Nguyễn Văn Thắng
Giới thiệu về bản thân
Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức bước bọt cứ trào ra hai bên mép.
– Ái chà chà, ngon quá đi mất!
Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.
Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được.
– Nào! Cố lên nào. Cố lên!
Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao.
– Một, hai, ba. Nhảy nào…
Nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi. Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào. Nó nói một mình:
– Hừ! Không thể bỏ đi dễ dàng như vậy được!
Thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp. Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào. Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Và kia, sau một tán lá, Cáo ta phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy. Thích chí quá, Cáo tự đắc:
– Không có việc gì có thể làm khó ta được. Ha ha! Lần này thì ta có nho ăn rồi!
Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên.
– Hai, ba. Nhảy nào!
Nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.
– Hừ, tức thật. Làm thế nào bây giờ?
Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:
– Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả.
Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.
Trong buổi sinh hoạt lớp sáng nay, cô giáo đã đưa ra một đề bài đặc biệt: mỗi bạn hãy kể một câu chuyện ý nghĩa mà em yêu thích. Khi nghe lời cô, trong đầu em bỗng hiện lên hình ảnh một chú ếch nhỏ kiêu ngạo, từng để lại cho em bài học sâu sắc. Đó chính là truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em từng được học trong giờ Tiếng Việt hồi năm lớp dưới. Câu chuyện ấy đã khiến em nhớ mãi không quên và hôm nay, em muốn kể lại để mọi người cùng suy ngẫm.
Ngày xưa, trong một cái giếng cũ nằm giữa đồng, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Giếng ấy lâu năm nên nước không còn trong xanh, chỉ còn lại bùn đất và nước lờ đờ, quanh quẩn chỉ có vài con cua, ốc, và nhái tí hon làm bạn. Không gian chật hẹp, tường giếng cao ngất ngưởng như muốn giam cầm thế giới của những sinh vật bé nhỏ nơi đáy giếng. Mỗi khi chú ếch cất tiếng kêu, âm thanh vang vọng vang dội khắp nơi, nghe như tiếng sấm nổ bên tai.
Những con vật nhỏ xung quanh, nghe tiếng ếch oai phong, đều sợ hãi tránh xa. Điều này càng khiến ếch tự đắc, cho rằng mình là vị chúa tể đầy quyền lực ở nơi này. Ếch đi đứng nghênh ngang, đầu ngẩng cao, ánh mắt đầy tự phụ, chẳng coi ai ra gì. Mỗi lúc nhìn lên miệng giếng, ếch chỉ thấy một vùng trời xanh bé xíu nên vẫn tin chắc rằng đó là cả bầu trời. Ếch luôn nghĩ rằng mình là lớn nhất, to nhất, ngoài giếng chẳng có gì vượt qua nổi bản thân mình.
Cuộc sống của ếch cứ bình yên trôi qua như vậy cho đến một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa lớn. Hạt mưa rơi xuống, nước dâng đầy nhanh chóng, cuốn theo đất cát và mọi thứ trong giếng. Dòng nước xiết không chỉ làm ngập ngụa cái giếng sâu mà còn đẩy ếch lên khỏi giếng, vào một thế giới hoàn toàn mới lạ. Lần đầu tiên trong đời, chú ếch nhỏ được nhìn thấy bầu trời thênh thang, bao la, rộng lớn gấp trăm ngàn lần miệng giếng nhỏ xíu ngày nào.
Thế nhưng, dẫu đã ra ngoài và chứng kiến cảnh vật lạ lẫm, ếch vẫn giữ nguyên thói ngạo mạn, coi thường tất cả mọi vật xung quanh. Vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng hề chú ý gì đến nguy hiểm ngoài kia, ếch cứ tưởng sức mạnh và uy quyền nhỏ bé của mình trong giếng sẽ bảo vệ được mình ở bất cứ nơi đâu.
Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đang thong thả đi qua đường. Vì mãi khinh suất, ếch không hề để ý đến con trâu to lớn đang tới gần. Con trâu nặng nề, chẳng nhận ra chú ếch nhỏ dưới chân, đã vô tình giẫm lên, khiến ếch chết tức tưởi. Cái chết của ếch là cái kết bi thảm cho sự chủ quan, kiêu ngạo và thiếu hiểu biết.
Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” dạy cho mỗi chúng ta một bài học đắt giá. Không nên chỉ biết sống khép mình, tự mãn với những gì mình có, cũng không nên chủ quan mà coi trời bằng vung. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, tri thức và hiểu biết là vô bờ bến, chúng ta cần phải mở mang đầu óc, học hỏi không ngừng từ cuộc sống. Sự khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng xung quanh chính là chìa khóa giúp mỗi người trưởng thành tốt hơn. Em cảm thấy câu chuyện này không chỉ giúp mình hiểu về tầm quan trọng của việc mở rộng hiểu biết mà còn luôn nhắc nhở em phải sống khiêm tốn, cẩn trọng và không kiêu căng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 2
Có những ngày, khi ngồi lắng nghe bạn bè tranh luận, em nhận ra rằng đôi lúc trong lớp mình cũng có người quá tự tin vào bản thân mà không biết lắng nghe góp ý của người khác. Chính lúc ấy, trong trí nhớ em lại hiện lên câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”, một truyện ngụ ngôn giản dị mà sâu sắc từng được cô kể năm ngoái. Em muốn kể lại câu chuyện này, bởi nó mang ý nghĩa lớn về cách chúng ta nhìn nhận chính mình và thế giới bên ngoài.
Ngày xửa ngày xưa, trong một cái giếng bỏ hoang, có một chú ếch nhỏ sinh sống cùng những con nhái, ốc và cua nhỏ bé. Cái giếng ấy tối tăm, bốn bề là bức tường cao vời vợi, không gian chật chội khiến tiếng động nào cũng vang lên lớn lạ lùng. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu, âm thanh vọng lại, dội vào thành giếng, nghe như tiếng đàn uy nghiêm giữa chốn yên tĩnh.
Những con vật khác cứ mỗi lần nghe tiếng ếch là run rẩy sợ hãi, nép mình vào một góc tối. Ếch ngày càng trở nên kiêu ngạo, tự mãn, tự cho rằng mình là mạnh nhất, là vua của cái giếng nhỏ này. Ếch đi lại khoan thai, ánh mắt cao ngạo, chẳng buồn chào hỏi ai, coi mình là nhân vật quan trọng nhất trong cái thế giới bé xíu kia. Chú thậm chí còn tưởng rằng ngoài giếng ra, chẳng có gì đáng gọi là vĩ đại hơn mình.
Rồi mùa mưa đến, trời nổi gió, mưa như trút nước xuống mặt đất. Nước tràn về, khiến cái giếng nhỏ hẹp bỗng đầy ắp và nhanh chóng tràn ra bên ngoài. Chú ếch nhỏ cũng bị dòng nước mạnh mẽ cuốn phăng lên mặt đất. Khi vừa lên khỏi giếng, ếch ngỡ ngàng trước bầu trời cao vời vợi, rộng lớn vô tận, những hàng cây to lớn, những sinh vật khổng lồ chưa từng thấy.
Tuy nhiên, ếch vẫn không từ bỏ thói kiêu căng cũ. Với tâm thế tự mãn của mình, chú thong dong di chuyển trên đường đi, chẳng thèm bận tâm tới nguy hiểm. Trong lúc đang mải mê đi lại, một con trâu lớn từ xa tiến đến, bước đi hiên ngang qua đồng. Vì quá chủ quan, ếch không thèm tránh đường, cũng không để ý xung quanh. Hậu quả, con trâu vô tình giẫm phải chú ếch khiến ếch chết một cách thảm thương.
Cái chết của ếch là kết quả tất yếu của sự chủ quan, tự mãn và không chịu mở rộng tầm mắt để học hỏi. Qua câu chuyện này, em học được rằng nếu chỉ tự bó hẹp mình trong thế giới nhỏ bé, cứ mãi tự cho mình là trung tâm thì sẽ không bao giờ trưởng thành thực sự. Mỗi người cần biết mở rộng tầm nhìn, học hỏi những điều mới mẻ từ thế giới xung quanh, biết khiêm nhường để lớn lên về cả tri thức lẫn nhân cách. Đây là bài học mà em luôn ghi nhớ và nhắc nhở mình mỗi ngày.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 3
Vào một lần em tranh luận với bạn về một vấn đề nhỏ, em chợt nhận ra rằng sự tự tin thái quá đôi khi lại gây hại cho chính mình. Điều này làm em nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em đã từng nghe. Câu chuyện không chỉ thú vị mà còn mang lại nhiều bài học sâu sắc cho tất cả chúng ta.
Xa xưa, ở một chiếc giếng sâu, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Chú chỉ quanh quẩn bên trong, cùng với vài người bạn là nhái, cua, ốc nhỏ bé. Bốn bề là thành giếng bao quanh, không gian nhỏ hẹp, mọi tiếng động đều vang dội, tạo cảm giác thật uy quyền. Chính vì tiếng kêu của mình luôn vang xa, ếch càng tin rằng mình là kẻ mạnh nhất, không ai có thể vượt qua.
