Phạm Thu Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thu Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong văn bản "Một lần và mãi mãi" của Thanh Quế, nhân vật “tôi” hiện lên là một cậu bé hồn nhiên nhưng yếu đuối, dễ bị lôi kéo. Ban đầu, “tôi” cũng như bao đứa trẻ khác, háo hức với những trò chơi dưới tán bàng và niềm vui nhỏ bé khi mua kẹo ở quán bà Bảy Nhiêu. Khi không có tiền, “tôi” đã ngần ngại, xấu hổ, chứng tỏ trong sâu thẳm vẫn có ý thức về đúng – sai. Thế nhưng, trước sự rủ rê của Bá, “tôi” đã không đủ bản lĩnh để từ chối mà cầm lấy tờ “bạc giả”. Chi tiết “tôi có cảm giác mắt bà như có tia sáng lóe lên” cho thấy sự day dứt, ám ảnh trong tâm hồn non nớt. Cao trào truyện là khi bà Bảy qua đời và sự thật được hé lộ: bà biết nhưng vẫn lặng lẽ chấp nhận. Nghệ thuật kể chuyện ở ngôi thứ nhất giúp dòng hồi ức chân thật, giàu cảm xúc; các chi tiết lặp lại như tiếng huýt sáo, tờ giấy lộn tạo ấn tượng sâu sắc. Hình ảnh kết thúc – hai người đàn ông đứng lặng trước mộ bà – thể hiện sự ăn năn muộn màng. Qua đó, truyện gợi nhắc mỗi người phải sống trung thực, bởi có những lỗi lầm không bao giờ có cơ hội sửa chữa.

Câu 2

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có nhiều phẩm chất góp phần tạo nên giá trị nhân cách, trong đó trung thực là một trong những đức tính quan trọng nhất. Giữa xã hội hiện đại đầy cạnh tranh và cám dỗ, khi con người dễ bị cuốn theo lợi ích vật chất và thành tích bề ngoài, sự trung thực càng trở nên đáng quý. Trung thực không chỉ là chuẩn mực đạo đức mà còn là nền tảng để xây dựng niềm tin và một xã hội văn minh, bền vững.

Trung thực là sống thật thà, ngay thẳng, tôn trọng sự thật và không gian dối trong lời nói cũng như hành động. Người trung thực luôn dám nói đúng sự thật, dám nhận lỗi khi sai và không vì lợi ích cá nhân mà làm điều trái với lương tâm. Trong học tập, trung thực thể hiện ở việc tự làm bài, không quay cóp, không gian lận thi cử. Trong công việc, đó là làm đúng trách nhiệm, không giả dối để trục lợi. Trong các mối quan hệ, trung thực giúp con người tin tưởng và gắn bó với nhau hơn.

Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy tình trạng thiếu trung thực vẫn còn tồn tại ở nhiều nơi. Không ít học sinh gian lận trong kiểm tra để đạt điểm cao; một số người kinh doanh làm hàng giả, quảng cáo sai sự thật để thu lợi; thậm chí có người sẵn sàng nói dối để né tránh trách nhiệm. Những hành vi ấy có thể mang lại lợi ích trước mắt nhưng về lâu dài sẽ gây hậu quả nghiêm trọng: mất uy tín, đánh mất niềm tin của người khác và làm suy giảm giá trị đạo đức xã hội. Một khi niềm tin bị phá vỡ, con người sẽ trở nên nghi ngờ lẫn nhau, khiến xã hội khó phát triển lành mạnh.

Ngược lại, trung thực mang lại nhiều giá trị tốt đẹp. Người trung thực có thể chịu thiệt thòi nhất thời nhưng sẽ được tôn trọng và tin cậy lâu dài. Trung thực giúp tâm hồn thanh thản, không phải sống trong lo lắng hay sợ hãi vì che giấu sự thật. Hơn nữa, trung thực còn giúp mỗi người nhận ra khuyết điểm của bản thân để sửa chữa và hoàn thiện mình.

