Lường Vũ Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lường Vũ Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân của tình phụ tử thiêng liêng nhưng đầy bi kịch. Cả cuộc đời lão là một hành trình hy sinh vô điều kiện: lão "rút gan rút ruột" để các con được bước chân vào giới quý tộc. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, đối mặt với cái chết, tâm trí lão vẫn chỉ quanh quẩn với tên của Anastasie và Delphine. Sự hy sinh ấy cao cả đến mức mê muội, khi lão sẵn sàng để các con "móc mắt" hay "nguyền rủa" rồi lại "chúc phúc". Lão vừa là nạn nhân của sự hiếu thảo giả tạo, vừa là nạn nhân của chính tình yêu mù quáng của mình. Qua nhân vật này, Balzac đã khắc họa thành công một "ông vua của tình phụ tử" bị hạ bệ bởi sức mạnh của đồng tiền, để lại trong lòng người đọc nỗi xót xa sâu sắc về một kiếp người tận hiến nhưng nhận về chỉ là sự trống rỗng.


Câu 2:

Trong kiệt tác của mình, H. Balzac đã để lão Goriot thốt lên những lời cay đắng trước khi lìa đời: "Ta đã mất con sau khi chúng đi lấy chồng". Đó là nỗi đau của một người cha bị gạt ra khỏi cuộc đời của những đứa con do chính mình nuôi nấng. Trở về với thực tại, dù xã hội đã tiến bộ vượt bậc về vật chất, nhưng bi kịch về sự xa cách giữa cha mẹ và con cái dường như chưa bao giờ cũ, thậm chí còn trở nên nhức nhối hơn dưới tác động của nhịp sống hiện đại.

Sự xa cách này không chỉ đơn thuần là khoảng cách địa lý mà chính là sự đứt gãy trong giao tiếp và tâm hồn. Có những gia đình cùng chung sống dưới một mái nhà, cùng ăn một mâm cơm nhưng "mỗi người một thế giới". Cha mẹ mải mê với áp lực cơm áo gạo tiền, con cái đắm chìm trong những màn hình điện thoại thông minh. Những cuộc trò chuyện thủ thỉ, những lời hỏi han ân cần dần được thay thế bằng những câu trả lời nhạt nhẽo hoặc sự im lặng đáng sợ. Ngôi nhà, từ một bến đỗ bình yên, đôi khi trở thành một trạm dừng chân tạm bợ, nơi các thành viên chỉ hiện diện về mặt thể xác mà tâm hồn đã rời đi nơi khác. ​Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết, đó là áp lực của xã hội công nghiệp khiến quỹ thời gian dành cho nhau bị thu hẹp. Thứ hai, sự bùng nổ của công nghệ thông tin đã tạo ra những "ốc đảo" riêng tư; mạng xã hội mang người lạ đến gần nhưng lại đẩy người thân ra xa. Đặc biệt, "khoảng cách thế hệ" về quan điểm sống, giá trị đạo đức và cách tiếp nhận thông tin khiến cha mẹ và con cái khó tìm được tiếng nói chung. Cha mẹ thường lấy kinh nghiệm quá khứ để áp đặt, trong khi con cái lại khao khát khẳng định cái tôi cá nhân và những tư duy mới mẻ.Hậu quả của sự xa cách này vô cùng nghiêm trọng. Khi sự thấu hiểu biến mất, sợi dây liên kết tình cảm sẽ trở nên lỏng lẻo. Con cái thiếu đi sự định hướng và điểm tựa tinh thần dễ rơi vào trầm cảm hoặc bị lôi kéo bởi những cám dỗ bên ngoài. Ngược lại, cha mẹ phải đối mặt với sự cô độc trong chính căn nhà của mình. Đáng sợ nhất chính là sự vô cảm – khi con người ta coi sự chăm sóc cha mẹ chỉ là nghĩa vụ trên giấy tờ mà thiếu đi hơi ấm của lòng trắc ẩn, giống như cách mà các con gái của lão Goriot đã đối xử với lão.Để hàn gắn vết thương này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự chủ động lắng nghe và thấu hiểu. Cha mẹ cần học cách làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt thay vì chỉ ra lệnh. Ngược lại, những người con cũng cần hiểu rằng, đằng sau những lời cằn nhằn hay sự lạc hậu của cha mẹ là tình yêu thương vô bờ bến. Một bữa cơm gia đình không điện thoại, một buổi chiều đi dạo cùng nhau, hay đơn giản là một câu hỏi "Ngày hôm nay của cha mẹ thế nào?" cũng đủ để thu hẹp khoảng cách.

Gia đình là tế bào của xã hội, là nơi khởi nguồn của mọi tình cảm thiêng liêng. Đừng để đến khi quá muộn, khi thời gian đã mang cha mẹ đi xa, chúng ta mới nhận ra mình đã lãng phí bao nhiêu cơ hội để yêu thương. Hãy nhớ rằng, không có khối tài sản hay công nghệ nào có thể thay thế được ánh mắt ấm áp và sự thấu hiểu của những người ruột thịt dành cho nhau.

Câu 1:

Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba

Câu 2:

Đề tài của văn bản trên là về tình phụ tử và sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền. Về người cha hết lòng hi sinh vì con nhưng cuối đời lại bị con hắt hủi, bỏ rơi

Câu 3:

Lời nói của lão Goriot với Rastignac cho thấy đây là lời trăn trối đầy đau đớn và xót xa. Hình ảnh "khát nhưng không được uống" là ẩn dụ cho sự khao khát tình yêu thương, sự quan tâm từ các con mà lão không bao giờ nhận được dù đã hi sinh tất cả tài sản, máu thịt cho chúng. Lời dặn "phải yêu quý cha mẹ" cho thấy dù bị đối xử tệ bạc, lão vẫn coi tình thân là giá trị thiêng liêng nhất. Nó cũng là lời cảnh tỉnh về sự vô ơn, ích kỉ có thể giết chết tâm hồn con người và phá hủy sợi dây liên kết gia đình bền chặt nhất.

Câu 4:

Lão Goriot khao khát được gặp lại các con sau khi mắng chửi chúng vì tình yêu thương con của lão đã trở thành một loại bản năng mù quáng và mãnh liệt. Sự nguyền rủa là kết nối của nỗi đau đớn tột cùng khi bị phản bội, nhưng ngay sau đó, sự bao dung và nỗi nhớ con lại chiến thắng tất cả. Với lão, các con là lẽ sống duy nhất, lão thà bị chúng "móc mắt", "giết chết" còn hơn là phải chết mà không được nhìn thấy chúng lần cuối. Điều này khắc họa sâu sắc bi kịch "người cha khổ hạnh".

Câu 5:

Tình cảnh của lão Goriot là một bi kịch thê thảm và cô độc đến tột cùng. Về vật chất, một người từng giàu có giờ đây chết trong cảnh nghèo túng, không một xu dính túi. Về tinh thần, lão chết trong sự chờ đợi tuyệt vọng, bên cạnh không có lấy một đứa con nào, chỉ có những người hàng xóm xa lạ chăm sóc. Cái chết của lão không chỉ là dấu chấm hết cho một kiếp người, mà còn là bản án đanh thép tố cáo xã hội thượng lưu Paris đương thời – nơi đồng tiền đã làm băng hoại đạo đức, khiến tình cốt nhục trở nên rẻ rúng.