Lại Lâm Uyên
Giới thiệu về bản thân
Ai cũng có những trải nghiệm không vui, và với tôi, đó là lần tôi thất bại trong cuộc thi hùng biện cấp trường năm lớp 9. Dù đã qua lâu, cảm giác buồn bã, thất vọng của ngày hôm đó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chính nhờ nó mà tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Trước cuộc thi, tôi tự tin đến mức kiêu ngạo. Bài diễn văn của tôi được thầy cô khen ngợi, và bạn bè đều tin tôi sẽ giành giải Nhất. Tôi đã dành hàng giờ để tập luyện, nhưng chủ yếu là để hoàn thiện phong thái chứ không thực sự lắng nghe góp ý về nội dung. Tôi tin rằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng về hình thức đã đảm bảo chiến thắng.
Tuy nhiên, khi đứng trên sân khấu, mọi thứ không như tôi nghĩ. Tôi hoàn thành phần trình bày một cách hoàn hảo, nhưng đến phần trả lời câu hỏi phụ của ban giám khảo, tôi đã mắc kẹt. Tôi bối rối trước một câu hỏi yêu cầu liên hệ thực tế sâu sắc, điều mà tôi đã lơ là vì chỉ tập trung vào lý thuyết. Cuối cùng, tôi chỉ giành được giải Khuyến khích, trong khi giải Nhất thuộc về một bạn có nội dung đơn giản hơn nhưng lại rất thực tế và sâu sắc trong phần tương tác.
Cảm giác khi đó là một sự sụp đổ. Tôi đã khóc rất nhiều vì xấu hổ và thất vọng. Cả tuần sau đó, tôi né tránh mọi lời hỏi han. Nhưng chính trong sự im lặng đó, tôi đã bắt đầu suy nghĩ. Tôi nhận ra nỗi buồn không đến từ việc mất giải thưởng, mà đến từ thái độ chủ quan và kiêu ngạo của mình. Tôi đã quên mất rằng, giá trị cốt lõi của hùng biện nằm ở chiều sâu tư duy, chứ không phải ở sự bóng bẩy của hình thức.
Trải nghiệm thất bại đó là một cú sốc cần thiết. Nó dạy tôi bài học đắt giá: Trong bất cứ việc gì, sự khiêm tốn và chiều sâu nội dung luôn quan trọng hơn vẻ bề ngoài. Kể từ đó, tôi luôn dành thời gian đi sâu vào bản chất vấn đề, lắng nghe góp ý một cách chân thành và không bao giờ để sự tự mãn làm lu mờ nỗ lực thực chất.
Chiếc giải Khuyến khích năm ấy không mang lại vinh quang, nhưng nó lại là chiếc "huy chương" ý nghĩa nhất, nhắc nhở tôi về giá trị của sự khiêm tốn và sự học hỏi không ngừng.
Câu 1: thuộc thể loại Truyện ngắn
Câu 2: chúng lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt nơi thiên nhiên thể hiện cả sự chăm sóc mưa tắm mát và sự thử thách nắng lửa, gió lạnh
câu 3 :trong câu chao leo Gợi tả địa thế cao, dốc đứng, hiểm trở, dễ bị rơi, dễ bị ngã. Trong văn bản: chỉ sườn núi nơi Mẹ Dẻ Gai đứn
Xù xì:Gợi tả hình dáng thô nháp, không bằng phẳng, có nhiều thứ nhô ra, gây cảm giác rậm rạp, gai góc. Trong văn bản: chỉ hình dáng của trái dẻ lúc còn non hoặc tấm áo gai bọc ngoài hạt dẻ.
câu 4 : nhân vật "tôi", câu chuyện đã chuyển tải một cách tinh tế và cảm động chủ đề về sự chia ly cần thiết để một sinh linh (dù là hạt dẻ hay đứa trẻ) có thể trưởng thành và bắt đầu cuộc sống của riêng mình.
Câu 5 :Giống như Bé Út phải rời bỏ "tấm áo gai xù ấm áp" và cánh tay mẹ để "bay theo gió" và trở thành cây dẻ cường tráng, em hiểu rằng muốn lớn lên và phát triển, em cần phải dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, chấp nhận đối mặt với những điều mới mẻ và lạ lẫm.
• Đôi khi, sự chia ly (tạm thời) là cần thiết để em có thể tự lập và phát huy hết tiềm năng.