Phan Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Đọc bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc dịu dàng, hoài cổ và ấm áp sâu lắng. Từng hình ảnh “những giọt thu trong veo rắc ngang qua đồng nội”, “cánh chim bay xuống chiều nâng nắng lên kẻo mỏi” làm tôi như thấy mình đang lặng nhìn một không gian đồng quê buổi chiều thu — khung cảnh vừa yên ả vừa tràn đầy sức sống.Hương thơm cỏ non, hoa dại, tiếng cò, tiếng trâu về khiến tôi nhớ về những buổi chiều thơ bé, khi bước chân còn nhẹ trên bờ ruộng, khi ánh nắng cuối chiều nhuộm vàng mọi vật chung quanh. Hình ảnh “buổi chiều thu mướt xanh – cỏ thơm cùng hoa dại” khiến lòng tôi lâng lâng cái cảm giác thân quen với thiên nhiên, với quê hương.Và rồi “cánh đồng chiều thật êm – nhấp nhô đều sóng lúa – mùa thu như tay mềm chạm lên từng thảm lụa” – câu thơ ấy làm tôi thấy mình như được vỗ về bởi thiên nhiên: lụa là không phải vật cứng nhắc, mà là lớp sóng lúa giản dị mà mềm mại vô cùng, như bàn tay nhẹ nhàng của mùa thu chạm vào đời. Cảm giác ấy vừa thanh khiết vừa có chút buồn man mác — buồn vì thời gian trôi, vì chiều tan, vì nắng dần ngả — nhưng lại rất đẹp, rất trân trọng. Thêm vào đó, hình ảnh “bếp nhà ai tỏa khói – gọi trăng thu xuống gần” khiến tôi như nghe được tiếng gọi thân tình của quê nhà, như cảm nhận hơi ấm gia đình ngay giữa không gian thiên nhiên rộng lớn. Cảnh vật và con người giao hòa, làm tôi cảm thấy mình không chỉ là người quan sát, mà là một phần trong cái khung cảnh ấy, bị cuốn vào chiều, vào thu, vào đồng nội.Cuối cùng, đọc bài thơ tôi thấy lòng mình thiết tha với miền quê Việt Nam – với những chiều thu trong vắt, với sóng lúa nhấp nhô, với tiếng cò, tiếng trâu thong thả. Cảm xúc vừa nhẹ nhàng, vừa ấm áp, và cũng vừa có chút tiếc nuối — tiếc vì khoảnh khắc ấy rồi cũng trôi đi, vì mùa thu rồi cũng sẽ thay bằng mùa khác, và vì mỗi chúng ta, lớn lên rồi, ít khi còn được ngồi yên nhìn chiều đồng như thế. Bài thơ như một lời nhắc: hãy sống chậm lại, hãy nghe thiên nhiên nói, hãy cảm nhận và trân trọng những điều giản dị nhất quanh ta.Với tôi, “Chiều đồng nội” không chỉ là cảnh, mà là tâm trạng — tâm trạng nhớ, tâm trạng yêu, tâm trạng ở lại một khoảnh khắc nhỏ giữa dòng đời, để thấy mình là một phần của vũ trụ dịu dàng này.