Nông Quốc Toản

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Quốc Toản
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1:

Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm xót xa, chạm vào nỗi đau của những người con xa xứ khi chứng kiến sự rạn nứt của hồn quê trước cơn lốc đô thị hóa. Với thể thơ tự do đầy phóng khoáng mà trĩu nặng, tác giả đã mở ra một hành trình "đi về phía tuổi thơ" nhưng thực chất là cuộc đối diện với sự mất mát.

Về nội dung, đoạn thơ khắc họa chân thực sự đổi thay nghiệt ngã của làng quê. Hình ảnh những người bạn "rời làng kiếm sống" vì "đất không đủ cho sức trai" gợi lên sự bất lực của sức người trước quy luật mưu sinh: giọt mồ hôi dẫu mặn mòi cũng chẳng thể hóa thành "bát cơm no". Không chỉ là sự nghèo khó về vật chất, làng quê còn đang dần đánh mất bản sắc văn hóa qua hình ảnh người thiếu nữ thôi hát dân ca, thôi để tóc dài và lũy tre xanh bị thay thế bằng nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa quá khứ êm đềm và hiện tại ngột ngạt cùng những động từ mạnh như "giẫm", "chen chúc" đã xoáy sâu vào cảm giác hụt hẫng của nhân vật trữ tình. Câu thơ kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" là một hình ảnh ám ảnh, cho thấy sự gắn bó máu thịt với nguồn cội. Nỗi buồn ấy không chỉ là sự nuối tiếc cảnh cũ người xưa, mà còn là sự trăn trở về những giá trị truyền thống đang dần bị xóa nhòa. Bằng ngôn từ giản dị mà giàu sức gợi, đoạn thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm trân quý những giá trị văn hóa bền vững của quê hương.




Câu 2:

Có ai đó từng ví von rằng: "Thế giới là một cuốn sách và những ai không dịch chuyển chỉ đọc được một trang". Nhưng trong kỷ nguyên số hiện nay, con người chẳng cần dịch chuyển nửa bước vẫn có thể lật mở hàng vạn trang đời qua một lăng kính kỳ diệu mang tên: Mạng xã hội. Sự ra đời của Facebook, TikTok hay Instagram đã tạo nên một "lục địa thứ bảy" – nơi cư ngụ của những cái tôi ảo nhưng tầm ảnh hưởng lại vô cùng thực. Đứng trước dòng thác công nghệ ấy, mạng xã hội không đơn thuần là một công cụ, mà đã trở thành một "phép thử" nghiệt ngã đối với bản lĩnh và nhân cách của con người hiện đại.

Xét về bản chất, mạng xã hội là một thành tựu vĩ đại của trí tuệ nhân loại. Nó phá vỡ mọi rào cản về không gian và thời gian, biến hành tinh này thành một "ngôi làng toàn cầu". Ở đó, tri thức được sẻ chia miễn phí, những tiếng nói yếu ớt được lắng nghe và những tấm lòng nhân ái được kết nối để tạo nên sức mạnh cộng hưởng diệu kỳ. Ta từng xúc động trước những chiến dịch cứu trợ thiên tai lan tỏa thần tốc trên mạng, hay những phong trào bảo vệ môi trường nhận được hàng triệu chữ ký đồng thuận. Rõ ràng, khi được dẫn dắt bởi sự tử tế, mạng xã hội chính là "cánh tay nối dài" giúp con người chạm đến những giá trị nhân văn cao cả. Tuy nhiên, đằng sau ánh sáng hào nhoáng của những nút "Like" và "Share" lại là những vực thẳm tinh thần đáng báo động. Mạng xã hội vô hình trung đang biến con người thành những "con nợ" của sự chú ý. Chúng ta mải mê tô vẽ một cuộc đời hoàn hảo trên màn hình nhưng lại bỏ mặc những vết rạn nứt trong đời thực. Hội chứng FOMO (sợ bị bỏ lỡ) khiến con người rơi vào trạng thái lo âu triền miên, đánh mất khả năng tĩnh lặng để thấu hiểu chính mình. Nguy hại hơn, không gian ảo đang dần trở thành "pháp trường" của những bản án không tên thông qua bạo lực ngôn từ. Một lời bình luận ác ý, một sự phán xét thiếu căn cứ có thể trở thành nhát dao chí mạng tước đi danh dự, thậm chí là sinh mạng của một cá nhân. Khi ấy, mạng xã hội không còn là sợi dây kết nối mà là bức tường ngăn cách giữa người với người. Vậy, giữa một thế giới đầy biến động, chúng ta nên ứng xử thế nào? Câu trả lời không nằm ở việc chối bỏ công nghệ, bởi đó là xu thế tất yếu của lịch sử. Chìa khóa nằm ở "bản lĩnh số" của mỗi cá nhân. Chúng ta cần học cách lọc lấy "phù sa" và gạt đi "rác thải" trên không gian mạng. Một người dùng thông minh là người biết dùng mạng xã hội để làm giàu tâm hồn chứ không để nó "ăn mòn" thời gian và đạo đức. Hãy để mỗi dòng trạng thái là một lời nói đẹp, mỗi lượt chia sẻ là một niềm tin yêu, để "thế giới ảo" nhưng "giá trị thật". "Đừng để chiếc điện thoại thông minh thay thế trái tim nhạy cảm". Mạng xã hội chỉ là một phương tiện, còn hạnh phúc thực sự vẫn nằm ở hơi ấm của một cái nắm tay, ở mùi hương của trang sách cũ hay ở sự tĩnh tại trong tâm hồn sau những giờ phút rời xa màn hình xanh. Hãy làm chủ công nghệ để giữ vững thiên tính người trong một xã hội đang dần bị "số hóa" một cách khô khan.


Câu 1:Thể Thơ:Thể thơ tự do

Câu 2: Hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ là:Xanh,thơm,im lặng,dịu dàng,vô tư,đầy vơi.

Câu 3: Em hiểu là :

Hạnh phúc không nhất thiết phải ồn ào, phô trương hay rực rỡ bên ngoài.

Nó là sự kết tinh âm thầm , bền bỉ như "quả thơm" tỏa hương tự nhiên.

Hạnh phúc đôi khi chỉ là cảm giác bình yên,nhẹ nhàng và sâu lắng trong tâm hồn khi ta biết trân trọng những giá trị giản dị. 

Câu 4: Tác dụng là:

Cụ thể hóa khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên sinh động, gần gũi qua hình ảnh dòng sông luôn vận động hướng về phía trước.

 Nhấn mạnh thái độ sống vô tư,lạc quan không tính toán hay lo âu về sự mất mát (đầy, vơi).

 Hạnh phúc đích thực nằm ở hành trình cống hiến và trải nghiệm tự nhiên, không bị ràng buộc bởi được mất cá nhân. 

Câu 5:Nhận xét:

Sự giản dị và gần gũi: Hạnh phúc hiện diện ngay trong những điều bình thường nhất của thiên nhiên và cuộc sống (lá xanh, quả thơm, dòng sông).

Hạnh phúc có nhiều sắc thái khác nhau, có lúc mạnh mẽ (nắng dội, mưa tràn), có lúc tĩnh lặng, sâu sắc.

Hạnh phúc gắn liền với sự tự tại,vô ưu và biết chấp nhận quy luật của cuộc đời. Đây là một quan niệm nhân văn, giúp con người tìm thấy niềm vui trong sự tĩnh tại của tâm hồn thay vì mải mê tìm kiếm những thứ xa vời