Các loài vật bé nhỏ khác sống cùng ếch đều tỏ ra sợ sệt và tránh xa chú. Ếch càng ý thức mãnh liệt về vị trí “chúa tể giếng sâu” của mình. Chú đi đứng oai vệ, mặt lúc nào cũng vênh lên đầy tự tin, xem thường tất cả những sinh vật khác. Trong tâm trí ếch, ngoài đáy giếng này, không gì có thể sánh bằng bản thân.
Thế rồi một ngày nọ, trời mưa lớn kéo dài, nước trong giếng dâng đầy, rồi nhanh chóng tràn ra ngoài. Dòng nước xiết cuốn ếch lên mặt đất, đặt chú vào một thế giới hoàn toàn khác. Nơi ấy, mọi vật đều to lớn, bầu trời thì cao rộng đến mức ếch chưa từng hình dung nổi. Ếch bỡ ngỡ, nhưng vẫn chưa chịu thay đổi tính cách của mình.
Bằng sự tự mãn, ếch vẫn giữ thói quen đi lại kiêu ngạo, chẳng mấy quan tâm đến môi trường lạ lẫm xung quanh. Bất ngờ, một con trâu lớn đi qua. Vì không để ý, ếch đã không tránh kịp và bị trâu giẫm bẹp ngay giữa đường.
Câu chuyện kết thúc với cái chết đau lòng của ếch. Đây là bài học sâu sắc rằng nếu cứ mãi tự cho mình là nhất, không biết lắng nghe hay học hỏi, sớm muộn cũng sẽ gặp hậu quả đáng tiếc. Chúng ta nên sống khiêm tốn, mở rộng tầm hiểu biết, tránh để sự chủ quan khiến mình phải hối hận. Em rút ra rằng phải luôn biết tôn trọng người khác, không nên tự mãn với những gì mình có, và không được nhìn nhận mọi thứ chỉ qua một góc nhìn nhỏ hẹp.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 4
Lần đầu tiên em nghe truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là trong một buổi học Tiếng Việt. Câu chuyện ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em nhờ bài học nhẹ nhàng mà ý nghĩa. Vậy nên, hôm nay em muốn chia sẻ lại truyện này với cả lớp trong buổi sinh hoạt chủ đề về các bài học đạo đức.
Ngày xưa, dưới đáy một chiếc giếng cũ kỹ, có một chú ếch nhỏ sống cùng với vài con nhái, cua, ốc bé xíu. Cái giếng ấy tối và hẹp, bốn bề là tường đá vững chắc, ai sống bên trong đều nhìn đời qua miệng giếng nhỏ xíu trên đầu. Tiếng kêu của ếch vang vọng khắp nơi, khiến chú cảm thấy mình vô cùng oai phong, khác biệt so với những sinh vật xung quanh.
Cứ mỗi lần chú ếch kêu, các bạn nhỏ khác đều hoảng hốt chạy đi trốn, chẳng dám bén mảng lại gần. Ếch càng ngày càng tự mãn, coi mình là vua cả cái giếng này. Đi đến đâu, ếch cũng vênh váo, nghênh ngang, không hề để ý đến suy nghĩ hay cảm xúc của ai khác. Ếch còn tin rằng ngoài cái giếng này ra, chắc chắn không có sinh vật nào vượt trội hơn mình.
Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa dữ dội. Nước mưa chảy xuống giếng, làm nước dâng lên cao, rồi nhanh chóng cuốn theo tất cả ra ngoài mặt đất. Được nước đẩy lên, chú ếch nhỏ bỗng chốc được bước ra một thế giới hoàn toàn mới. Trước mắt ếch là bầu trời bao la, những cánh đồng rộng lớn và vô số sinh vật mà ếch chưa từng gặp.
Dù vậy, thói kiêu ngạo cũ vẫn theo ếch ra ngoài giếng. Ếch vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng chút dè dặt hay lo lắng về sự an toàn của mình. Không may, một con trâu to lớn đang đi trên đường. Ếch chẳng kịp tránh, bị con trâu vô tình giẫm lên và chết tức tưởi.
Câu chuyện này nhắc nhở mỗi người không nên sống chủ quan, tự phụ với sự hiểu biết nhỏ nhoi của mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có biết bao điều mà chúng ta chưa từng nhìn thấy. Chỉ có sự khiêm tốn, luôn sẵn sàng học hỏi và mở rộng trí tuệ mới giúp chúng ta trưởng thành và an toàn hơn trong cuộc sống. Em nghĩ mình sẽ ghi nhớ mãi bài học từ câu chuyện này.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 5
Lúc em đang đọc sách trong thư viện, tình cờ bắt gặp bức tranh minh họa về chú ếch nhỏ bên trong giếng. Hình ảnh ấy làm em nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”, một câu chuyện em luôn yêu thích bởi ý nghĩa sâu sắc mà nó gửi gắm. Nhân dịp này, em xin kể lại câu chuyện ấy bằng lời kể của mình.
Ở một cái giếng khá sâu, chú ếch nhỏ sống cùng mấy người bạn là nhái, cua, ốc bé tí tẹo. Xung quanh chỉ là bức tường giếng lạnh lẽo, không có ai khác ngoài mấy sinh vật nhỏ bé cùng chung sống dưới đáy sâu. Tiếng kêu của ếch vang vọng mãi trong không gian chật hẹp, tạo cho chú cảm giác mình mạnh mẽ, quyền lực vô song.
Các con vật nhỏ khác nghe tiếng ếch đều run sợ, chẳng dám lại gần, càng làm cho chú ếch thêm tự tin vào sức mạnh của mình. Ếch luôn đi đứng hiên ngang, ngẩng đầu, xem mình là quan trọng nhất, chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc hay ý kiến của bất cứ ai. Ngày nào ếch cũng nghĩ rằng ngoài cái giếng này sẽ chẳng có gì to lớn hay uy nghi hơn thế nữa.
Cho tới một ngày mưa to, nước mưa đổ xuống như thác. Nước trong giếng dâng cao nhanh chóng rồi tràn ra ngoài, cuốn ếch lên mặt đất. Khi lên đến nơi, ếch hoa mắt trước bầu trời bao la, rộng lớn biết bao, cây cối um tùm, sinh vật khổng lồ khắp nơi. Thế nhưng, ếch vẫn không chịu thay đổi suy nghĩ của mình mà vẫn giữ dáng vẻ déo dai, ngạo nghễ cũ.
Trong lúc lang thang trên mặt đất, ếch không chú ý đến bất cứ điều gì. Một con trâu lớn đi qua trên đường, ếch chẳng thèm né tránh, nên bị trâu giẫm chết ngay giữa đường. Đó là cái kết buồn cho sự chủ quan và kiêu căng của chú.
Câu chuyện này dạy rằng, dù ở đâu hay trong hoàn cảnh nào, chúng ta cũng cần khiêm tốn và luôn học hỏi, không được chủ quan với vốn hiểu biết hạn hẹp của bản thân. Chỉ khi mở rộng tầm mắt, lắng nghe và tôn trọng người khác, chúng ta mới có thể trưởng thành thật sự. Chính vì thế, em luôn cố gắng nhìn nhận mọi việc đa chiều và không bao giờ tự giam mình trong “đáy giếng” của chính mình.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 6
Vào một tiết học đạo đức, khi cô giáo hỏi cả lớp về những câu chuyện ngụ ngôn mang lại bài học sâu sắc, em lập tức nhớ đến “Ếch ngồi đáy giếng”. Đó là một trong những câu chuyện đầu tiên dạy em về sự khiêm tốn và biết mở rộng hiểu biết. Sau đây là câu chuyện mà em muốn chia sẻ.
Ngày xửa ngày xưa, dưới đáy một cái giếng cạn, có một chú ếch nhỏ cùng vài con nhái, ốc, cua sống chung. Ở nơi chật hẹp ấy, mọi âm thanh đều vang vọng rõ ràng, đôi khi khiến cho những con vật nhỏ lầm tưởng thế giới chỉ nhỏ xíu như cái giếng mà thôi. Mỗi khi chú ếch cất tiếng kêu, tiếng vọng lại vang rền như tiếng trống đồng, tạo cho chú cảm giác uy lực vô cùng lớn.
Những bạn nhỏ khác trong giếng cứ nghe tiếng ếch là lùi xa trong lo sợ. Điều đó khiến ếch ngày càng tự cao. Ếch tự cho mình là đứng đầu trong cái giếng này, chẳng coi ai ra gì. Ếch đi lại nghênh ngang, vênh mặt, thích được mọi người chú ý. Thậm chí, mỗi khi nhìn lên, ếch lại nghĩ bầu trời chỉ bé nhỏ như một chiếc bát úp, không hiểu rằng thế giới rộng lớn hơn mình tưởng rất nhiều.
Rồi bỗng một hôm, trời mưa như trút nước. Nước mưa chảy như suối vào giếng, dâng lên nhanh chóng rồi tràn ra ngoài. Ếch chẳng kịp chuẩn bị gì, bị nước cuốn phăng lên mặt đất. Đây là lần đầu ếch rời xa cái giếng quen thuộc nhỏ bé để nhìn thấy bầu trời xanh thẳm, những cánh đồng bát ngát, cây cối cao lớn vươn mình trong gió.
