Nguyễn Thị Kim Hoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Kim Hoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong bức tranh cuộc sống muôn màu muôn vẻ, mỗi con người là một mảnh ghép riêng biệt, độc đáo mà không ai có thể thay thế. Chính vì lẽ đó, tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ là một phẩm chất đạo đức cần thiết mà còn là thước đo văn minh của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại.

Sự khác biệt là những cá tính, nét riêng, đặc trưng về ngoại hình, tư duy, quan điểm sống, niềm tin, hay văn hóa mà mỗi người sở hữu. Đó là những "dấu vân tay" tâm hồn khiến chúng ta trở thành một bản thể độc nhất. Tôn trọng sự khác biệt chính là thái độ thừa nhận, đánh giá cao và chấp nhận những nét riêng ấy mà không có sự kỳ thị, phán xét hay áp đặt khuôn mẫu của bản thân lên người khác.

Tại sao chúng ta cần tôn trọng sự khác biệt? Trước hết, mỗi cá nhân đều có quyền được sống là chính mình. Sự đa dạng về tính cách và góc nhìn giúp cuộc sống trở nên phong phú, sinh động như một tấm thảm đa sắc màu. Khi biết lắng nghe những ý kiến trái chiều, chúng ta không chỉ mở rộng tri thức, học hỏi được những bài học quý giá từ trải nghiệm của người khác mà còn hoàn thiện nhân cách của chính mình. Những người biết tôn trọng người xung quanh thường nhận lại sự yêu mến, tin tưởng và gắn kết, góp phần xây dựng một cộng đồng hòa bình, nhân ái.

Thực tế đã chứng minh, nhiều vĩ nhân trên thế giới đã thành công nhờ việc phát huy sự khác biệt của bản thân thay vì cố gắng hòa tan vào đám đông. Chẳng hạn, nhà vật lý thiên tài Stephen Hawking vẫn tỏa sáng trí tuệ nhân loại bất chấp những giới hạn về thể chất, hay những nghệ sĩ dám phá vỡ định kiến để khẳng định bản sắc riêng. Sự khác biệt, khi được nuôi dưỡng đúng hướng, sẽ tạo ra sức mạnh sáng tạo khổng lồ, thúc đẩy xã hội phát triển bền vững.

Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa "khác biệt" và "dị biệt". Sự khác biệt mang giá trị tích cực giúp làm giàu đẹp cuộc sống, còn sự khác biệt tiêu cực - biểu hiện qua lối sống lập dị, phá vỡ thuần phong mỹ tục hoặc chối bỏ trách nhiệm với cộng đồng - là điều đáng phê phán. Chúng ta không nên nhân danh "cá tính" để bao biện cho những hành vi lệch chuẩn, gây tổn thương đến người khác hay vi phạm pháp luật.

Đáng buồn thay, trong xã hội vẫn còn tồn tại những định kiến hẹp hòi, khiến nhiều người bị miệt thị chỉ vì ngoại hình, giọng nói hay quan điểm khác biệt. Những hành vi đó cần được thay thế bằng cái nhìn bao dung và trái tim thấu hiểu. Mỗi chúng ta cần tự rèn luyện sự khiêm tốn, biết đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận và chia sẻ.

Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt là chìa khóa để mở ra cánh cửa của sự hòa hợp. Hãy trân trọng bản sắc của chính mình và dang rộng vòng tay đón nhận sự khác biệt của những người xung quanh. Hãy cùng nhau xây dựng một cộng đồng mà ở đó, mỗi sợi chỉ màu riêng biệt đều được tôn vinh để dệt nên một bức tranh nhân loại rực rỡ và bền chặt. Sự tôn trọng chính là món quà quý giá nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho nhau mỗi ngày.

Bài làm

Trong bức tranh cuộc sống muôn màu muôn vẻ, mỗi con người là một mảnh ghép riêng biệt, độc đáo mà không ai có thể thay thế. Chính vì lẽ đó, tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ là một phẩm chất đạo đức cần thiết mà còn là thước đo văn minh của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại.

Sự khác biệt là những cá tính, nét riêng, đặc trưng về ngoại hình, tư duy, quan điểm sống, niềm tin, hay văn hóa mà mỗi người sở hữu. Đó là những "dấu vân tay" tâm hồn khiến chúng ta trở thành một bản thể độc nhất. Tôn trọng sự khác biệt chính là thái độ thừa nhận, đánh giá cao và chấp nhận những nét riêng ấy mà không có sự kỳ thị, phán xét hay áp đặt khuôn mẫu của bản thân lên người khác.

