Dương Thị Minh Hằng
Giới thiệu về bản thân
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, Ban giám hiệu đã tổ chức cho học sinh khối lớp 8 chúng em một chuyến tham quan về nguồn – đến thăm khu di tích lịch sử Đền Hùng, Phú Thọ. Ngay khi nghe tin, cả lớp ai nấy đều háo hức, mong chờ từng ngày. Đó là chuyến đi để lại trong em nhiều kỉ niệm thật sâu sắc.
Sáng hôm ấy, khi mặt trời vừa ló rạng, sân trường đã đông vui, náo nhiệt. Từng nhóm bạn ríu rít trò chuyện, trên vai đeo ba lô, tay cầm cờ đỏ sao vàng nhỏ xinh. Thầy cô và các bác phụ huynh dặn dò chúng em cẩn thận, rồi đoàn xe bắt đầu khởi hành. Trên xe, không khí thật sôi nổi: người kể chuyện, người hát, tiếng cười vang cả một góc trời. Ai cũng háo hức chờ đợi được đặt chân đến nơi cội nguồn dân tộc.
Sau gần hai giờ di chuyển, Đền Hùng hiện ra giữa màu xanh bạt ngàn của núi Nghĩa Lĩnh. Chúng em nối hàng ngay ngắn, theo cô giáo bước lên những bậc đá rêu phong dẫn đến đền Thượng. Hai bên đường, hàng cây cổ thụ rợp bóng, tiếng chim hót ríu ran như chào đón đoàn học sinh nhỏ tuổi. Càng lên cao, không khí càng trong lành và mát mẻ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ai nấy đều vui vẻ, miệng luôn nở nụ cười.
Đến đền Thượng, chúng em được nghe cô hướng dẫn viên kể lại truyền thuyết về các vua Hùng và sự tích “bánh chưng, bánh giầy”. Khi thắp nén nhang dâng lên bàn thờ Tổ quốc, em cảm thấy lòng mình bồi hồi, xúc động lạ thường. Em thầm biết ơn những người đã có công dựng nước, để hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, hạnh phúc. Giây phút ấy, em hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa câu nói: “Dù ai đi ngược về xuôi – Nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười tháng ba.”
Sau phần lễ, chúng em xuống tham quan Bảo tàng Hùng Vương, xem những hiện vật cổ, trống đồng, gươm giáo… mà ngày xưa cha ông từng dùng. Buổi trưa, cả lớp ăn cơm hộp dưới bóng cây râm mát, rồi tham gia các trò chơi tập thể như kéo co, nhảy bao bố, đố vui lịch sử. Tiếng cười nói rộn ràng vang khắp không gian. Đó là những giờ phút vui vẻ, gắn kết tình bạn và giúp chúng em thêm yêu mái trường thân thương.
Chiều về, xe lăn bánh đưa chúng em rời khu di tích. Ai cũng lưu luyến, ngoái nhìn lại ngọn núi xanh biếc đang xa dần phía sau. Trên xe, thầy chủ nhiệm nói: “Chúng ta vừa đi qua nơi bắt đầu của dân tộc Việt Nam. Các em hãy nhớ công ơn của tổ tiên và cố gắng học thật tốt để xứng đáng với các vua Hùng.” Lời thầy khiến em càng thêm tự hào và có động lực phấn đấu hơn.
Chuyến đi về nguồn hôm ấy đã khép lại, nhưng âm vang của nó vẫn còn đọng mãi trong lòng em. Mỗi khi nhớ lại hình ảnh lá cờ đỏ bay phấp phới giữa đỉnh núi Nghĩa Lĩnh, em lại thấy tim mình rạo rực tự hào. Em hiểu rằng, chúng em – những mầm non của đất nước – đang được sống tiếp giấc mơ mà cha ông đã dày công gây dựng. Từ chuyến đi ấy, em tự hứa sẽ cố gắng học tập, sống tốt, để mai này góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng Tổ quốc giàu đẹp, xứng đáng với công ơn các vua Hùng đã khai sinh ra non sông gấm vóc Việt Nam.
Câu 1:
- Bài thơ "Cảnh ngày hè" đc viết theo thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2:
- Những hình ảnh thiên nhên đc nhắc đến trong 4 dòng thơ đầu là: cây hòe xanh mát, hoa lựu đỏ, sen hồnh tỏa hương, tiếng ve kêu râm ran.
Câu 3:
- Tác dụng của BPTT đảo ngữ là: Làm nổi bật âm thanh và sự sống sinh động của cảnh vật. Thể hiện niềm vui, sự hòa mình của tác giả vào cảnh thiên nhiên, cuộn sống lao động bình dị của nhân dân
Câu 4:
- Hai dòng thơ thể hiện tấm lòng yêu dân, thương dân, mong cho dân no đủ, hạnh phúc của Nguyễn Trãi.
Câu 5:
- Chủ để: Bài thơ thể hiện vẻ đẹp của bức tranh mùa hè tươi sáng, sinh động, đồng thời bộc lộ tấm lòng yêu thiên nhiên, yêu đời và yêu dân sâu sắc của tác giả.
-> Xác định như vì toàn bài thơ miêu tả cảnh vật và cuộc sống con người trong niềm vui, sự đồng cảm và tình thương.
Câu 6:
- Từ niềm vui giản dị của Nguyễn Trãi trong bài " Cảnh ngày hè", em học đc rằng hạnh phúc đến từ việc bt trân trọng và tận hưởng nhưng điều bình dị quanh mình. Dud cuộc sống bận rộn, ta vẫn nên danh thời gian cảm nhận vẻ của của thiên nhiên, tiếng chim, cơn gió, ánh nắng hay nụ cười của người thân. Giữ tâm hồn thanh thản giúp ta thêm yêu đời, sống tích cực và biết yêu thương con người hơn.