Nhưng chú vẫn giữ thói ngạo nghễ, coi thường mọi thứ, vẫn tin rằng mình là trung tâm của vũ trụ. Đang mải mê khám phá, ếch không chú ý tới xung quanh. Tình cờ, một con trâu lớn từ đâu đi đến, dẫm trúng chú ếch khiến chú chết ngay tức khắc. Cái chết của ếch là hệ quả tất yếu của sự chủ quan và thiếu hiểu biết.
Qua câu chuyện này, em nhận ra rằng nếu cứ sống mãi trong “cái giếng” nhỏ hẹp của mình mà không chịu mở lòng học hỏi, không nhìn nhận thực tế khách quan, sẽ rất dễ mắc sai lầm nghiêm trọng. Sự khiêm tốn, lắng nghe, tôn trọng người khác và không ngừng học hỏi là điều vô cùng quan trọng giúp chúng ta trưởng thành và thành công hơn trong cuộc sống. Đó cũng là bài học mà em luôn tự nhắc nhở mình mỗi ngày.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 7
Mỗi khi em thấy một ai đó tỏ ý xem thường ý kiến của mọi người, em bỗng nghĩ ngay đến truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”. Câu chuyện này đã in sâu trong trí nhớ em bởi nó chứa đựng bài học quý báu về cách nhìn nhận và ứng xử trong cuộc sống hằng ngày.
Ngày xưa, ở dưới một cái giếng sâu hoắm, có một chú ếch nhỏ sống cùng với vài chú nhái, ốc, cua tí hon. Giếng bé, chỉ đủ để những sinh vật nhỏ có thể sống chung, bầu trời mà ếch nhìn thấy cũng chỉ là một khoảng tròn nhỏ bé xíu. Âm thanh trong giếng vang lên rất lớn, mỗi lần ếch kêu, tiếng vang vọng khiến chú càng thêm tự phụ.
Các loài vật nhỏ xung quanh giờ đây đều khiếp sợ chú ếch, tránh xa tiếng kêu khiếp đảm của chú. Nhờ vậy, ếch càng tưởng mình là vị vua không ngai nơi đáy giếng. Chú đi lại đầy tự mãn, xem mình là sinh vật vĩ đại nhất, chẳng tôn trọng bất kỳ ai xung quanh. Trong đầu ếch, thế giới ngoài giếng chẳng thể có gì to hơn mình.
Đến một ngày, mưa rơi nặng hạt, nước mưa dâng lên mãnh liệt, cuốn phăng tất cả khỏi đáy giếng. Ếch bị đẩy lên mặt đất, lần đầu tiên cảm nhận không khí trong lành ngoài kia, bầu trời mênh mông, xung quanh là cánh đồng và những sinh vật lớn lao.
Tuy vậy, ếch vẫn giữ thói kiêu ngạo, tự cho mình là nhất, không để ý đến những nguy hiểm rình rập. Trong lúc đang nghênh ngang đi lại, ếch không phát hiện ra một con trâu lớn đang tới gần. Con trâu chẳng nhìn thấy sinh vật bé nhỏ dưới chân, dẫm phải ếch, kết thúc cuộc đời chú một cách đáng tiếc.
Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” dạy em rằng: nếu chỉ chăm chăm vào cái tôi nhỏ bé của mình, tự mãn với những gì mình biết mà không chịu nhìn xa, học hỏi, sớm muộn cũng gặp hậu quả khôn lường. Phải biết khiêm tốn, lắng nghe và mở rộng tầm hiểu biết, từ đó mới trưởng thành và tránh được những sai lầm không đáng có. Em tự hứa sẽ không bao giờ kiêu ngạo mà luôn học hỏi và tôn trọng mọi người.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 8
Khi lớp học có cuộc thi kể chuyện, em đã chọn truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” để tham gia. Lý do là vì em từng được nghe mẹ kể câu chuyện này từ nhỏ và rất tâm đắc với thông điệp mà nó truyền đạt. Em xin kể lại câu chuyện ấy theo cách của mình.
Ngày xửa ngày xưa, một chú ếch nhỏ sống dưới đáy một cái giếng đầy bùn cùng một vài bạn nhái, cua và ốc nhỏ. Không gian trong giếng rất chật hẹp, bốn bề là vách tường đá, bầu trời trên cao chỉ như một chiếc nắp nhỏ. Tiếng kêu của ếch cứ vang lên, vọng khắp giếng, khiến chú tưởng mình là người quan trọng nhất.
Các bạn nhái, ốc, cua yếu ớt xung quanh càng thêm sợ hãi mỗi khi ếch cất tiếng kêu oai phong, tránh xa không dám đến gần. Ếch càng lúc càng tự tin, kiêu ngạo nghĩ rằng mình là chúa tể nơi đây, chẳng ai có thể vượt qua. Ếch luôn di chuyển với dáng đi kiêu căng, không thèm nể ai, tự cho rằng mọi thứ ngoài cái giếng này đều bé nhỏ, không thể sánh nổi với mình.
Rồi một ngày mưa lớn kéo đến, nước mưa ào ào đổ xuống, nước giếng dâng nhanh rồi tràn ra, cuốn tất cả ra ngoài. Chú ếch nhỏ được đưa lên mặt đất, hoàn toàn xa lạ với thế giới xung quanh. Bầu trời bây giờ rộng lớn vô cùng, cây cối, động vật, mọi thứ đều to gấp nhiều lần so với trong giếng nhỏ.
Nhưng ếch chẳng mảy may thay đổi thái độ, vẫn tự phụ, đi lại ngạo mạn. Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đi tới, ếch không để ý né tránh nên bị trâu giẫm chết tức tưởi. Sự chủ quan, thiếu hiểu biết và tự mãn đã khiến cuộc đời ếch kết thúc một cách thảm thương.
Qua truyện này, em hiểu rằng nếu chỉ sống trong thế giới nhỏ bé của riêng mình, không chịu học hỏi mở mang kiến thức thì sẽ mãi mãi bị giới hạn và dễ gặp họa. Sống phải khiêm nhường, tôn trọng người khác và luôn mở rộng tầm mắt, đó là bài học quý giá mà câu chuyện đem lại cho em.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 9
Tình cờ nghe một bạn kể về con ếch trong một câu chuyện cổ tích, em chợt nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”. Đây là câu chuyện mà em rất thích và muốn kể lại bởi nó không chỉ giúp em hiểu ra nhiều điều mà còn rèn cho em tính khiêm tốn trong cuộc sống.
Ngày xưa, ở đáy một cái giếng hoang, có một chú ếch nhỏ sống cùng các bạn nhái, cua, ốc. Không gian bên dưới giếng rất hẹp, cả ngày quanh quẩn bên nhau, ai nấy đều nghe rõ từng tiếng động nhỏ. Chú ếch mỗi lần vang tiếng kêu, âm thanh dội vào vách giếng vang vọng như tiếng reo hò của một vị vua.
Các sinh vật nhỏ khác sống ở đó đều sợ sệt, né tránh chú ếch. Điều này khiến chú càng thêm tin tưởng vào vị trí “chúa tể” của mình. Ếch bước đi nghênh ngang, chưa từng coi ai ra gì, trong lòng nghĩ rằng không có ai hay điều gì vượt được mình. Ếch tin chắc ngoài trời chẳng có gì lớn hơn bản thân hay “thế giới” dưới giếng nhỏ này.
Một hôm, biến cố xảy ra, trời mưa lớn, nước từ trên tràn xuống làm giếng nhanh chóng đầy nước rồi tràn ra mặt đất. Dòng nước xiết đẩy chú ếch lên khỏi giếng, choáng ngợp trước bầu trời rộng lớn, cây cối, động vật đủ loại mà chú chưa từng thấy. Tuy nhiên, ếch vẫn không từ bỏ thói quen kiêu ngạo, chẳng chịu để ý nguy hiểm.
Vì quá tự tin, ếch đi lại giữa đường mà không thèm chú ý, đúng lúc đó một con trâu lớn đi qua và vô tình giẫm chết ếch. Đó là cái kết buồn của sự chủ quan, kém hiểu biết và kiêu ngạo.
Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” đã dạy em bài học sâu sắc rằng: không ai nên tự mãn với những gì mình biết, bởi thế giới còn rất nhiều điều to lớn cần khám phá, học hỏi. Phải khiêm tốn, biết lắng nghe và mở rộng hiểu biết nếu không muốn hối tiếc như chú ếch trong truyện.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 10
Trong giờ học kể chuyện hôm qua, em được nghe các bạn chia sẻ nhiều câu chuyện bổ ích, nhưng điều làm em nhớ mãi là truyện “Ếch ngồi đáy giếng”. Em từng nghe mẹ kể từ bé và luôn tâm đắc với ý nghĩa mà nó truyền tải, hôm nay em xin kể lại truyện này với cả lớp.
Ngày xửa ngày xưa, ở một cái giếng sâu thẳm, có một chú ếch nhỏ sống cùng vài chú nhái, ốc, cua nhỏ xíu. Tường giếng bao quanh, không gian dưới giếng chỉ nhỏ bằng một cái chén úp, còn bầu trời phía trên chỉ như một miếng vải xanh. Ếch cảm thấy tiếng kêu của mình rất oai phong vì toàn giếng đều vang dội với âm thanh đó.