Tại sao chúng ta cần tôn trọng sự khác biệt? Trước hết, mỗi cá nhân đều có quyền được sống là chính mình. Sự đa dạng về tính cách và góc nhìn giúp cuộc sống trở nên phong phú, sinh động như một tấm thảm đa sắc màu. Khi biết lắng nghe những ý kiến trái chiều, chúng ta không chỉ mở rộng tri thức, học hỏi được những bài học quý giá từ trải nghiệm của người khác mà còn hoàn thiện nhân cách của chính mình. Những người biết tôn trọng người xung quanh thường nhận lại sự yêu mến, tin tưởng và gắn kết, góp phần xây dựng một cộng đồng hòa bình, nhân ái.

Thực tế đã chứng minh, nhiều vĩ nhân trên thế giới đã thành công nhờ việc phát huy sự khác biệt của bản thân thay vì cố gắng hòa tan vào đám đông. Chẳng hạn, nhà vật lý thiên tài Stephen Hawking vẫn tỏa sáng trí tuệ nhân loại bất chấp những giới hạn về thể chất, hay những nghệ sĩ dám phá vỡ định kiến để khẳng định bản sắc riêng. Sự khác biệt, khi được nuôi dưỡng đúng hướng, sẽ tạo ra sức mạnh sáng tạo khổng lồ, thúc đẩy xã hội phát triển bền vững.

Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa "khác biệt" và "dị biệt". Sự khác biệt mang giá trị tích cực giúp làm giàu đẹp cuộc sống, còn sự khác biệt tiêu cực - biểu hiện qua lối sống lập dị, phá vỡ thuần phong mỹ tục hoặc chối bỏ trách nhiệm với cộng đồng - là điều đáng phê phán. Chúng ta không nên nhân danh "cá tính" để bao biện cho những hành vi lệch chuẩn, gây tổn thương đến người khác hay vi phạm pháp luật.

Đáng buồn thay, trong xã hội vẫn còn tồn tại những định kiến hẹp hòi, khiến nhiều người bị miệt thị chỉ vì ngoại hình, giọng nói hay quan điểm khác biệt. Những hành vi đó cần được thay thế bằng cái nhìn bao dung và trái tim thấu hiểu. Mỗi chúng ta cần tự rèn luyện sự khiêm tốn, biết đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận và chia sẻ.

Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt là chìa khóa để mở ra cánh cửa của sự hòa hợp. Hãy trân trọng bản sắc của chính mình và dang rộng vòng tay đón nhận sự khác biệt của những người xung quanh. Hãy cùng nhau xây dựng một cộng đồng mà ở đó, mỗi sợi chỉ màu riêng biệt đều được tôn vinh để dệt nên một bức tranh nhân loại rực rỡ và bền chặt. Sự tôn trọng chính là món quà quý giá nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho nhau mỗi ngày.

Câu 1:

Bài làm

Giữa vô số bài thơ thiếu nhi đã làm say lòng người đọc nhiều thế hệ, “Buổi sáng nhà em” của Trần Đăng Khoa vẫn luôn là một trong những câu thơ tôi nhớ nhất từ khi còn nhỏ. Lần đầu tiên đọc bài thơ trên sách giáo khoa lớp 2, tôi chỉ nghĩ những câu thơ ngắn gọn, tròn trịa như nhặt những hạt bánh đa tươi ngon từ bếp của bà. Đến khi lớn lên, quay lại đọc lại từng câu chữ, tôi mới cảm nhận được sự ấm áp dày đặc trong từng hình ảnh giản dị, như được bước chân trở về tuổi thơ của chính mình, ngồi bên hiên nhà nhìn buổi sáng bình yên lướt qua. Bài thơ không chỉ vẽ nên khung cảnh nông thôn Việt Nam ngày xưa, mà còn chất chứa tình yêu gia đình, tình yêu quê hương giản dị mà sâu sắc, khiến mỗi lần đọc lại đều có cảm xúc mới lạ.

