Phạm Thị Ngọc Trinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Ngọc Trinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

phương thức biểu đạt chính của văn bản "Suy nghĩ của chúng ta giống như những hạt giống" là : Tự sự

Câu 2 :

Một tâm trí đang trong tình trạng stress sẽ tạo ra khoảng 30000 đến 50000 ý nghĩ nỗi ngày .

Câu 3 :

-Việc đưa ra các con số (30.000 - 50.000 ) giúp thông tin trở nên đáng tin cậy .

-Cho thấy trí não con người làm việc vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt khi bị căng thẳng (stress), từ đó làm nổi bật tầm quan trọng của việc kiểm soát suy nghĩ

Câu 4 :

Suy nghĩ tích cực giúp chúng ta chủ động đánh giá vấn đề , đưa ra quyết định sáng suốt

-Ngược lại, suy nghĩ tiêu cực khiến ta chỉ biết chạy theo sự việc, phản ứng cảm tính hoặc để hoàn cảnh chi phối (phản ứng). Suy nghĩ tích cực giúp ta làm chủ tình huống chứ không để tình huống làm chủ mình.

Câu 5 :

ừ văn bản, em rút ra bài học là cần chủ động "gieo trồng" những suy nghĩ tích cực, lành mạnh (yêu thương, sáng tạo) thay vì để tâm trí tràn ngập lo âu. Cần rèn luyện sự bình an trong tâm hồn bằng cách học cách kiểm soát suy nghĩ, không để hoàn cảnh hay quá khứ chi phối. Khi gặp khó khăn, nên bình tĩnh đánh giá thay vì phản ứng tiêu cực. Việc rèn luyện này giúp bản thân sống vững vàng, hạnh phúc và phát huy tối đa tiềm năng tích cực.

Câu 1 :

Bài thơ " Buổi sáng nhà em " của trần đăng khoa đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh đều mang đến cho tôi cảm giác như đang trở về với tuổi thơ, với những buổi sáng yên bình, tĩnh lặng ở quê nhà. Tôi cảm nhận được sự gần gũi, thân thương từ những hình ảnh quen thuộc như “bố em xách điếu đi cày”, “mẹ em tát nước, nắng đầy trong khau”. Bài thơ đã tạo nên một không gian thơ mộng, đầy màu sắc và sống động , bài thơ không chỉ là một bức tranh về cuộc sống thường ngày mà còn là một bài học về tình yêu gia đình, tình yêu cuộc sống. Đó chính là điều khiến tôi yêu mến và trân trọng bài thơ này.

Câu 2 :

Mỗi sáng mở mạng xã hội, chúng ta không khó để bắt gặp những bình luận cay độc, những bài đăng vu khống hay những lời miệt thị nhắm vào một cá nhân nào đó chỉ vì một lỗi nhỏ, hay thậm chí chỉ vì sự khác biệt về ngoại hình, hoàn cảnh hay quan điểm sống. Thời đại số kết nối con người gần hơn bao giờ hết, nhưng lại cũng mở ra một chiến trường mới nơi những lời nói trở thành vũ khí vô hình, gây ra những tổn thương không kém gì bạo lực thể chất. Đó chính là bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội, một vấn nạn ngày càng trở nên phổ biến và đòi hỏi sự chung tay của toàn xã hội để ngăn chặn.


Bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội là hành vi sử dụng ngôn ngữ, chữ viết, hình ảnh để xúc phạm, công kích, miệt thị, bôi nhọ danh dự của một cá nhân hay tập thể trên các nền tảng trực tuyến. Dù không để lại vết thương trên da thịt, những lời nói ác ý này lại cứa sâu vào tâm hồn nạn nhân, để lại những vết sẹo tâm lý khó lành. Nó có thể xuất phát từ những người cố tình gây tổn thương để thỏa mãn sự đố kỵ, hay những người chỉ muốn nổi tiếng bằng cách tấn công người khác, nhưng cũng có thể đến từ những người vô tình hùa theo đám đông, xem nhẹ những lời nói của mình như một trò đùa vô hại. Mạng xã hội với khả năng ẩn danh hay tạo tài khoản giả đã trở thành lá chắn cho những kẻ gây ra bạo lực ngôn từ, khiến họ cảm thấy mình không phải chịu trách nhiệm với những lời lẽ thốt ra. Nguyên nhân sâu xa của vấn đề này còn đến từ sự thiếu hiểu biết về sức mạnh của ngôn từ, sự thiếu giáo dục về đạo đức mạng, cùng với cơ chế quản lý các nền tảng còn lỏng lẻo, chưa đủ mạnh để răn đe những hành vi phạm

