Phạm Trí Tuệ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Trí Tuệ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài 1:

Bài làm Trong đời sống thường ngày, những khoảnh khắc bên gia đình luôn để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất mà tôi có cùng với ba mẹ và em gái là chuyến đi du lịch đến biển Nha Trang vào mùa hè năm ngoái. Vào một buổi sáng đầy nắng, cả nhà quyết định lên đường. Mặc dù đã chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không thể nào tránh khỏi cảm giác háo hức, mong chờ chuyến đi này. Chúng tôi đã chọn đi bằng ô tô, bởi việc lái xe cũng tạo cho chúng tôi cơ hội trò chuyện, hát hò và ngắm nhìn cảnh đẹp hai bên đường. Mẹ đã chuẩn bị cho chúng tôi những món ăn ngon miệng như bánh mì, xúc xích và trái cây tươi mát. Sau vài giờ lái xe, cuối cùng chúng tôi cũng tới Nha Trang. Ánh nắng chói chang cùng với sự mát mẻ của biển cả khiến mọi mệt mỏi tan biến. Chúng tôi ngay lập tức tìm một chỗ nghỉ ngơi, sau đó nhanh chóng thay đồ bơi để ra biển. Lần đầu tiên được thưởng thức làn nước trong xanh và mát rượi, em gái tôi vui sướng chạy nhảy khắp nơi. Tôi cùng em đã nắm tay nhau lội ra biển, đùa vui với từng cơn sóng. Trời dần về chiều, chúng tôi quyết định tham gia hoạt động lặn ngắm san hô. Dưới lòng đại dương, một thế giới màu sắc hiện lên với đủ các loại cá, rạn san hô tuyệt đẹp. Chúng tôi không ngừng trầm trồ, hạnh phúc khi được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của thiên nhiên. Tiếng cười của chúng tôi hòa quyện với âm thanh của sóng biển, tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời của cuộc sống. Ngày hôm sau, chúng tôi đã kịp thăm một số địa điểm nổi tiếng của Nha Trang như Tháp Bà Ponagar và Vinpearl Land. Tại Tháp Bà Ponagar, ba tôi đã kể cho tôi và em nghe về lịch sử và văn hóa đặc sắc của người Chăm. Còn ở Vinpearl Land, chúng tôi đã vui chơi thỏa thích với các trò chơi cảm giác mạnh và chụp được rất nhiều bức ảnh kỷ niệm. Ánh mắt hạnh phúc của mẹ luôn rực rỡ mỗi khi nhìn chúng tôi cười đùa. Chuyến đi tuyệt vời này không chỉ là một kỳ nghỉ đáng nhớ mà còn là khoảng thời gian quý báu để chúng tôi gắn kết với nhau nhiều hơn. Những câu chuyện, những tiếng cười, sự chăm sóc và yêu thương đã khiến tôi nhận ra giá trị của gia đình. Dù cuộc sống có bận rộn và áp lực đến đâu, thì những khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu vẫn là điều quý giá nhất. Khi trở về nhà, lòng tôi vẫn tràn ngập niềm vui. Tôi biết rằng chuyến đi ấy sẽ mãi mãi là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Tôi mong rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy trong tương lai, để có thể cùng gia đình khám phá những miền đất mới, tạo ra thêm thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ.

Bài 2:

Bài làm Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc đáng nhớ không thể nào quên được, và tôi cũng vậy. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi diễn ra vào dịp Tết Nguyên Đán năm ngoái khi cả gia đình tôi cùng nhau đi du lịch về quê ngoại. Mọi người trong gia đình đều háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi, cùng với bố mẹ và em gái nhỏ, đã lên kế hoạch từ sớm. Chúng tôi lựa chọn di chuyển bằng xe ô tô để có thể chủ động thời gian và tiện lợi trong việc mang theo đồ đạc. Ngày khởi hành, tôi dậy rất sớm, trợ giúp mẹ chuẩn bị bánh chưng, giò lụa và một số món ăn truyền thống. Những mùi hương thơm ngon từ bếp khiến lòng tôi cũng dâng trào niềm háo hức. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, cảnh sắc bên ngoài thật đẹp đẽ. Những cánh đồng xanh bát ngát, những ngôi nhà nhỏ xinh xắn cùng bầu trời trong xanh khiến tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Suốt chặng đường, chúng tôi vừa lái xe, vừa cùng nhau nghe nhạc Tết, hát những bài hát vui tươi, đùa giỡn khúc khích. Em gái tôi đã làm cho không khí thêm phần sinh động với những câu đùa hồn nhiên, khiến ai nấy đều bật cười. Sau vài giờ đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến quê ngoại. Cảnh sắc nơi đây thật đẹp, khác hẳn với cuộc sống ồn ào nơi phố thị. Dòng sông gần nhà ngoại hiền hòa, trong xanh, và những cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ khoe sắc. Mẹ tôi bồi hồi ôm chầm lấy bà ngoại, trong khi tôi và em gái chạy ùa vào nhà, gặp gỡ các anh chị em họ. Không gì có thể sánh bằng cảm xúc đoàn tụ bên gia đình, những cái ôm chặt, những câu chuyện hỏi thăm khiến tôi cảm nhận được tình yêu thương đong đầy. Trong những ngày ở quê, chúng tôi cùng nhau làm dưa hành, gói bánh chưng và tham gia các hoạt động truyền thống của gia đình. Tôi còn nhớ như in khoảnh khắc cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày Tết, ngồi bên nhau thưởng thức những món ăn ngon, cùng trò chuyện và chia sẻ về những điều đã trải qua trong năm cũ và những ước mong cho năm mới. Tiếng cười, tiếng nói rộn ràng khiến lòng tôi ấm áp và hạnh phúc. Một buổi chiều, cả gia đình cùng nhau ra bờ sông, nơi mà chúng tôi tổ chức các trò chơi dân gian như kéo co, nhảy bao bố. Những tràng cười, những tiếng hò reo thật sự là những kỷ niệm quý giá mà tôi sẽ giữ mãi. Chuyến đi kéo dài vài ngày, nhưng dư âm của nó sẽ còn theo tôi trong suốt cuộc đời. Tôi không chỉ được thưởng thức vẻ đẹp của quê hương, mà còn cảm nhận được tình yêu thương, sự gắn bó của cả gia đình. Đó là trải nghiệm quý giá mà tôi sẽ không bao giờ quên, giúp tôi hiểu rằng gia đình luôn là chốn trở về bình yên nhất, nơi mà tình yêu thương luôn hiện hữu.