Điều đầu tiên làm tôi xao xuyến khi đọc bài thơ chính là cách tác giả thổi hồn vào mọi vật xung quanh, biến buổi sáng bình thường thành một bữa tiệc của sự sống. Trần Đăng Khoa không dùng những từ ngữ hoa mỹ, chỉ với “Ông trời nổi lửa đằng đông/Bà sân vấn chiếc khăn hồng đẹp thay” đã hiện lên bầu trời bình minh rực rỡ, nắng mai như chiếc khăn hồng bà vấn lên sân nhà, ấm áp như một hành động thân thương thường nhật. Tôi nhớ lại những buổi sáng ở quê bà, khi nắng mai vàng nhạt rải trên sân gạch, gió thổi lá dừa rung rinh, tôi ngồi bên bà xem bà quét sân, hình ảnh ấy giờ mới hoà lẫn hoàn toàn vào câu thơ của tác giả. Những hình ảnh nhân hóa tiếp theo lại càng làm trái tim tôi ấm lên: cậu mèo tự rửa mặt, mụ gà cục tác như điên, đàn chuối đứng vỗ tay cười, chị tre chải tóc bên ao... Tất cả những vật nuôi, cây cối vốn vô tri đều trở thành những người thân trong gia đình, có hành động, có cảm xúc như con người. Khi đọc những câu thơ “Cái na đã tỉnh giấc rồi/Đàn chuối đứng vỗ tay cười, vui sao!”, tôi như nghe thấy tiếng cười của chính mình hồi nhỏ, khi chạy đuổi theo đàn gà trong sân, khi đứng dưới cây chuối xem những quả chuối non nhú lên, mọi điều giản dị ấy giờ thành kỷ niệm đẹp nhất đời tôi.Không chỉ có sự sống động của thiên nhiên, bài thơ còn chạm đến trái tim tôi bởi hình ảnh gia đình cần mẫn, ấm áp. “Bố em xách điếu đi cày/Mẹ em tát nước, nắng đầy trong khau” - hai câu thơ ngắn gọn mà hiện lên hình ảnh người nông dân Việt Nam cần mẫn, dậy từ khi nắng mới lên, lấy mồ hôi đổi lấy mùa màng bội thu. Tôi nhớ bố tôi cũng từng là người nông dân, mỗi sáng dậy từ 4 giờ, xách chiếc cuốc đi ra đồng, mẹ ở nhà tát nước trước khi vào bếp nấu cơm, hình ảnh ấy không khác gì trong bài thơ. Sự cần mẫn của bố mẹ, cùng với sự vui tươi của những đứa trẻ, của muôn vật trong nhà, tạo nên một bức tranh gia đình hài hòa, đầy đủ yêu thương. Ngay cả những vật dụng trong nhà như nồi đồng, chiếc chổi cũng có cuộc sống: “Bác nồi đồng hát bùng boong/Bà chổi loẹt quẹt lom khom trong nhà” - tiếng nồi sôi trên bếp, tiếng chổi quét sân, những âm thanh quen thuộc của buổi sáng nông thôn, giờ trở thành bản nhạc kỷ niệm tôi chẳng bao giờ quên được. Tất cả những hình ảnh ấy kết hợp lại, tạo nên một không khí ấm áp, yên bình mà không bài thơ nào khác có thể mang lại cho tôi.

“Buổi sáng nhà em” của Trần Đăng Khoa không chỉ là một bài thơ thiếu nhi đơn thuần, mà là một bức tranh đầy yêu thương về quê hương, về gia đình Việt Nam giản dị mà sâu sắc. Mỗi lần đọc lại bài thơ, tôi đều cảm thấy trái tim mình ấm lên, như được quay về những ngày thơ ấu, được ngồi trong sân nhà quê, nhìn nắng mai rơi, nhìn bố mẹ đi làm, nghe tiếng gà cục tác, tiếng nồi sôi trên bếp. Những cảm xúc giản dị đó chính là giá trị trường tồn của bài thơ, nó kết nối thế hệ tôi với những giá trị tốt đẹp của quá khứ, nhắc nhở tôi luôn trân trọng những điều bình yên, đơn giản nhất trong cuộc sống. Bài thơ sẽ luôn ở trong tôi, như một nơi để trở về mỗi khi tôi mệt mỏi với cuộc sống thành thị, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn.