Những hậu quả mà bạo lực ngôn từ để lại vô cùng khủng khiếp, không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân nạn nhân mà còn làm ô nhiễm toàn bộ không gian mạng. Câu chuyện của một nữ sinh lớp 12 tại Đà Nẵng năm 2013 là một hồi chuông cảnh báo: em bị vu khống, thoá mạ trên Facebook, hàng trăm người lạ hùa vào chỉ trích khiến em quá sức chịu đựng, đã uống thuốc tự tử và may mắn được gia đình phát hiện kịp thời. Không ít trường hợp tương tự đã kết thúc bằng những mất mát không thể hàn gắn: những người trẻ rơi vào trầm cảm, tự cô lập với xã hội, hay thậm chí chọn cách kết thúc cuộc sống để thoát khỏi sự tấn công liên tục trên mạng. Không chỉ những người bình thường, cả những người nổi tiếng cũng không tránh khỏi: sau khi nghệ sĩ Vân Quang Long qua đời, cha mẹ anh đã phải chịu đựng những lời tấn công, vu khống là gia đình tà đạo, thất đức trong suốt nửa năm, khiến nỗi đau mất con càng thêm nặng nề. Đối với xã hội, bạo lực ngôn từ làm mòn đi sự nhân ái, biến không gian mạng vốn là nơi kết nối thành nơi đầy thù hận, hình thành một văn hóa phát ngôn vô trách nhiệm, khiến mọi người luôn sống trong sợ hãi bị công kích chỉ vì một ý kiến khác biệt.

Để giải quyết vấn đề này, không thể chỉ trông chờ vào nỗ lực của một vài cá nhân, mà cần sự chung tay của toàn xã hội. Trước hết, các nền tảng mạng xã hội cần thắt chặt cơ chế kiểm duyệt nội dung, cấm các tài khoản ẩn danh và có biện pháp xử lý nghiêm ngặt, thậm chí khởi kiện những người đăng tải nội dung bạo lực ngôn từ. Pháp luật cần có những quy định cụ thể, rõ ràng về trách nhiệm của người phát ngôn trên mạng, đủ mạnh để răn đe những hành vi vi phạm. Quan trọng hơn, gia đình và nhà trường cần coi trọng giáo dục đạo đức cho thế hệ trẻ, dạy các em hiểu rằng tự do ngôn luận không bao gồm quyền gây tổn thương người khác, dạy các em biết "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói", biết tôn trọng sự khác biệt và chịu trách nhiệm với mọi lời lẽ mình đưa ra. Bản thân mỗi người sử dụng mạng xã hội cũng cần nâng cao ý thức: trước khi nhấn nút đăng một bình luận, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để xem liệu lời nói đó có gây tổn thương hay không. Nếu thấy ai đó bị tấn công trên mạng, đừng hùa theo đám đông, hãy lên tiếng bảo vệ nạn nhân, chia sẻ những lời tích cực để chống lại những lời ác ý.


Bạo lực ngôn từ không phải là một vấn đề không thể giải quyết, nhưng nó đòi hỏi mỗi chúng ta phải thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Lời nói có thể giết chết một tâm hồn, nhưng cũng có thể chữa lành những vết thương. Hãy cùng nhau biến mạng xã hội từ một chiến trường của những lời ác ý thành một không gian lan tỏa sự tử tế, nơi mỗi lời nói đều mang theo sự tôn trọng và yêu thương. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội văn minh, nơi không còn ai phải chịu đựng những vết thương vô hình từ bạo lực ngôn từ.