Để xây dựng một môi trường sống trung thực, mỗi cá nhân cần tự rèn luyện ý thức trách nhiệm, dũng cảm nhận lỗi và sửa sai. Gia đình nên dạy con cái từ nhỏ về giá trị của sự thật. Nhà trường cần chú trọng giáo dục đạo đức thay vì chạy theo thành tích. Xã hội cũng cần khen ngợi, biểu dương những tấm gương trung thực và nghiêm khắc xử lý những hành vi gian dối.

Là học sinh, em hiểu rằng trung thực chính là nền móng để xây dựng nhân cách và tương lai. Em sẽ cố gắng học tập bằng chính năng lực của mình, không vì điểm số mà đánh mất lòng tự trọng. Em tin rằng khi mỗi người biết sống trung thực, xã hội sẽ ngày càng tốt đẹp, văn minh và đáng tin cậy hơn.

Câu 1

-Thể loại: Truyện ngắn

Câu 2

- Ngôi thứ nhất xưng "tôi"

Câu 3

- Văn bản có cốt truyện giản dị, xoay quanh hồi ức về tuổi thơ đầy sự tinh nghịch của nhân vật " tôi ". Vì cái hồn nhiên của trẻ con, cậu đã cùng người bạn của mình đánh lừa bà Bảy Nhiêu, đưa cho bà số tiền giả để mua kẹo, đường. Rồi sau đó bi kịch ập đến, sự hối hận muộn màng của " tôi " và cậu bạn trước cái chết đáng thương của bà Bảy Nhiêu. Họ cảm thấy day dứt và ân hận sâu sắc tới tận chục năm sau về hành động sai trái mình đã làm. Tác phẩm đã thành công xây dựng cốt truyện gây xúc động, giàu giá trị nhân văn. Từ đó, tác phẩm cũng như 1 bài học về lòng trung thực, phải biết suy nghĩ trước khi làm để tránh gây ra những sai lầm mà cả đời không còn cơ hội nào để sửa.

Câu 4

- Nội dung của văn bản xoay quanh sự hối lỗi và ăn năn, cắn rứt lương tâm của nhân vật " tôi " và Bá vì hành động dại dột, thiếu suy nghĩ của mình. Hai cậu đã đánh lừa bà Bảy Nhiêu bằng những tờ tiền tự chế của mình. Bà mặc dù đã biết nhưng vẫn bao dung và tha thứ cho hai cậu. Sau đó, bà mất. Điều ấy đã để lại cho hai người bạn một nỗi ân hận vô cùng sâu sắc. Họ đã gây ra một lỗi lầm mà dù có hối lỗi cả đời cũng chưa chắc đã nguôi ngoai sự day dứt trong lòng. Tới tận 40 năm về sau, hai người bạn ấy vẫn thỉnh thoảng đứng trước mộ của bà Bảy Nhiêu - một bà già đáng thương và cô đơn để cầu mong sự tha thứ của bà. Có những chuyện chúng ta làm sai nhưng không thể xin lỗi được nữa. Văn bản " Một lần và mãi mãi " dựa vào nội dung nhân văn mà đã truyền cho ta bài học về tính trách nghiệm, trung thực, biết nghĩ trước nghĩ sau để tránh gây ra những lỗi lầm không thể sửa chữa.

Câu 5

- Câu nói ấy chính là lời nhắc nhở chúng ta về những sai lầm mà ta gây ra trong cuộc sống. Có những điều ta làm sai có thể có cơ hội và thời gian để khắc phục lại nó. Song, cũng có những lầm lỡ mà ta không còn dịp nào để sửa chữa nữa. Như trong văn bản, vì bà Bảy Nhiêu đã mất, hai cậu bé đã không được nói lời xin lỗi và nhận sự tha thứ của bà mà chỉ còn cách sống tiếp với nỗi day dứt cả đời. Vì thế, để không phạm phải những sai lầm tai hại như vậy, con người ta cần sống có trách nghiệm với bản thân và cộng đồng, phải phân biệt đúng và sai trước khi làm một hành động nào đó.