Các con vật khác nhỏ bé nghe tiếng ếch đều hoảng sợ, không dám lại gần. Ếch càng tự tin rằng mình là lớn nhất, thông minh nhất, còn mọi thứ xung quanh đều nhỏ bé, chẳng ai sánh bằng. Đi đâu, ếch cũng vươn ngực, ngẩng cao đầu, cho mình là chúa tể của cả cái giếng nhỏ này.
Cho đến khi trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, cuốn hết mọi vật ra ngoài. Ếch bị nước đưa lên mặt đất, lần đầu nhìn thấy bầu trời rộng lớn, cây cối vươn cao, sinh vật khổng lồ xuất hiện khắp nơi. Ếch vẫn giữ thói quen cũ, đi lại ngạo nghễ, chẳng dè dặt gì cả.
Chợt có một con trâu to lớn đi qua, vì không để ý, ếch bị trâu dẫm chết ngay giữa đường. Đó là cái giá phải trả cho sự tự mãn, coi thường mọi người và không mở rộng hiểu biết.
Sau khi nghe xong câu chuyện, em hiểu ra rằng không nên chủ quan, tự mãn với hiểu biết nhỏ bé của bản thân. Hãy sống khiêm tốn, không ngừng học hỏi từ cuộc sống xung quanh, biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của tất cả mọi người. Đó chính là bài học quý giá mà truyện “Ếch ngồi đáy giếng” đã dạy cho chúng ta.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 11
Trong một buổi sáng đầu tuần, lớp em tổ chức sinh hoạt chủ đề “Câu chuyện em yêu thích nhất”. Khi nghe cô giáo thông báo, em bất chợt nhớ ngay đến truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”, một câu chuyện đã in sâu vào tâm trí em từ lần đầu tiên được nghe mẹ kể lúc nhỏ. Với niềm yêu thích đặc biệt dành cho những bài học sâu sắc trong truyện, em quyết định chọn kể lại câu chuyện này cho thầy cô và các bạn cùng nghe.
Ngày xưa, trong một chiếc giếng cũ, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Cái giếng ấy không lớn, xung quanh chỉ có vài con nhái, vài chú cua, chú ốc nhỏ bé cùng làm bạn. Mỗi ngày, không gian trong giếng vang lên âm thanh rõ ràng, mọi tiếng động nhỏ đều dội lại thành những tiếng vang lớn khiến cho ai chưa từng ở đó sẽ cảm thấy lạ lẫm. Chú ếch được coi là “lớn nhất” trong đám bạn bè nhỏ bé ấy, bởi vì thân hình nó to hơn, tiếng kêu của nó cũng vang hơn hẳn những loài khác. Không gian chật hẹp ấy khiến chú ếch luôn nghĩ rằng mình là sinh vật oai phong, đáng kính nể nhất thế gian.
Cứ mỗi lần ếch cất tiếng kêu, âm thanh dội lại khắp lòng giếng nhỏ, vang to đến mức ai cũng phải nép mình lắng nghe, đầy sợ hãi. Những con vật nhút nhát như nhái, cua, ốc cứ dường như ngày càng nể phục và sợ hãi. Sự ngưỡng mộ của các bạn nhỏ đã khiến ếch ngày càng trở nên tự phụ, kiêu ngạo. Ếch đi đứng lúc nào cũng ngẩng cao đầu, thái độ lúc nào cũng kiêu căng, nhìn mọi thứ xung quanh bằng nửa con mắt. Ếch còn tin chắc rằng ngoài chiếc giếng cũ này chẳng còn gì to lớn hơn mình, còn gì đáng sợ hơn tiếng kêu của nó. Trong tâm trí ếch, mình chính là “chúa tể” của cả thế giới.
Cho đến một hôm, trời bỗng đổ mưa tầm tã suốt mấy ngày liền. Nước mưa dâng lên, tràn đầy chiếc giếng nhỏ xưa nay là cả vương quốc của ếch. Dòng nước mạnh cuốn tất cả các sinh vật lên mặt đất. Ếch ngơ ngác, lần đầu tiên trong đời thấy bầu trời rộng lớn, cây cối cao vút, những con vật to lớn chưa từng gặp bao giờ. Bầu trời không còn chỉ là một vòng tròn xanh nhỏ xíu trên miệng giếng hẹp, mà bỗng dưng trở nên vô cùng, vô tận. Nhưng chú ếch vẫn giữ nguyên bản tính chủ quan, tự cao vốn đã hình thành bấy lâu. Nó vẫn đi nghênh ngang, nghĩ rằng chả có gì trên đời này có thể sánh được với mình.
Chẳng mấy chốc, khi ếch đang nhảy nhót, ca vang giữa đồng cỏ lạ, chợt một con trâu to lớn từ đâu đi tới. Chú ếch chẳng những không tránh, mà còn nghĩ mình không cần phải sợ hãi ai. Nào ngờ, con trâu đi qua, chẳng để ý dưới chân, đã giẫm bẹp ếch chỉ trong khoảnh khắc. Sự ra đi của ếch là kết cục buồn cho một con vật nhỏ bé nhưng quá kiêu ngạo, quá vô tâm và thiếu hiểu biết về thế giới xung quanh.
Câu chuyện đã để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Chính sự chủ quan, kiêu ngạo và thiếu hiểu biết đã khiến ếch phải trả giá đắt. Qua truyện, em hiểu được rằng: Không nên nghĩ bản thân là trung tâm của tất cả, cũng không nên chỉ nhìn cuộc sống qua lăng kính nhỏ hẹp. Chúng ta cần phải biết khiêm tốn, không ngừng học hỏi và khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Câu chuyện khiến em nhắc nhở mình luôn sống cẩn thận, biết lắng nghe và tôn trọng mọi người xung quanh, không bao giờ được chủ quan như ếch ngồi đáy giếng.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 12
Vào một buổi chiều rảnh rỗi, khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm, em được nghe bố kể về những bài học cuộc sống thông qua các câu chuyện ngụ ngôn. Trong số đó, câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” đã khiến em ấn tượng nhất bởi ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Đó là lý do em muốn kể lại câu chuyện này cho các bạn cùng lớp được biết.
Ngày xưa, ở một cái giếng cổ rêu phong, có một chú ếch xanh sinh sống. Giếng chẳng rộng rãi gì, chỉ đủ để vài loài bé nhỏ như nhái, cua, ốc sống chung. Không gian nhỏ hẹp khiến mọi âm thanh vang vọng, ếch mỗi lần cất tiếng đều nghe vang dội như sấm động. Đối với các loài vật nhỏ khác, tiếng kêu ấy quả là uy nghi, khiến chúng nơm nớp sợ hãi.
Cũng từ đó, ếch ngày càng tự mãn, luôn cho rằng mình vượt trội hơn tất cả. Ếch đi lại kiêu căng, nói cười oang oang, chẳng coi ai ra gì. Nó nhìn các bạn nhái, cua, ốc với ánh mắt xem thường, nghĩ rằng ngoài kia chắc chẳng có loài nào to lớn bằng mình. Đã thế, ếch còn nghĩ mình là chủ nhân thật sự của cái giếng này, tất cả các con vật đều phải nể sợ và phục tùng.
Một ngày nọ, mưa lớn kéo dài, nước tràn lên miệng giếng, cuốn phăng mọi thứ bên trong ra ngoài đồng rộng. Ếch ngỡ ngàng khi phát hiện ra thế giới bên ngoài vô cùng rộng lớn, bầu trời cao vời vợi, cây cối um tùm, nhiều loài vật to lớn chưa từng gặp qua. Tuy nhiên, bản tính chủ quan khiến ếch không hề hoảng sợ. Nó vẫn ngẩng cao đầu, đi giữa đồng cỏ như thể mình là “ông vua” của đồng quê mới.
Dù thế, ngoài kia lại tiềm ẩn biết bao nguy hiểm. Khi ếch đang nghênh ngang đi lại, bỗng một con trâu to lớn xuất hiện. Ếch chẳng thèm tránh, cũng chẳng lo lắng. Chỉ trong nháy mắt, con trâu vô tình giẫm lên ếch, khiến chú vĩnh viễn rời xa thế giới này. Cái chết ấy là hậu quả của sự ngạo mạn, không biết tự lượng sức mình.
Từ câu chuyện buồn này, em rút ra một bài học quý giá: Đừng bao giờ sống thu mình trong cái nhìn nhỏ hẹp, cũng đừng nghĩ bản thân mình là nhất. Ngoài kia còn biết bao điều lớn lao, rộng mở mà ta chưa biết đến. Chúng ta cần phải biết khiêm tốn, học hỏi, mở mang kiến thức để không bị lạc hậu và mắc sai lầm đáng tiếc. Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” là lời nhắc nhở cho em, cũng như cho tất cả chúng ta về tầm quan trọng của việc học hỏi, khiêm nhường và không ngừng khám phá thế giới xung quanh mình.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 13
Ngày hôm qua, khi cùng mẹ dọn dẹp góc học tập, em vô tình tìm thấy một cuốn sách Ngữ văn cũ. Lật từng trang, em bất ngờ nhìn thấy truyện “Ếch ngồi đáy giếng” mà em đã từng học qua và rất yêu thích. Gợi nhớ lại những ấn tượng ban đầu về câu chuyện, em muốn kể lại để giúp các bạn hiểu thêm về ý nghĩa sâu sắc mà truyện mang lại.
