cái tốt của công lý.


Câu 1:

  • Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát .

Câu 2:

  • Bên cạnh tiếng ve còn xuất hiện cả tiếng ''ạ ời'' và ''tiếng võng kẽo cà'' .

Câu 3:

  • BPTT ở 2 dòng thơ kia làm nhấn mạnh hình ảnh "nhựng ngôi sao thức ngoài kia " được ví như hình ảnh "mẹ đã thức vì chúng con".

Câu 4:

  • Hình ảnh người mẹ trong bài được ví với nhựng thứ cao quý của thiên nhiên mà con người không bao giờ có được.

Câu 5

  • Theo em lời ru của mẹ là thứ không thể thiếu trong cuộc đời chúng ta vì chính lời ru ấy đã giỗ chúng ta ngủ mỗi đem khi còn nhỏ .

Trong kho tàng dân gian việt nam có rất nhiều chuyện cổ tích nhưng sau khi đọc thì em không sao quên nổi câu chuyện cổ Tích có tên là : bánh trưng bánh ,bánh dầy .

Xưa kia vào đời vừa hùng thứ 6 , sau khi dẹp loạn giặc ân vừa hùng đã thấy mình tuổi cao nên đã có í định truyền ngôi . Nhưng vừa hùng lại có tới hơn 20 người con không biết nên truyền ngôi cho ai , vào dịp đầu Xuân vua hùng liền triệu tập các người con trai và nói '' cũng sắp tết đến xuân sang , còn nào bay cho ta 1 mâm cỗ ngon nhất , có í nghĩa nhất để cúng tổ tiên ta sẽ truyền ngôi cho người đó'' . Sau khi nghe vua cha nói những người con của vua hùng liền nghĩ ra những món ngon nhất để dâng của cha , sẵn sằng chi tiền để mua các món sơn hào hải vị, nhưng khi đó người con thứ 18 là :''Lang Liêu lại về quê nghĩ cách. 3 ngày sau vợ chàng mới hỏi chàng đã nghĩ được ra món gì hay chưa thì chàng vẫn chỉ biết lắc đầu ngao ngán . Vợ chàng cứ khuyên chàng nghĩ những món đơn giản , giản dị thôi nhưng chàng lại bảo vợ chàng đi ngủ để chàng suy nghĩ, khi đang suy nghĩ chàng không biết lúc nào mà ngủ thiếp đi , trong mơ chàng mơ thấy 1 ông tiên đến và bảo với anh cách làm bánh thế nào cho vừa cha hài lòng . Trong mơ chàng được ông bụt khuyên " không thứ gì quý bằng gạo nên hãy lấy gạo nếp ra làm bánh hình tròn tượng trưng cho trời , làm bánh hình vuông tượng trưng cho đất , lấy lá bọc ngoài tượng trưng cho bà mẹ sinh thành " Làng liêu tỉnh dậy , hốt hoảng và nói " thì ra chỉ là giấc mơ , nhưng những gì ông bụt nói với mình chuẩn lắm , hạt gạo là thứ quý nhất trong nhân gian , phải rồi mình phải làm theo lời ông bụt nói . Sáng hôm sau chàng dậy và kể lại với vợ nhưng vợ chàng vẫn hơi khó hiểu nhưng cuối cùng vợ chàng vẫn đi chuẩn bị nguyên liệu và làm cùng chàng . Đến ngày xảy ra , những người con khác thì đang các món sơn hào hải vị bậc nhất thế gian , nhưng vừa hùng vẫn thấy thiếu thiếu 1 điều gì đó mặc dù các mâm cỗ các con tìm được điều là sơn hào hải vị nhưng khi vừa hùng đang xem các món ăn thì lại thấy thiếu người con thứ 18 (Lang Liêu) , các anh em của làng liêu đều chê cười vì nghĩ rằng Lang Liêu không chuẩn bị được mâm cỗ . Chỉ trong 1 lúc nữa Lang Liêu mới tới và xin lỗi vua cha vì mình đến muộn sáu đó chàng giới thiệu và giải thích về chiếu bánh . của cha rất hài lòng về việc í nghĩa , sau dọa vừa cha nếm thử và khen rất ngon . Sau buổi chấm điểm của cha đã hài lòng với mâm cỗ của Lang Liêu nhất nên đã phong chàng làm vua . Và từ đó ai cũng nể chàng không còn chê cười chàng như lúc trước nữa.

Sau câu chuyện này , em đã học được 1 bài học là mặc dù quý đến đâu đắt đến đâu đi nữa thì những thứ tưởng chừng như bình thường lại không thể chê được .

Câu 1

Chuyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2

Aưm có mẹ bị ốm đau liên miên và Aưm mới 7 tuổi mà đã là trụ cột trong nhà,mọi ngày Aưm hằng ngày đều phải đi kiếm thức ăn,nước uống

Câu 3

Từ láy là : tăm tắp

Câu là : khi chào cờ , các bạn học sinh xếp hàng đều tăm tắp

Câu 4

Chị tiết đó thể hiện Aưm là 1 người chăm chỉ không ngại khó khăn, bất chấp tuổi tác mà hàng ngày vẫn đi kiếm đồ ăn về cho 2 mẹ con ăn

Câu 5

Em rút ra bài học về sự chăm chỉ không ngại khó khăn , dù hoàn cảnh thế nào cũng không bỏ quộc