Nông Đức Phát
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn thơ của Trường Trọng Nghĩa là lời tự sự sâu lắng, chất chứa nỗi niềm về sự đổi thay của làng quê và tuổi thơ đã qua. Về nội dung, tác giả khắc họa một bức tranh làng quê Việt Nam đang phải đối mặt với quá trình đô thị hóa và thay đổi kinh tế. Hình ảnh "những đứa bạn đã rời làng kiếm sống" và "Đất không đủ cho sức trai cày ruộng" thể hiện thực trạng nông thôn bị thu hẹp, người trẻ ly hương vì sinh kế. Nỗi buồn còn lan tỏa sang văn hóa khi "Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca," báo hiệu sự mai một của nét đẹp truyền thống. Sự đối lập giữa quá khứ "lũy tre ngày xưa" và hiện tại "nhà cửa chen chúc mọc" càng làm nổi bật sự mất mát, khiến nhân vật trữ tình mang theo "những nỗi buồn ruộng rẫy" lên phố thị.Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, đậm chất tự sự nhưng giàu sức gợi. Giọng điệu trầm buồn, hoài niệm là điểm nhấn xuyên suốt. Các hình ảnh cụ thể như "mỏ hôi chẳng hóa thành bát cơm no," "tóc dài ngang lưng" tạo nên tính chân thực, chạm đến cảm xúc của nhiều người con xa quê. Cấu trúc "Tôi đi về phía..." lặp lại như một hành trình tìm kiếm nguồn cội đã mất, thể hiện sự day dứt không nguôi. Đoạn thơ tuy ngắn gọn nhưng đã gói trọn được nỗi xót xa về sự mai một của làng quê yên ả một thời.
Câu 2:
Câu 1:
-Thể thơ thất tự do
Câu 2:
-Những tính từ như: dịu dàng,vô tư,xanh trong
Câu 3:
Hạnh phúc không phải là náo nhiệt, rực rỡ mà là khoảnh khắc im lặng, dịu dàng như quả thơm - gần gũi, tự nhiên, mà không cần phô trương. Qua đó tác giả muốn nhắc nhở người đọc nhận ra những nét đẹp giản dị, ấm áp thực sự của tình yêu,thay vì đổi theo thứ tình yêu ồn ào,xa vời.
Câu 4: Tác dụng của BPTT so sánh:
- Tạo hình ảnh sinh động: so sánh hạnh phúc với sông - vô tư như biển cả , giúp người đọc hình dung rõ về bản chất của tình yêu là dòng chảy tự nhiên, không cần gắng sức, tự trôi đến bình yên.
-Tăng sức gợi cảm: gợi lên cảm giác bình yên, thoải mái, nhẹ nhàng, không gánh nặng của hạnh phúc chân thật.
Câu 5: Tác giả quan niệm hạnh phúc dản dị, tự nhiên:
Hạnh phúc không phải là đều xa xỉ, hào nhoáng mà nằm ở khoảnh khắc im lặng, tự nhiên, không cần phô trương. Hạnh phúc là sự trôi chảy tự nhiên không gánh nặng, như sông về với biển cả - tìm được đích đến bình yên sau một quãng đường tự nhiên