Chuyện kể rằng, ở một cái giếng nhỏ, quanh năm chỉ có ếch, nhái, cua, ốc cùng nhau sinh sống. Không gian nơi đây hẹp tới mức mọi âm thanh vang lên đều lớn hơn ngoài trời rất nhiều. Chú ếch vì có giọng kêu khỏe nhất nên tiếng của nó vọng khắp lòng giếng, làm các loài vật nhỏ khác đều khiếp sợ và tôn trọng.
Nhờ sự khác biệt đó, ếch càng ngày càng trở nên kiêu ngạo. Nó tự xem mình là chúa tể của giếng, đi đứng oai vệ, thái độ cao ngạo trước tất cả mọi sinh vật bên cạnh. Tiếng kêu dội lại càng khiến ếch tự tin quá mức, nghĩ rằng không ai có thể vượt mặt mình, không gì trên đời này sánh kịp với mình. Ếch không bao giờ chịu lắng nghe hay học hỏi từ ai, mãi mê trong thế giới nhỏ của riêng mình.
Cuộc đời yên bình ấy bị xáo trộn bởi một cơn mưa lớn. Nước từ trời đổ xuống liên tục, làm chiếc giếng bé nhỏ nhanh chóng đầy ắp nước. Sóng nước mạnh mẽ cuốn phăng ếch cùng các bạn lên khỏi mặt giếng. Ra ngoài, ếch ngỡ ngàng vì khung cảnh trước mắt: Bầu trời rộng bao la, cây cối cao lớn, các con vật khác hùng mạnh, uy nghi, khác hẳn cuộc sống chật chội dưới đáy giếng.
Nhưng ếch vẫn không chịu thay đổi suy nghĩ. Nó đắc ý, đi nghênh ngang giữa đồng cỏ, không màng nguy hiểm rình rập xung quanh. Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đi qua, ếch chẳng để tâm tránh né. Kết quả là chú bị trâu giẫm bẹp, mất mạng trong tích tắc. Đó chính là hậu quả của sự kiêu ngạo, coi thường thế giới rộng lớn ngoài kia.
Qua câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”, em rút ra bài học quý giá: Không nên chỉ sống theo sự hiểu biết hạn hẹp của riêng mình, đừng bao giờ chủ quan và tự đắc. Mỗi ngày, hãy học hỏi, mở rộng kiến thức, khiêm tốn và biết lắng nghe người khác. Chỉ như vậy ta mới trưởng thành, tránh được những vấp ngã đáng tiếc như chú ếch nhỏ trong câu chuyện này.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 14
Trong tiết học Tiếng Việt hôm trước, cô giáo yêu cầu cả lớp cùng kể một truyện ngụ ngôn. Giữa rất nhiều câu chuyện, em nhớ ngay đến truyện “Ếch ngồi đáy giếng” vì ý nghĩa sâu sắc mà nó truyền tải. Lúc ấy em đã lựa chọn kể lại truyện này bằng ngôn từ của mình, và thật sự cảm thấy rất tâm đắc.
Chuyện kể rằng, dưới một chiếc giếng nhỏ, một chú ếch xanh sinh sống cùng vài bạn nhái, cua, ốc bé xíu. Giếng nhỏ, không gian hẹp, nên mỗi khi ếch kêu, tiếng vang dội dữ dội, khiến các bạn nhỏ bên cạnh không khỏi kinh sợ. Họ coi ếch là sinh vật mạnh mẽ nhất, oai phong nhất trong giếng.
Sự kính nể thái quá ấy khiến ếch trở nên kiêu ngạo, vênh váo. Ếch đi lại nghênh ngang, dường như không còn để mắt tới bất cứ ai. Cảm giác tự mãn khiến ếch tin chắc mình là “chúa tể của đáy giếng”, là người quyền lực nhất. Ếch cho rằng không ai, không vật gì bên ngoài có thể vượt qua mình.
Một ngày nọ, trời đổ mưa lớn liên tục, nước mưa dâng ngập giếng, cuốn hết mọi thứ bên trong ra ngoài đồng rộng. Đối với ếch, thế giới mới này thật rộng lớn và lạ lẫm: bầu trời bao la, cây cối um tùm, những con vật khổng lồ đi qua đi lại. Nhưng ếch vẫn quen giữ thái độ chủ quan, tự tin thái quá, chẳng chịu tìm hiểu hay cẩn trọng trước những điều mới mẻ xung quanh.
Trên đường đi, ếch vẫn nghênh ngang, không để ý nguy hiểm đang rình rập. Rồi một con trâu lớn vô tình đi tới, ếch không tránh né, bị trâu giẫm bẹp, chết ngay tức khắc. Cái kết đau lòng ấy chính là kết quả của sự kiêu ngạo, coi thường mọi thứ xung quanh.
Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” gieo vào em một bài học lớn: Không được chủ quan hay nghĩ mình là nhất mà coi thường mọi người. Thế giới xung quanh còn biết bao điều rộng lớn và kỳ vĩ. Chúng ta phải luôn khiêm tốn, mở rộng tầm mắt, tìm hiểu và trau dồi kiến thức để trưởng thành hơn mỗi ngày. Câu chuyện là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc dành cho tất cả mọi người, nhất là các bạn nhỏ như em.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 15
Trong buổi thảo luận nhóm, khi bàn về những thói xấu cần tránh, bạn Duy trong lớp nhắc tới sự chủ quan, tự mãn. Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” bỗng xuất hiện trong tâm trí em vì đó là minh chứng rõ ràng nhất cho bài học ấy. Em đã kể lại truyện này cho cả nhóm nghe, mong các bạn hiểu được ý nghĩa sâu sắc mà truyện gửi gắm.
Ngày xưa, ở dưới đáy một chiếc giếng cũ, một chú ếch thân xanh sinh sống cùng nhái, cua, ốc – toàn những sinh vật nhỏ bé. Cái giếng hẹp, khi ếch kêu thì âm thanh vang to, khiến các loài vật khác sợ hãi và phục tùng. ếch nhờ vậy mà sinh ra lòng kiêu ngạo, tự cho mình là “chúa tể” không ai sánh bằng.
Từ đó, ếch sống trong thế giới riêng, cái nhìn hạn hẹp chỉ quanh quẩn bên làn nước của giếng, chẳng biết ngoài kia còn bao điều lớn lao hơn. Càng ngày, nó đi lại nghênh ngang, thái độ khinh thường các bạn nhỏ bên cạnh, tưởng rằng ngoài giếng không có gì vượt qua mình.
Rồi một ngày nọ, trời mưa lớn, nước dâng cao, cuốn bổng ếch lên khỏi miệng giếng. Trước mắt ếch xuất hiện một thế giới hoàn toàn mới: bầu trời trong xanh, cây cối sum suê, những con vật khổng lồ lạ lẫm. Thế nhưng, thói quen chủ quan khiến ếch không chút e dè, vẫn coi mình như là trung tâm vũ trụ.
Chẳng may, khi đang nhảy nhót trên đồng, một con trâu to lớn xuất hiện. Ếch không tránh, cũng không sợ hãi. Kết quả, nó bị trâu giẫm chết mà không kịp phản ứng. Sự ra đi của ếch là kết cục cho thái độ kiêu ngạo, khép kín, không chịu học hỏi.
Từ câu chuyện này, em hiểu ra rằng: Sống không nên tự kiêu, chủ quan về mình. Phải biết mở rộng tầm nhìn, luôn khiêm tốn, học hỏi mọi người và cảnh giác với những điều mới mẻ. Khi biết lắng nghe, học hỏi, chúng ta sẽ ngày càng hoàn thiện và trưởng thành hơn trên con đường của mình.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 16
Mỗi lần nhìn thấy ai đó khoe khoang về thành tích của mình, em lại nhớ tới một câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng – “Ếch ngồi đáy giếng”. Truyện ấy đã dạy em bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và nguy cơ của thói kiêu ngạo. Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện đó bằng cảm nhận của bản thân.
Ngày xửa ngày xưa, dưới một cái giếng nhỏ hoang vắng, có một chú ếch xanh sinh sống. Giếng không rộng, chỉ đủ chỗ cho vài con nhái, cua, ốc cùng nhau trú ngụ. Vì không gian hẹp, mỗi khi ếch cất tiếng kêu là tiếng vang vọng khắp bốn bề giếng, nghe cực kỳ oai phong. Chính điều này khiến các con vật nhỏ khác nể phục ếch vô cùng.
Sự kính trọng ấy khiến ếch ngày càng tự kiêu. Nó đi khắp giếng ngẩng cao đầu, nhìn đời bằng ánh mắt coi thường, chẳng ai trong giếng có thể qua mặt được ếch. Chú tin chắc rằng mình là thống lĩnh của cả cái giếng. Chú nghĩ ngoài kia cũng chẳng có ai, chẳng có gì ghê gớm hơn mình. Ếch không bao giờ chịu lắng nghe ai, ngày qua ngày sống trong thế giới nhỏ hẹp đó.