Câu 2 :

Bài làm

Mỗi sáng mở mạng xã hội, chúng ta không khó để bắt gặp những bình luận cay độc, những bài đăng vu khống hay những lời miệt thị nhắm vào một cá nhân nào đó chỉ vì một lỗi nhỏ, hay thậm chí chỉ vì sự khác biệt về ngoại hình, hoàn cảnh hay quan điểm sống. Thời đại số kết nối con người gần hơn bao giờ hết, nhưng lại cũng mở ra một chiến trường mới nơi những lời nói trở thành vũ khí vô hình, gây ra những tổn thương không kém gì bạo lực thể chất. Đó chính là bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội, một vấn nạn ngày càng trở nên phổ biến và đòi hỏi sự chung tay của toàn xã hội để ngăn chặn.

Bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội là hành vi sử dụng ngôn ngữ, chữ viết, hình ảnh để xúc phạm, công kích, miệt thị, bôi nhọ danh dự của một cá nhân hay tập thể trên các nền tảng trực tuyến. Dù không để lại vết thương trên da thịt, những lời nói ác ý này lại cứa sâu vào tâm hồn nạn nhân, để lại những vết sẹo tâm lý khó lành. Nó có thể xuất phát từ những người cố tình gây tổn thương để thỏa mãn sự đố kỵ, hay những người chỉ muốn nổi tiếng bằng cách tấn công người khác, nhưng cũng có thể đến từ những người vô tình hùa theo đám đông, xem nhẹ những lời nói của mình như một trò đùa vô hại. Mạng xã hội với khả năng ẩn danh hay tạo tài khoản giả đã trở thành lá chắn cho những kẻ gây ra bạo lực ngôn từ, khiến họ cảm thấy mình không phải chịu trách nhiệm với những lời lẽ thốt ra. Nguyên nhân sâu xa của vấn đề này còn đến từ sự thiếu hiểu biết về sức mạnh của ngôn từ, sự thiếu giáo dục về đạo đức mạng, cùng với cơ chế quản lý các nền tảng còn lỏng lẻo, chưa đủ mạnh để răn đe những hành vi vi phạm.

Những hậu quả mà bạo lực ngôn từ để lại vô cùng khủng khiếp, không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân nạn nhân mà còn làm ô nhiễm toàn bộ không gian mạng. Câu chuyện của một nữ sinh lớp 12 tại Đà Nẵng năm 2013 là một hồi chuông cảnh báo: em bị vu khống, thoá mạ trên Facebook, hàng trăm người lạ hùa vào chỉ trích khiến em quá sức chịu đựng, đã uống thuốc tự tử và may mắn được gia đình phát hiện kịp thời. Không ít trường hợp tương tự đã kết thúc bằng những mất mát không thể hàn gắn: những người trẻ rơi vào trầm cảm, tự cô lập với xã hội, hay thậm chí chọn cách kết thúc cuộc sống để thoát khỏi sự tấn công liên tục trên mạng. Không chỉ những người bình thường, cả những người nổi tiếng cũng không tránh khỏi: sau khi nghệ sĩ Vân Quang Long qua đời, cha mẹ anh đã phải chịu đựng những lời tấn công, vu khống là gia đình tà đạo, thất đức trong suốt nửa năm, khiến nỗi đau mất con càng thêm nặng nề. Đối với xã hội, bạo lực ngôn từ làm mòn đi sự nhân ái, biến không gian mạng vốn là nơi kết nối thành nơi đầy thù hận, hình thành một văn hóa phát ngôn vô trách nhiệm, khiến mọi người luôn sống trong sợ hãi bị công kích chỉ vì một ý kiến khác biệt.

Để giải quyết vấn đề này, không thể chỉ trông chờ vào nỗ lực của một vài cá nhân, mà cần sự chung tay của toàn xã hội. Trước hết, các nền tảng mạng xã hội cần thắt chặt cơ chế kiểm duyệt nội dung, cấm các tài khoản ẩn danh và có biện pháp xử lý nghiêm ngặt, thậm chí khởi kiện những người đăng tải nội dung bạo lực ngôn từ. Pháp luật cần có những quy định cụ thể, rõ ràng về trách nhiệm của người phát ngôn trên mạng, đủ mạnh để răn đe những hành vi vi phạm. Quan trọng hơn, gia đình và nhà trường cần coi trọng giáo dục đạo đức cho thế hệ trẻ, dạy các em hiểu rằng tự do ngôn luận không bao gồm quyền gây tổn thương người khác, dạy các em biết "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói", biết tôn trọng sự khác biệt và chịu trách nhiệm với mọi lời lẽ mình đưa ra. Bản thân mỗi người sử dụng mạng xã hội cũng cần nâng cao ý thức: trước khi nhấn nút đăng một bình luận, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để xem liệu lời nói đó có gây tổn thương hay không. Nếu thấy ai đó bị tấn công trên mạng, đừng hùa theo đám đông, hãy lên tiếng bảo vệ nạn nhân, chia sẻ những lời tích cực để chống lại những lời ác ý.

