Thân Thị Hải Vân
Giới thiệu về bản thân
Câu 10.Dòng thơ “Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng” trong bài thơ "Chợ Đồng" của Nguyễn Khuyến gợi lên một niềm tin và hi vọng mãnh liệt. Tiếng pháo nổ báo hiệu mùa xuân về, mang theo ước mong về một cuộc sống tốt đẹp hơn, xua tan đi những lo toan, vất vả của năm cũ. Niềm hi vọng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống, đặc biệt là khi đối mặt với khó khăn. Nó là ngọn hải đăng soi sáng, giúp chúng ta vững tin vượt qua bão giông cuộc đời. Hi vọng không chỉ là sự chờ đợi, mà còn là động lực để con người hành động, cố gắng vươn lên. Khi có hi vọng, chúng ta sẽ nhìn thấy cơ hội trong thách thức, tìm thấy sức mạnh từ chính nội tâm để thay đổi hoàn cảnh. Niềm tin vào một tương lai tươi sáng sẽ tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta, giúp chúng ta không gục ngã trước những thử thách. Vì vậy, hãy luôn giữ cho mình niềm hi vọng, bởi đó chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến thành công và hạnh phúc.
Câu 9.Tâm trạng của tác giả Nguyễn Khuyến trong bài thơ "Chợ Đồng" là sự trầm lắng, man mác buồn nhưng vẫn pha chút lạc quan, hy vọng về một năm mới tươi sáng hơn.
Câu 1.Thể thơ :thất ngôn xen Thất ngôn xen lục ngôn.
Câu 2 .Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là:Cây hòe,xanh lục,hoa thạch,lựu đỏ
Câu 3.Tác dụng của biện pháp tu từ đảo ngữ trong câu thơ có tác dụng nhấn mạnh vẻ đẹp của cảnh vật và làm nổi bật tâm trạng của tác giả.
Câu 4.Trong hai dòng thơ cuối, tác giả bộc lộ tình cảm, cảm xúc yêu nước thương dân sâu sắc và khát vọng về một cuộc sống thái bình, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân.
Câu 5.Chủ đề của bài thơ là vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống ngày hè, cùng với vẻ đẹp tâm hồn của tác giả, một người yêu thiên nhiên, yêu đời và luôn đau đáu nỗi niềm lo cho dân, cho nước. Căn cứ để xác định chủ đề này là:
- Sáu câu thơ đầu miêu tả bức tranh thiên nhiên và cuộc sống ngày hè đầy sức sống, tươi đẹp (cây hòe, hoa lựu, sen hồng, chợ cá, tiếng ve).
-Hai câu thơ cuối thể hiện tâm tư, ước nguyện cao cả của Nguyễn Trãi, mong muốn dân chúng được ấm no, hạnh phúc.
Câu 6.Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học quý giá về cách sống lạc quan và trân trọng những điều bình dị. Dù trong hoàn cảnh nào, chúng ta cũng nên học cách mở lòng để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống xung quanh, như cách Nguyễn Trãi đã say mê với vẻ đẹp của cây hòe, hoa lựu, tiếng ve... Bài học này giúp em nhận ra rằng hạnh phúc không phải là điều gì quá xa vời mà có thể được tìm thấy ngay trong những khoảnh khắc nhỏ bé, giản dị của cuộc sống hằng ngày. Việc biết tận hưởng những điều bình dị sẽ giúp chúng ta có thêm năng lượng tích cực, giữ vững tinh thần lạc quan và yêu đời hơn.
Ca dao dân ca có nhiều câu rất hay nói về tình bạn, một tình cảm thiêng liêng đáng quý. Nguyễn Khuyến một vị quan về ở ẩn mang nỗi cô đơn u hoài sống hiu quạnh nơi nông thôn đã có những vần thơ với cảm xúc dạt dào khi gặp lại bạn cũ. Chúng ta hãy lắng nghe những cảm xúc ấy: “Đã bấy lâu nay, bác tới nhà Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu nước cả, khôn chài cá, Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây ta với ta!” Bài thơ khơi dậy trong ta niềm xúc động trước tấm lòng chân tình của nhà thơ Nguyễn Khuyến. Mở đầu bài thơ là một lời chào, lời chào rất đỗi tự nhiên, hóm hỉnh: “ Đã bấy lâu nay, bác tới nhà”. Câu thơ như lời chào thân mật hồ hởi của Nguyễn Khuyến khi có bạn tới thăm. “Đã bấy lâu nay” là biểu hiện một khoảng thời gian khá dài nhà thơ không gặp bạn, giờ đây có dịp gặp lại nhau lòng không khỏi vui mừng khôn xiết. Từ lúc từ quan về ở ẩn, suốt ngày chỉ núi láng giềng, chim bầu bạn (Nguyễn Trãi), lấy ai mà tâm sự giãi bày nỗi lòng mình. Những lúc như vậy tác giả luôn muốn có người tâm giao để trò chuyện. Người bạn đó đã đến với ông, có vui mừng nào hơn. Mới nghe ta như thấy