Một ngày nọ, trời mưa lớn, nước tràn vào giếng, cuốn phăng mọi sinh vật lên trên mặt đất. Lần đầu tiên ếch được thấy bầu trời rộng lớn vô cùng, cây cỏ trải dài bất tận, những con vật khổng lồ đi lại tự do. Tuy nhiên, ếch vẫn giữ thói quen kiêu ngạo, coi thường mọi nguy hiểm xung quanh.
Trên đường đi, ếch nghênh ngang nhảy nhót, chẳng hề để tâm tới sự xuất hiện của một con trâu lớn. Không nhận ra nguy hiểm, ếch bị trâu giẫm bẹp, kết thúc cuộc đời trong chớp mắt. Đó là cái kết đau lòng cho sự chủ quan và thiếu hiểu biết của ếch.
Từ câu chuyện buồn này, em học được rằng: Không nên chỉ nhìn đời qua lăng kính cá nhân, không được chủ quan và tự mãn về mình. Hãy biết khiêm tốn, mở rộng hiểu biết, tìm hiểu những điều mới mẻ xung quanh để hoàn thiện bản thân. Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” chính là lời cảnh báo nhẹ nhàng mà sâu sắc cho tất cả chúng ta.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 17
Có lần em thấy một bạn tranh giành phần thưởng và tỏ ra tự phụ trước mặt các thành viên trong lớp. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em từng nghe bà kể lúc nhỏ. Em muốn kể lại câu chuyện này vì em tin rằng nó có thể giúp mọi người hiểu thêm về tầm quan trọng của sự khiêm tốn.
Ngày xưa, trong một cái giếng cạn, có một chú ếch sống cùng với nhái, cua, ốc. Cái giếng nhỏ tới mức mọi âm thanh vang lên đều dội lại, nghe thật lớn. Ếch vốn là con vật to nhất ở đó, lại có tiếng kêu vang dội nên các bạn nhỏ khác luôn kính sợ và phục tùng.
Sự kính nể ấy khiến ếch càng ngày càng tự phụ. Nó lúc nào cũng đi đứng khệnh khạng, ngẩng đầu đầy kiêu hãnh và tỏ ra coi thường tất cả. Ếch tưởng mình là “ông vua” của đáy giếng, chẳng có gì trên đời này so bì nổi. Nó không lắng nghe, không học hỏi, chỉ thích sống trong chiếc “vương quốc” nhỏ bé của mình.
Rồi một ngày mưa lớn kéo dài, nước tràn vào giếng, cuốn phăng tất cả các con vật lên đồng cỏ. Ếch lần đầu tiên nhìn thấy thế giới ngoài trời: bầu trời bao la, cây cối rậm rạp, những con vật lạ lẫm và to lớn. Dù vậy, thói quen tự cao vẫn khiến nó coi thường mọi thứ, chẳng cảnh giác với nguy hiểm.
Trên đường đi, ếch vẫn nghênh ngang, không hề để ý xung quanh. Đúng lúc đó, một con trâu to lớn tiến lại. Ếch không những không tránh mà còn nghĩ mình chẳng cần sợ ai. Kết quả là ếch bị trâu giẫm chết ngay tại chỗ.
Qua câu chuyện này, em rút ra bài học: Đừng nên chủ quan, đừng tự cho mình là giỏi nhất. Thế giới ngoài kia còn biết bao điều mà mình chưa biết. Hãy khiêm tốn, luôn sẵn sàng học hỏi, mở rộng hiểu biết để không mắc sai lầm giống chú ếch nhỏ kia. Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là lời nhắc nhở quý giá dành cho tất cả chúng ta.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 18
Hôm qua em cùng chị gái ôn lại những câu chuyện ngụ ngôn đã học. Khi chị hỏi câu chuyện nào khiến em ấn tượng nhất, em không ngần ngại trả lời ngay là “Ếch ngồi đáy giếng”. Em xin kể lại câu chuyện này bằng tất cả sự yêu thích và hiểu biết của mình.
Ngày xửa ngày xưa, ở dưới đáy một cái giếng nhỏ, một chú ếch xanh sống chung với mấy chú nhái, cua và ốc. Không gian bên trong giếng rất hẹp, mỗi khi ếch cất tiếng kêu thì âm vang vang dội, nghe oai phong lẫm liệt. Tất cả những loài vật nhỏ bé ấy đều tỏ ra khâm phục, kính nể ếch.
Thấy mình được coi trọng, ếch ngày càng tự tin thái quá. Nó nghĩ chẳng ai so sánh được với mình, ngoài đáy giếng này không còn thế lực nào vượt lên trên. Thái độ của ếch ngày càng trở nên kiêu kỳ, coi mọi thứ và mọi người xung quanh không ra gì.
Xuân qua hạ tới, một ngày nọ, trời mưa tầm tã, nước mưa dâng lên ngập đầy giếng. Làn nước mạnh mẽ cuốn cả ếch và những bạn nhỏ ra khỏi giếng. Bước ra thế giới bên ngoài, ếch hoa mắt trước bầu trời thăm thẳm, cây cối um tùm và muôn vàn sinh vật kỳ lạ mà ếch chưa từng biết tới.
Nhưng ếch vẫn giữ nguyên bản tính cũ. Nó cứ đi lại ngạo nghễ, không để ý xung quanh, cho rằng mình vẫn là “chúa tể”. Thế rồi, một con trâu lớn đi qua, ếch không tránh né nên bị trâu giẫm bẹp chết, kết thúc cuộc đời một cách đáng tiếc.
Từ câu chuyện buồn này, em hiểu rằng: Sống không nên chủ quan và kiêu ngạo. Ta phải luôn khiêm tốn, mở rộng tầm nhìn, học hỏi những điều xung quanh để ngày càng trưởng thành. Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” giúp em nhận ra rằng, ai cũng nên biết vị trí của mình, không ngừng nỗ lực và hoàn thiện bản thân.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 19
Trong một buổi sinh hoạt cuối tuần ở lớp, cô giáo yêu cầu mỗi bạn kể lại một câu chuyện có ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Em lập tức nhớ ngay đến “Ếch ngồi đáy giếng”, một truyện ngụ ngôn đã cho em nhiều suy nghĩ về sự khiêm nhường và mở rộng tầm nhìn. Em xin kể lại câu chuyện này từ góc nhìn của bản thân mình.
Ngày xưa, ở đáy một cái giếng nhỏ, có một chú ếch xanh sinh sống cùng vài con nhái, cua, ốc. Vì không gian chật hẹp, tiếng kêu của ếch vang lên rất to, khiến các con vật khác phải nể phục. Chính sự thán phục ấy đã khiến ếch nghĩ mình là độc tôn nơi này, chẳng có ai, chẳng có gì ngoài mình là lớn lao và mạnh mẽ.
Ngày qua ngày, ếch càng trở nên kiêu căng, ngạo nghễ. Nó đi lại khệnh khạng, coi thường mọi vật xung quanh và cho rằng thế giới chỉ to bằng cái miệng giếng nhỏ bé ấy mà thôi. Ếch quên mất rằng ngoài kia là một thế giới rộng lớn, đầy bất ngờ.
Một cơn mưa lớn kéo dài làm nước dâng cao, cuốn trôi tất cả mọi vật trong giếng ra ngoài cánh đồng rộng lớn. Đột nhiên, ếch ngỡ ngàng trước thế giới mới: bầu trời cao thẳm, cây cối xum xuê, bao nhiêu sinh vật to lớn. Tuy nhiên, ếch vẫn không thay đổi, vẫn chủ quan và tự cao, cho mình là mạnh hơn tất cả.
Không lâu sau, ếch lao ra giữa đồng mà không chú ý xung quanh. Một con trâu lớn xuất hiện, ếch không tránh kịp và bị giẫm bẹp ngay tức khắc. Đó là cái kết buồn cho một sinh vật vì thiếu hiểu biết và kiêu ngạo mà phải chịu hậu quả đau đớn.
Qua truyện “Ếch ngồi đáy giếng”, em rút ra bài học: Mỗi người không nên chủ quan, kiêu ngạo mà phải biết khiêm tốn, không ngừng học hỏi. Hãy mở rộng tầm nhìn, lắng nghe, tìm hiểu thế giới xung quanh để bản thân ngày càng hoàn thiện, trưởng thành hơn và tránh được những sai lầm đáng tiếc.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 20
Nhân dịp lớp em tổ chức hoạt động “Kể chuyện theo sách”, em đã chọn truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” để trình bày trước lớp. Bởi theo em, đây là câu chuyện nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng bài học sâu sắc về thái độ sống. Em xin kể lại truyện này bằng cảm xúc chân thành của mình.
Ngày xưa, dưới đáy một cái giếng nhỏ phủ rêu xanh, có một chú ếch sống cùng vài bạn nhái, cua, ốc. Không gian trong giếng chật chội nên mỗi tiếng kêu của ếch đều vang dội, làm các con vật nhỏ khác sợ hãi và phục tùng. Ếch cảm nhận được sự kính nể ấy và ngày càng tự tin thái quá vào bản thân.
