Tạ Trung Anh

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn!!!mẹo tôi bé
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong tuổi thơ của chúng ta không thể thiếu nhưng đêm bà đọc chuyển cho chúng ta nghe hoặc người cô giáo mẫu mực cùng chúng ta đi qua những trang sách hồng cổ tích trong đó không thể thiếu 1 câu chuyện cổ tích đó là Tấm Cám.

Tấm là một cô gái tốt bụng, xinh đẹp lại chăm chỉ. Cô mồ côi bố mẹ từ sớm, phải sống cùng dì ghẻ và con gái bà ta - Cám. Hằng ngày, cô luôn vất vả, tất bật với biết bao công việc lớn nhỏ. Một hôm, bà dì ghẻ treo thưởng một chiếc yếm đào mới tinh cho người bắt được nhiều tôm tép nhất. Sau một chiều tất tả, Tấm có một giỏ đầy những tôm và tép. Nhưng do cả tin, cô bị Cám lừa mất, chỉ còn lại một chú cá bống nhỏ. Nghe lời bụt dặn, Tấm đem cá về nuôi dưới giếng.

Từ hôm đó, ngày ngày, cô Tấm đem cơm ra nuôi cá bằng tất cả tình yêu thương. Tuy nhiên, mẹ con Cám đã rình mò, nhân cô đi chăn trâu ở đồng xa mà ăn thịt mất bống. Thật là độc ác. Ăn xong, chúng dấu xương cá ở góc bếp, hòng che dấu hành động của mình. Nhờ có bụt chỉ cách, Tấm đem thóc cho gà ăn, để tìm ra xương cá bống. Sau đó, cô đem xương cá cho vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường.

Một ngày nọ, nhà vua cho mở hội linh đình. Ai ai cũng nô nức sắm sửa để đi chơi hội. Tấm cũng vậy, nhưng cô lại bị mụ dì ghẻ, bắt ở nhà nhặt thóc, gạo xong mới được đi. Buồn bã, Tấm òa khóc nức nở. Thương cô, bụt hiện lên, gọi đà chim sẻ đến nhặt thóc giúp cô. Không chỉ thế, bụt còn giúp cô có giày áo đẹp đi chơi hội nhờ bốn chiếc hũ dưới chân giường.

Trên đường chơi hội, Tấm đánh rơi một chiếc giày xuống nước. Voi của nhà vua đi qua, dùng dằng chẳng chịu đi. Đến khi lính của nhà vua nhặt được giày lên mới thôi. Nhìn thấy chiếc giày, nhà vua ra lệnh ai đi vừa chân, thì sẽ là vợ vua. Thế là, cô Tấm đã đến xin ướm thử giày, và trở thành hoàng hậu.

Dù là vợ vua, nhưng cô Tấm vẫn giữ nguyên sự chăm chỉ, chịu khó của mình. Đến ngày giỗ cha, cô trở về nhà, tự mình chặt cau để thờ cha. Nào ngờ bị mụ dì ghẻ ám hại, ngã xuống ao qua đời. Sau đó, Cám mặc áo chị vào cung hầu vua, nhưng nhà vua vẫn thờ ơ, đau lòng hết sức.

Tấm chết, hóa thành chim vàng anh vào cung thăm vua. Vua quý chim lắm, đi đâu cũng mang theo. Cám ghen ghét, lập mưu giết chim ăn thịt, lông thì đem vứt ở góc vườn. Lạ thay, từ đống lông ấy, mọc lên cây xoan to mát. Vua thấy liền rất ưng ý, sai lính móc võng ở đấy để nằm ngủ. Lần này, mẹ con Cám lại giở trò ác, nhân lúc vua đi vắng, chặt cây xoan lấy gỗ làm khung cửi. Tuy nhiên, mỗi lần dệt vải, từ khung cửi lại vang lên những tiếng chửi khiến Cám sợ hãi vô cùng. Thế là, ả ta đốt khung cửi rồi đem tro vứt ra đường lớn thật xa. Tuy nhiên, một lần nữa, điều kì lạ lại xuất hiện. Từ đống tro tàn, mọc lên một cây thị cao lớn xum xuê nhưng chỉ có một trái thị duy nhất. Trái thị đó được một bà lão bán nước mang về nhà. Từ trong đó, bước ra cô Tấm dịu hiền. Cô chăm chỉ giúp bà lão nấu cơm, dọn dẹp, như một người con gái của bà. Đồng thời, cô còn giúp bà têm trầu cánh phượng để bày bán. Nhờ miếng trầu đó mà nhà vua đi ngang qua nhận được Tấm, đón cô về cung.

Lần này, Tấm trở về càng thêm xinh đẹp, dịu hiền, khiến Cám vô cùng ghen ghét. Ả vờ hỏi thăm Tấm, để xin cách trở nên xinh đẹp như chị. Thế là, Tấm cho người đào hố sâu, đổ nước sôi giết chết con người độc ác ấy, rồi làm mắm gửi về cho mụ dì ghẻ. Khi biết được hũ mắm ngon làm từ con gái mình, bà ta cũng lăn đùng ra chết. Thật là đáng đời mụ đàn bà xấu xa.