Bạo lực ngôn từ không phải là một vấn đề không thể giải quyết, nhưng nó đòi hỏi mỗi chúng ta phải thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Lời nói có thể giết chết một tâm hồn, nhưng cũng có thể chữa lành những vết thương. Hãy cùng nhau biến mạng xã hội từ một chiến trường của những lời ác ý thành một không gian lan tỏa sự tử tế, nơi mỗi lời nói đều mang theo sự tôn trọng và yêu thương. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội văn minh, nơi không còn ai phải chịu đựng những vết thương vô hình từ bạo lực ngôn từ.



Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính của văn bản " Suy nghĩ của chúng ta giống như những hạt giống " là Nghị Luận.

Câu 2 : Một tâm trí đang tình trạng stress sẽ tạo ra khoảng 80000 ý nghĩ mỗi ngày .

Câu 3 :

-Việc đưa ra các con số (30.000 - 50.000 - 80.000) giúp thông tin trở nên đáng tin cậy, không phải là nhận định cảm tính.

-Cho thấy trí não con người làm việc vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt khi bị căng thẳng (stress), từ đó làm nổi bật tầm quan trọng của việc kiểm soát suy nghĩ. 

Câu 4 :Tác giả khẳng định như vậy vì:

- Suy nghĩ tích cực giúp chúng ta chủ động đánh giá vấn đề , đưa ra quyết định sáng suốt

-Ngược lại, suy nghĩ tiêu cực khiến ta chỉ biết chạy theo sự việc, phản ứng cảm tính hoặc để hoàn cảnh chi phối (phản ứng). Suy nghĩ tích cực giúp ta làm chủ tình huống chứ không để tình huống làm chủ mình.

 

Câu 5 :Từ văn bản, em rút ra bài học là cần chủ động "gieo trồng" những suy nghĩ tích cực, lành mạnh (yêu thương, sáng tạo) thay vì để tâm trí tràn ngập lo âu. Cần rèn luyện sự bình an trong tâm hồn bằng cách học cách kiểm soát suy nghĩ, không để hoàn cảnh hay quá khứ chi phối. Khi gặp khó khăn, nên bình tĩnh đánh giá thay vì phản ứng tiêu cực. Việc rèn luyện này giúp bản thân sống vững vàng, hạnh phúc và phát huy tối đa tiềm năng tích cực. 



Bài làm

Trải nghiệm đáng nhớ mà em không bao giờ có thể quên khi còn là học sinh tiểu học đó chính là chuyến đi tham quan cuối cùng đối với lớp 5 . Vào mùa đông năm đó , ngày 25 tháng 12 năm 2024 ,trường em có tổ chức cho học sinh toàn trường đi khu trải nghiệm Hải Đăng và Bảo tàng lịch sử Quân sự Việt Nam .

Ngày trước lúc đi tham quan bà có chuẩn bị cho em những món như là : mũ , nước , một vài cái bánh , một ít tiền ,thuốc say xe. 4 giờ 30 phút sáng hôm đi tham quan , bà cho em dậy đánh răng, rửa mặt,ăn sáng, uống thuốc say xe và lên đường đi tới trường . Tầm 5 giờ 30 phút sáng em có mặt tại trường cùng với vài bạn học sinh khác .Gần 5 giờ sáng, toàn bộ học sinh có mặt tại trường , ai cũng có vẻ mặt háo hức ,mong chờ . 6 giờ sáng, xe buýt có mặt tại trường , các học sinh được các anh chị hướng dẫn viên đưa lên xe buýt . Dọc đường em nhìn thấy rất nhiều cây xanh, những ao hồ, sông suối. Một lúc sao vì buồn ngủ nên em đã ngủ được mấy giấc rồi . Tầm gần 7 giờ sáng , xe tới điểm trạm dừng để học sinh xuống đi vệ sinh , mua đồ ăn , nước uống . 30 phút sau các anh chị hướng dẫn viên thông báo học sinh lên xe . Địa điểm đầu tiên lớp em tới đó chính là khu trải nghiệm Hải Đăng .Mới vào em đã thấy nơi đây rất trong xanh , những khóm hoa nở rộ rực đỏ . Trò đầu tiên lớp em đến đó chính là trò vớt cá , ở đây mỗi bạn sẽ được phát cho 1 cây vợt để vớt cá.Sau khi chơi trò đó xong lớp em đến với nơi làm tranh đông hồ . Ở đây mỗi bạn sẽ được phát cho 1 cái đồ in , 1 tờ giấy, 1 đồ ấn. Làm tranh đông hồ sẽ làm theo các bước như sau :