Thời gian trôi qua, ếch trở nên kiêu ngạo, lúc nào cũng đi lại nghênh ngang, nghĩ rằng mình là “vua” của cả cái giếng nhỏ bé này. Nó cho rằng ngoài kia chẳng có điều gì to lớn hơn mình, chẳng có ai giỏi hơn mình cả. Ếch không chịu lắng nghe, chỉ nhìn cuộc sống qua đáy giếng hẹp của mình mà thôi.
Rồi một ngày, trời bất chợt mưa lớn suốt nhiều ngày liền, nước dâng ngập giếng, cuốn trôi tất cả ra ngoài đồng ruộng mênh mông. Lần đầu tiên ếch thấy bầu trời rộng lớn, nhìn thấy những con vật khổng lồ đi lại nhởn nhơ, chú mới biết thế giới ngoài kia còn rất nhiều điều chưa từng biết đến. Dù vậy, ếch vẫn giữ thói quen cũ, không chịu thay đổi suy nghĩ.
Trên đường đi, ếch đi nghênh ngang, không để ý xung quanh. Một con trâu lớn đi đến, ếch không kịp tránh và bị giẫm chết. Đó là kết cục buồn cho một sinh vật vì quá chủ quan và tự mãn, không chịu mở rộng tầm nhìn.
Sau khi kể xong truyện này, em cảm nhận được rằng: Cuộc sống luôn chứa đựng nhiều điều rộng lớn và kỳ diệu hơn chúng ta tưởng. Nếu chỉ nhìn đời qua “đáy giếng”, ai cũng sẽ dễ dàng mắc phải sai lầm. Hãy biết khiêm tốn, học hỏi, mở rộng kiến thức để tự bảo vệ và phát triển bản thân. Câu chuyện về chú ếch nhỏ đã dạy em rằng, chỉ có sự khiêm nhường và mở lòng học hỏi mới giúp con người trưởng thành thật sự.
- Trạng thái vật lý: Là kim loại duy nhất ở dạng lỏng ở nhiệt độ thường (lỏng từ -38,83∘Cnegative 38 comma 83 raised to the composed with power C−38,83∘C đến 356,73∘C356 comma 73 raised to the composed with power C356,73∘C). Nó có khối lượng riêng cao ( 13,69g/cm313 comma 69 g/cm cubed13,69g/cm3) và có màu bạc bóng.
- Tính chất hóa học & Độc tính: Thủy ngân dễ bay hơi, tạo thành hơi độc. Nó tồn tại dưới dạng nguyên tố, vô cơ và hữu cơ (methylmercury - dạng cực độc tích tụ trong cá).
- Tác hại: WHO liệt kê thủy ngân là một trong mười loại hóa chất ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe cộng đồng. Nhiễm độc có thể gây tổn thương não, hệ thần kinh, thận, phổi và gây dị tật thai nhi.
- Ứng dụng: Trước đây dùng phổ biến trong nhiệt kế, áp kế, nha khoa, đèn neon, và khai thác vàng. Hiện nay đang bị hạn chế dần do tính độc hại.
1. Mở bài
Dẫn dắt, giới thiệu về chuyến đi đáng nhớ.
Ví dụ: Mỗi chuyến đi đều đem đến nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Với tôi, chuyến đi đáng nhớ nhất và nghỉ hè năm ngoái. Tôi đã có dịp đến thăm thành phố Đà Lạt cùng với bố mẹ.
2. Thân bài
a. Trước chuyến đi
- Chuẩn bị: quần áo, đồ dùng cá nhân, thực phẩm,...
- Tâm trạng: háo hức, hồi hộp
b. Trong chuyến đi
- Phương tiện di chuyển: xe máy, ô tô, tàu hỏa, máy bay
- Thời gian: Khởi hành từ lúc mấy giờ? Di chuyển bao lâu?
- Những việc đã làm: ngủ, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, trò chuyện cùng người thân, bạn bè.
c. Khi đến nơi
- Miêu tả đôi chút về khung cảnh thiên nhiên.
- Những hoạt động đã làm: tắm biển, leo núi, thăm các di tích, chụp ảnh lưu niệm,...
- Kể lại trải nghiệm, kỉ niệm đáng nhớ nhất.
- Cảm xúc của bản thân: vui vẻ, thích thú
d. Khi ra về
- Cảm thấy tiếc nuối.
- Mấy giờ về đến nhà.
- Hứa hẹn về chuyến đi tiếp theo.
3. Kết bài
Suy nghĩ, cảm nhận về chuyến đi.
Ví dụ: Gia đình em có thêm kỉ niệm đẹp đẽ bên nhau. Quả là một chuyến tham quan tuyệt vời. Không chỉ vậy, em còn cảm thấy yêu thêm đất nước yêu dấu, tươi đẹp của mình.
Mẫu số 2
1. Mở bài
Nêu nhận xét khái quát về chuyến đi đáng nhớ mà em muốn kể.
2. Thân bài
- Nêu lí do có chuyến đi đáng nhớ.
- Kể lại hành trình chuyến đi: bắt đầu, trên đường đi, điểm đến.
- Kể lại sự việc đáng nhớ hoặc miêu tả quang cảnh thiên nhiên, di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh… ở những nơi em đã đi qua.
3. Kết bài
- Điều gì đáng nhớ nhất ở chuyến đi?
- Suy nghĩ về bài học rút ra từ chuyến đi hoặc mong ước về những chuyến đi bổ ích, lí thú tiếp theo.
Mẫu số 3
I. Mở bài
Dẫn dắt, giới thiệu về chuyến đi đáng nhớ của em: Có ai đó đã từng nói rằng: “Cuộc đời là những chuyến đi”. Đối với tôi, những chuyến đi đã đem đến nhiều trải nghiệm, bài học đáng nhớ. Và chuyến đi đáng nhớ nhất của tôi là…
II. Thân bài
1. Khái quát về chuyến đi
- Hoàn cảnh: Thời gian? Địa điểm? Nhân dịp gì?
- Những người tham gia: Gia đình, thầy cô, bạn bè…
2. Kể lại chuyến đi
- Hành trình của chuyến đi:
- Trên đường đi: Di chuyển bằng phương tiện (Máy bay, Tàu hỏa, Ô tô…); Những việc đã làm (Ngắn nhìn phong cảnh, Ngủ, Trò chuyện cùng mọi người…);...
- Trong chuyến đi: Tham gia các hoạt động của chuyến đi; Thưởng thức những món ăn ngon…
- Trên đường về: Nghỉ ngơi, trò chuyện…
- Sự việc đáng nhớ xảy ra trong chuyến đi: Gặp gỡ được những người bạn mới; Được ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp; Thưởng thức những món ăn hấp dẫn; Trải nghiệm thú vị khác…
- Cảm xúc, suy nghĩ sau chuyến đi: Vui vẻ, hạnh phúc, tiếc nuối…
III. Kết bài
Nêu cảm nhận về chuyến đi: Chuyến đi lần này thật đáng nhớ. Tôi đã có được rất nhiều trải nghiệm giá trị…
Mẫu số 4
1. Mở bài
- Giới thiệu vài nét về chuyến đi của em.
- Nêu cảm xúc, suy nghĩ khái quát của bản thân về chuyến đi đó.
2. Thân bài
- Cảm xúc, suy nghĩ của em trước chuyến đi, trong quá trình di chuyển, khi đến nơi.
- Kể những điều em được tận mắt chứng: cảnh đẹp thiên nhiên, con người thân thiện...
- Diễn biến những hoạt động của em trong chuyến đi (theo trình tự thời gian, không gian): tham quan các địa danh nổi tiếng, khám phá ẩm thực…
- Những kỉ niệm đáng nhớ: quen được những người bạn mới, khám phá ra vùng đất mới, thưởng thức những món ăn ngon..
- Kể lại những cảm xúc, suy nghĩ về chuyến đi.
3. Kết bài
Nêu suy nghĩ, tình cảm của em đối với chuyến đi.
bài tham khỏa đây nhé:
Tất cả các học sinh có danh hiệu "Học sinh xuất sắc" học tập và rèn luyện thì nhà trường cho đi tham quan Lăng Bác. Nhận được tin đó, học sinh đứa nào cũng náo nức mong chờ ngày trở về thủ đô, để đến lăng thăm Bác và báo cáo với Bác. Thế là cái ngày ấy cũng đã cận kề.