rằng nhà thơ như tỏ ý lấy làm tiếc về việc bạn mới đến thăm mà chẳng có gì để tiếp bạn. Đây chính là cách nói cường điệu hoá, thi vị hoá cuộc sống vật chất trong gia đình Nguyễn Khuyến. Nói như vậy là đang đùa với bạn, trong lời nói ấy mang nụ cười ý vị vừa tỏ thái độ “mong chờ” những dịp bạn đến thăm như thế này. Hay chính trong lời phân trần ấy bộc lộ sự bất ngờ thăm hỏi của bạn. Hoàn cảnh sống của tác giả nơi miền quê kiểng rất đạm bạc, thanh bạch, giản dị gắn bó với làng xóm quê hương. Nhịp thơ đều đặn nhẹ nhàng êm ái như một lời thủ thỉ, kèm theo là nụ cười bông đùa vui tươi của nhà thơ. Trong rất nhiều bài thơ Nguyễn Khuyến đã từng thể hiện sâu sắc tình cảm với bạn bè, bằng hữu: “Rượu ngon không có bạn hiền Không mua không phải, không tiền không mua Câu thơ nghĩ đắn đo muốn viết Viết đưa ai, ai biết mà đưa? Giường kia, treo những hững hờ Đàn kia, gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn” Với Nguyễn Khuyến và Dương Khuê qua đoạn thơ trên ta thấy rằng tình bạn của họ thật gắn bó bao nhiêu. Chén rượu kia sẽ ngọt ngào nếu hai người cùng đối, ẩm, dạo đàn, bình thơ… Cũng chỉ có hai người. Thiếu một trong hai thì “Giường kia, treo những hững hờ/Đàn kia, gảy cũng ngẩn nga tiếng đàn”. Không chỉ tình bạn của Nguyễn Khuyến trong bài thơ này mà trong dân gian chúng ta còn xúc động trước tình bằng hữu của Lưu Bình và Dương Lễ. Tình cảm của Nguyễn Khuyến và bạn mình không phân biệt tuổi tác, hoàn cảnh, ở họ sự nối kết là niềm cảm thông chia sẻ cùng nhau. Câu thơ cuối cùng đã bộc lộ rõ nét tình cảm chân thành của Nguyễn Khuyến với bạn. Đó là tình cảm thiêng liêng và cao quý, những nghi thức xã giao dần bị bóc còn lại là tình bằng hữu thâm giao. Quan hệ bạn bè ở đây được xây dựng trên nền tảng của tình cảm. “Bác đến chơi đây” - không có mọi giá trị vật chất chỉ có ta với ta. Đại từ ta được sử dụng rất độc đáo, ta là nhân xưng, và cũng là bác và tôi, là hai chúng ta. Tôi và bác đã quá hiểu nhau rồi. Hoàn cảnh của tôi bác biết, tôi sống thế nào bác hay. Những điều tôi nói ra với bác chẳng qua là bày tỏ nỗi niềm tâm can. Cả hai người không ai đặt vấn đề vật chất, mà ở họ đều có quan điểm coi thường vật chất, đề cao tình cảm. Cũng là ta với ta nhưng trong bài thơ Qua Đèo Ngang thì đó chính là sự đối diện, bắt gặp tâm trạng của tác giả Thanh Quan với chính mình. Còn ta với ta ở đây là nói về hai người họ gắn bó không gì chia cắt được. Tình bạn giữa họ mới cao quý đẹp đẽ làm sao. Ta thấy rằng nghệ thuật trào lộng của Nguyễn Khuyến thật hóm hỉnh, nhẹ nhàng tinh tế. Bài thơ thể hiện khá thành công nghệ thuật trào phúng, ngôn ngữ được sử dụng một cách đặc sắc. Tuy là một bài thơ Đường với khuôn mẫu bó buộc nhưng lại rất bình dị như lời ăn tiếng nói hàng ngày. Những sản vật đồng quê được đưa vào thơ rất tự nhiên, sự kết hợp nhuần nhuyễn ngôn ngữ làm cho bài thơ đặc sắc thân mật như chính tình cảm của họ vậy.
Việc sống hòa hợp với thiên nhiên có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với con người. Trước hết, thiên nhiên là nguồn sống, cung cấp tài nguyên để con người tồn tại và phát triển. Sống gần gũi với thiên nhiên giúp con người cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống, từ đó bồi đắp tâm hồn, nuôi dưỡng tình yêu thương và sự biết ơn. Hơn nữa, lối sống hòa hợp với thiên nhiên mang lại sự thư thái, giúp con người giảm bớt căng thẳng, lo âu và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Cuối cùng, việc sống hòa hợp với thiên nhiên còn khơi dậy ý thức bảo vệ môi trường, góp phần xây dựng một cuộc sống bền vững cho thế hệ tương lai.
Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ không chỉ đẹp mà còn thể hiện một cuộc sống tuy vất vả nhưng giản dị, bình yên và tràn đầy niềm vui của những người dân quê. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi và các hình ảnh sinh động để thể hiện tình yêu quê hương, trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống lao động và thiên nhiên nơi thôn dã.