- Bước 1 : đặt tờ giấy lên bàn . Sau đó ấn chặt đồ in lên chỗ lấy mực.

-Bước 2 : đặt đồ in lên giấy và ấn thật chặt xuống .

- Bước cuối : lật tờ giấy lại , dùng đồ ấn chà chà trên mặt giấy .

Và đó tranh đông hồ đã hoàn thành . Nơi tiếp theo lớp em đến là ngắm cảnh trên thuyền . Ở đây mỗi phát sẽ được mặc áo phao và lên thuyền . Phong cảnh ở đây thực sự rất đẹp . Sau khi tham quan trên thuyền xong lớp em được anh hướng dẫn viên tên là Hoàng dẫn tới nhà ăn . Những món ăn ở đây thực sự rất đa dạng như là : cơm, canh rau , thịt gà , khoai chiên , dưa hấu . Sau khi ăn cơm , nghỉ ngơi xong lớp em di chuyển tới vườn thú . Không biết nói như nào nhưng anh Hoàng có một cách tránh lạc lớp rất độc lạ là treo một con gấu bông siêu nhân lên một cây gậy trông rất mắc cười . Vườn thú ở đây có rất nhiều con vật lạ như : chuột lang, ngựa bạch ,....Sau khi tham quan xong vườn thú cũng là điểm cuối cùng trong khu trải nghiệm Hải Đăng lớp em lên xe và di chuyển tới địa điểm cuối cùng đó chính là Bảo tàng lịch sử Quân sự Việt Nam . Ngay khi bước vào cổng , đập vào mắt em đó chính là một cây cột rất cao có một ngôi sao năm cánh trên đỉnh . Phía bên tay trái đó chính là xác máy bay b52 từng là một niềm vinh hạnh của Mỹ thời đó . Tiến vào tòa nhà chính , trên đỉnh đầu chính là một chiếc máy bay có tên Én Bạc ,có 12 ngôi sao trên đầu tượng trưng cho 12 chiếc máy bay của quân địch mà nó đã bắn hạ . Càng vào sâu bên trong là những bộ quần áo , cây súng của những người lính thời xưa . Tham quan Bảo tàng lịch sử Quân sự Việt Nam ai nấy dều ra về với vẻ mặt tiếc nuối .

Chuyến đi này không chỉ vui m,à còn pha thêm chút buồn rầu . Vui vì chuyến đi này có một anh hướng dẫn viên thân thiện , các trò chơi rất hay. Buồn vì đây là chuyến đi cuối cùng với 5c .Chuyến đi này là một chuyến đi thực sự rất ý nghĩa và cũng là một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em khi học tiểu học .

Câu 1 : Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2 : Theo câu chuyện trên vẫn chưa xác định được ai là người trồng cây hoàng lan

Câu 3 : Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu sau là '' Cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà ''

TD: nhằm tăng vẻ đẹp của cây hoàng lan , làm cây hoàng lan trở nên gần gũi hơn với con người .Tăng sức gợi hình, gợi cảm của cây hoàng lan

Câu 4 : Theo em vì Hà biết lí do vì sao mà bà của Hà nâng niu , yêu quý cây hoàng lan đến thế nên mới '' run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ tay bà'' và '' ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ ''

Câu 5 : Gia đình không chỉ là một mái ấm mà còn là nơi ta trở về khi khó khăn nhất. Là nơi ta trở về đoàn tụ với bố mẹ vào những dịp nghỉ lễ . Là nơi không bao giờ bỏ rơi ta mỗi khi ta khó khăn như những người khác .Là nơi luôn có những tiếng cười, những cái ôm , những lời yêu thương từ bố mẹ . Dù cho bố mẹ có khắt khe đến đâu nhưng trong lòng vẫn chỉ có mình mình , ngoài mặt nói không nhưng trong lòng luôn âm thầm hành động .