Hôm ấy, tôi dậy lúc sáng tinh mơ và cũng không còn phải đợi mẹ đánh thức như mọi khi, nhưng vẫn có một cảm giác thật lạ thôi thúc làm tôi tự nhắc bản thân: hãy nhanh chóng! Khi đi ra cửa, bầu trời của buổi sớm mùa hè dường như được nâng cao hơn và trong xanh vòi vọi. Một luồng gió mát ở trên cao phả xuống kèm theo hương cau thoang thoảng. Những chú chim non hát to chào mừng buổi sáng. Tôi xuất hiện mặc chiếc quần áo đồng phục của nhà trường. Tôi múa chân ba chân sáo. Bố ôm con trìu mến rồi dặn dò tôi nhiều điều. Lúc ấy con rất mong muốn lao ngay vào trường. Đồng hành với con suốt chuyến du lịch sẽ là mẹ nhưng hôm ấy bố rất bận rộn. Các bạn khác bạn lúc nào cũng có bố hoặc mẹ theo đến cùng. Chúng tôi cười như thể chưa từng thấy hạnh phúc hơn thế này. Những thầy và cô giáo của tôi hôm nay cũng xinh đẹp lạ kỳ. Các cô giáo thướt tha bên tà áo dài dân tộc. Các thầy bảnh bao với bộ áo trắng sơ cua thắt cà vạt. Đúng 6 giờ đoàn xe đã xuất phát thẳng hướng về thủ đô yêu dấu! Con đường với chúng tôi hết sức quen thuộc. Du khách ngước trông đầu ra ngoài cửa kính sẽ thấy các con phố đẹp và nhiều ngôi nhà cao lên ngút tầm mắt. Anh hướng dẫn viên bắt nhịp để du khách hát lên các khúc ca về Bác Hồ kính yêu. Cũng lời ca đó ở trường chúng ta không thể hiện nhưng hôm nay lại cảm thấy mình đẹp lên, dịu dàng và sâu lắng hơn. Con đường tưởng xa xôi nay đã thành gần. Chả mấy chốc chúng ta đã vào khu vực lăng Bác. Hiện ra trước mắt tôi là một không gian bao la rộng rãi ngay trong lòng thủ đô. Tôi hồi hộp, tim cũng nhịp nhiều hơn và hào hứng đợi chờ. Chúng tôi xếp theo hàng lối trong biển người đang chờ vào lăng viếng Bác. Đường đi bộ vào Lăng Bác tương đối xa, trời rất nắng nóng nhưng cho dù có đứng chờ nhiều đến mấy thì ai cũng trật tự và bình tĩnh. Nơi tôi hiểu rằng tôi cũng như nhiều bạn của mình lúc này đây đang rất vinh dự khi được là một người đại diện ưu tú nhất cho các bạn học sinh toàn trường đến đây để tưởng nhớ và bày tỏ lòng kính trọng với Bác. Giữa Quảng trường Ba Đình lịch sử, Lăng Bác uy nghiêm mà thân thiện. Phía trước Lăng là một hàng chữ "Chủ tịch Hồ Chí Minh". Bên thềm lăng là hai cây thị lớn đang trổ hoa vàng ươm, các bình hoa sặc sỡ sắc màu cùng hương thơm phảng phất thoang thoảng theo chiều gió càng làm cho không gian nơi này trở nên bình yên và thanh khiết. Tôi nhớ mãi bài học của mình". Hoa nơi nào trên mọi miền đất nước đến đây hội tụ nở chồi rồi tỏa ngát hương thơm. Ngay thềm lăng mười tám hàng vạn tuế đại diện như một đoàn quân đang đứng nghiêm trang". Tôi thầm đếm số 1,2,3. Cũng giống như lời nhà văn kể thì mỗi cây nơi lăng bác lại có lịch sử của riêng, nó đại diện cho mỗi vùng đất và từng miền quê, nó là kết tinh tình yêu của những con người trên toàn mảnh đất hình chữ "S" thân thương này. Qua một chặng đường xa, cuối cùng đoàn đã đặt chân vào Lăng Bác. Không khí trong Lăng yên bình, thanh tịnh và tôn nghiêm. Dòng người chầm chậm đi, mắt hướng về nơi Bác đang an nghỉ. Bác ở đấy, bình yên trong giấc ngủ và nét mặt rạng ngời. Tim tôi như thắt chặt từng bước chân như cố gắng giữ lâu lại mong có thể trông thấy Bác nhiều hơn. Hàng người cứ bước đi chầm chậm, thong thả. Có lẽ tuy là mỗi con người khác nhau đến từ các vùng miền của đất nước khác nhau nhưng họ cùng chung một cảm xúc như nhau, đó là lòng thành kính, niềm xúc động và bùi ngùi không thể tả. Rời ngoài Lăng, mấy anh chị hướng dẫn viên đưa đoàn vào thăm Phủ Chủ tịch, nhà, ao có cá Bác Hồ, nhà Bảo tàng để nhìn thấy tất cả các dụng cụ sinh hoạt của Bác như: đôi dép cao su, cây gậy tre, cái mũ cối, bộ quần áo vải sờn, chiếc giường Bác ngủ, chiếc bàn ăn, chiếc ghế Bác ngồi và được xem lại từng đoạn phim tư liệu quý giá về cuộc đời của Bác. Tất cả đều vẫn vẹn nguyên hiển hiện trước mắt chúng tôi như thể Bác cũng đang ở đó. Tự nhiên tôi thấy trong lòng đang tuôn trào một cảm giác rất lạ lùng: vừa khâm phục, vừa nhớ nhung lại vừa tiếc thương, cũng giống y như là một cái cảm giác khi tôi đứng bên ngôi mộ của ông nội mình lúc bố dẫn mẹ tới thắp hương tại mộ ông. Mắt mẹ bỗng dưng ướt lệ. Tiểu học cố gắng kìm không để giọt nước mắt lăn dài. Tôi chợt nghĩ đến câu chuyện bà đã nói: Năm 1969, khi hay tin Bác Hồ ra đi vĩnh viễn, dưới trời mưa xối xả, cả triệu người dầm mưa đưa tiễn Bác, nước mắt của con người trộn với nước mắt của đất trời thương tiếc Người mãi mãi. Xế chiều, đoàn xe lại rời Hà Nội, chia tay Thủ đô nơi có Bác luôn đi theo mỗi bước chân của thầy và trò. Dịp trở lại Hà Nội trong tâm trạng bồi hồi cảm động nhưng các thành viên tham gia đoàn đều có một niềm vui lớn, vì phải thừa nhận rằng chuyến đi viếng Lăng Bác của đoàn thực sự là một trải nghiệm hết sức bổ ích và quý giá. Tôi tự thề với lòng bản thân là sẽ phấn đấu học cho giỏi để qua năm mình còn trở về thủ đô và vẫn có thể đến Lăng thăm Bác.
Nhớ đến Bác, lại thấy thấm lời dặn năm xưa của Người: "Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hơn không. Dân tộc Việt Nam có đủ vinh quang sánh vai với những cường quốc năm châu hay không, cũng là do một phần lớn vào công học của chúng cháu".
Bài tham khảo Mẫu 2
Nhân dịp ra Hà Nội thăm ông bà, em được bố mẹ đưa vào tham quan lăng Bác Hồ tại Quảng trường Ba Đình lịch sử.
Từ xa, em đã trông đã rõ một vẻ uy nghiêm, tráng lệ của lăng Bác trong khoảng đất rộng lớn mênh mông. Cây và hoa mọi miền đất nước vươn mình phát triển mạnh mẽ, reo mừng như cơn gió mai đang tô điểm thêm cảnh sắc ở nơi đây. Em và bố mẹ theo dòng người đi vào lăng qua cửa sau. Vừa đặt chân đến thềm lăng, em đã trông thấy hình ảnh cây đào Sơn La có tên người chiến sĩ cách mạng Tô Hiệu vươn cành, khoe sắc cùng với hoa sứ đỏ tươi của đồng bằng Nam Bộ. Bên trái là hình ảnh cây mai tứ quý, mai vàng năm cánh miền Nam thành đồng tổ quốc và cùng mừng với mai Đỏ của thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến. Trên bậc tam cấp, hương thơm thoang thoảng từ vài bông hoa nhài trắng mịn màng, hoa mẫu đơn và hoa ngâu nở chùm tỏa ngát giữa tia nắng mai ấm. Kìa phía bên tay trái có cổng chính, bên trong là vài bông hoa dạ lý hương chưa nở rộ và điểm xuyết những nụ nhỏ. Không khí của lăng rất yên tĩnh và trang nghiêm. Bác Hồ ở đây cứ như thể đang sống vậy. Khuôn mặt Bác hiền lành tựa y như trong những tấm tranh em đã thấy. Khi tận mắt trông mặt Bác, em thấy rất xúc động. Bác mệt và cũng ngay lúc đấy tất cả chúng tôi đã được đưa ra ngoài. Sau khi thăm lăng Bác xong, người hướng dẫn viên dẫn chúng em vào tham quan nhà, ao cá của Bác và bảo tàng Hồ Chí Minh. Cô đã nói cho chúng em biết được những câu chuyện thú vị của Bác Hồ. Đường đến khu vực sau lăng, em cùng bố mẹ theo đoàn người đi vòng phía ngoài lăng. Hướng vào lăng, cạnh hàng dầu nước thẳng là những bông hoa lan độc đáo của miền núi đã trổ lứa đầu. Bên cạnh con đường từ trong lăng đến cổng là những gốc cây chò nâu của đất tổ ở Vinh Phú được đưa về để rải rác khắp trên đường Hùng vương. Đi ra thềm lăng em thấy mười tám cây vạn tuế đại diện cho hàng quân danh dự đang đứng nghiêm trang im lặng trước dòng người vào thăm lăng Bác.
Sau khi tham quan, em tạm chia tay bảo tàng và lên xe quay trở về nhà, kết thúc một buổi học tập bổ ích và đầy ắp niềm tự hào thành kính.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/ke-lai-chuyen-di-tham-quan-lang-bac-lop-8-a164161.html
ko biết
81
169
sóc lọ
ai hỏi
C