Kết thúc câu chuyện, người ở hiền, chăm chỉ, chịu khó như cô Tấm được hưởng hạnh phúc. Còn kẻ xấu xa, độc ác, luôn tìm cách hãm hại người khác như mẹ con mụ dì ghẻ phải nhận cái kết đắng. Đó chính là đạo lí “ở hiền gặp lành, gieo gió gặt bão” mà bao đời nay ông cha ta vẫn luôn nhắn nhủ cho con cháu.

câu 1 thể thơ của bài thơ là LỤC BÁT .

\câu 2 ngoài tiếng ve câu có tiếng mẹ ru À ƠI và tiếng GIÓ MÙA THU .

câu 3 biện pháp tu từ trong câu văn đó là NHÂN HÓA và SO SÁNH nhấn mạnh việc mẹ đã hi sinh giấc ngủ của mình vì con hơn cả ngôi sao ngoài kia.

câu 4 người mẹ đó là một người mẹ nguyện lòng hi sinh vì con chẳng ngại đến bản thân dù có đau khổ thì vẫn đặt con làm ưu tiên hàng đầu.

câu 5 theo en,lời ru của mẹ có ý nghĩa quan trọng trọng về sự hi sinh của mẹ đối với chúng ta ai cũng đều phải có người mẹ của riêng và người phụ nữ đó là một phần không thể thiếu trong cuộc đời chúng ta.

Trong các câu truyện truyền thuyết hay thì trong đó có 1 câu chuyện mà ai cũng thuộc lời dù là lớn hay nhỏ đó chính là câu chuyện thánh Gióng và hôm nay em ở đây để kẻ về câu chuyện thánh Gióng.

Đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng nọ. Họ sống hiền lành, phúc đức. Tuy tuổi đã cao nhưng vẫn chưa có con.

Một lần, người vợ ra thấy một vết chân to. Bà đặt chân vào ướm thử xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà thì thụ thai. Đến mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô, tuấn tú. Lạ thay, cậu bé lên ba vẫn chưa biết nói, biết cười, ai đặt đâu thì nằm đấy.

Bấy giờ, giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua vô cùng lo lắng, bèn cho truyền sứ giả đi khắp nơi rao tìm người tài cứu nước. Đến làng Gióng, cậu bé nghe tiếng rao, liền nói với người mẹ:

- Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!

Sứ giả vào, cậu bé nói:

- Ông hãy về tâu với đức vua đúc cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt. Ta sẽ đánh tan lũ giặc này.

Sứ giả nghe xong, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội vã trở về tâu với vua. Nhà vua cho truyền thợ rèn ngày đêm làm gấp những thứ cậu bé yêu cầu. Kể từ hôm gặp sứ giả, cậu bé lớn nhanh như thổi. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi cậu bé, phải chạy nhờ bà con làng xóm. Ai cũng vui vẻ giúp đỡ vì mong cậu đánh giặc cứu nước.

Giặc đã đến chân núi Trâu. Thế nước đang lúc lâm nguy. Đúng lúc đó thì sứ giả mang ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt đến. Cậu bé vùng dậy, vươn vai một cái bỗng biến thành tráng sĩ. Mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt vô cùng. Tráng sĩ bước lên vỗ vào mông ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi, nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa, tráng sĩ cưỡi ngựa phi thẳng đến nơi có giặc, đón đầu chúng đánh giết hết lớp này đến lớp khác. Giặc chết như ngả rạ. Bỗng nhiên, roi sắt gãy, tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc. Giặc tan vỡ, bỏ chạy. Đám tàn quân giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Trâu. Đến đây, một mình một ngựa, tráng sĩ lên đỉnh núi, cởi bỏ áo giáp sắt, cưỡi ngựa bay lên trời.

Vua nhớ công ơn, phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ tại quê nhà. Những nơi ngựa phi qua để lại ao hồ. Rặng tre bị ngựa phun lửa cháy trở nên vàng óng còn có một làng bị ngựa phun lửa cháy được gọi là làng Cháy.

Sau câu chuyện này em mong rằng những bạn nhỏ ngày nay sẽ học được bài học về tình yêu nước giống như thánh Gióng .Khi Gióng cất tiếng nói đầu thì đã là tiếng đòi đánh giặc.

CÂU 1 CHUYỆN KỂ Ở NGÔI THỨ 3.

CÂU 2 CÓ HOÀN CẢNH NGHÈO ĐÓI XƠ XÁC HẰNG NGÀY PHẢI ĐI HÁI QUẢ CHO MẸ ĂN.

CÂU 3 TỪ LÀY LÀ VÀNG HOE .MÁI TÓC CỦA AƯM VÀNG HOE NHƯ BẮP NGÔ.

CÂU 4 ĐÃ CHỨNG MINH AƯM LÀ 1 NGƯỜI CON HIẾU THẢO VỚI MẸ TỐT BỤNG.

CÂU 5 THEO EM,EM NÊN HIẾU THẢO VỚI GIA ĐÌNH CỦA MÌNH,NHỮNG NGƯỜI ĐÃ YÊU THƯƠNG NUÔI NẤNG CHÚNG TA SINH RA TA.