Bài 1

Vần được gieo trong khổ thơ đầu của bài thơ "Cây đa" là vần "a" (trong các từ "đa", "lá") và vần "ô" (trong các từ "đồng", "mênh mông").

Trong cuộc đời của mỗi người, mẹ luôn là người dành cho ta tình yêu thương lớn lao nhất, Đối với em kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em ốm nặng được mẹ chăm sóc.Me không chỉ chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn dành cho em tình yêu thương lớn lao nhất. . Năm e học lớp 5 . Một buổi chiều tan học về e cảm thấy người mệt mỏi đau đầu.Me so tran rồi lo lắng khi thấy em bị sốt

Bài thơ gợi cho em cảm xúc, sự ấm áp về tình cảm của người bà danh cho cháu.Hinh ảnh bờ ao,khu vườn gắn liền với bà ngoại đã khắc sâu trong ký ức của người cháu.Tin

Bài làm

Trong kho tàng truyện cổ tích của dân tộc ta, em rất thích các câu chuyện về những nhân vật có tài trí hơn người. Trong đó, em thích nhất là câu chuyện Em bé thông minh. Câu chuyện bắt đầu tại một làng nọ, có hai cha con tuy nghèo nhưng sống rất hạnh phúc. Đặc biệt là người con trai, không chỉ ngoan ngoãn mà còn vô cùng thông minh. Một hôm, khi hai cha con đang cày ruộng thì gặp sứ giả đến hỏi chuyện. Thì ra, ông ấy được nhà vua phía đi tìm kiếm người những người hiền tài để xây dựng đất nước. Trước câu đố hóc búa của sứ giả, rằng con trâu kia một ngày có thể cày được mấy đường. Thì cậu bé đã dễ dàng hóa giải khi thách đố ngược lại ông ta rằng hãy nói xem ngựa của sứ giả một ngày đi được bao nhiêu bước. Sự tài trí đó của cậu bé đã khiến cậu nhanh chóng được nhà vua chú ý đến. Tuy nhiên, nhà vua vẫn chưa yên tâm nên tiếp tục thử tài cậu. Lần thứ nhất, vua đưa cho làng cậu bé ba con trâu đực cùng ba thúng gạo nếp, yêu cầu sau một năm giao nộp chín con trâu. Tuy nhiên, cậu bé đã lên kinh, đố ngược lại nhà vua, rằng hãy làm cho cha cậu sinh em bé. Còn số trâu và gạo nếp kia, cậu đã cùng ca rlangf đem ra ăn uống no say rồi. Sự thông minh, nhanh nhạy của cậu làm vua rất thích thú. Tuy nhiên, ngài vẫn quyết định thử tài cậu thêm lần nữa. Lần này, nhà vua đã yêu cầu cậu bé mổ một con chim sẻ để làm ra ba mâm cỗ. Nhưng yêu cầu này chẳng làm khó được cậu. Ngay lập tức, cậu bé đem ra một chiếc kim khâu và nhắn nhủ, nhờ nhà vua mài nó thành một con dao để mổ thịt chim. Đến lần này, thì nhà vua hoàn toàn thán phục trước trí tuệ cao siêu của cậu. Quảng cáo Đúng thời gian đó, có sứ giả của nước láng giềng sang thăm. Mục đích là tra tim xem nước ta có người tài hay không, để tiến hành xâm lược. Hắn đưa ra một câu hỏi vô cùng hóc búa để thực hiện mục đích. Cả triều trình cùng nhau căng não nhưng không ai biết cách nào để đưa sợi chỉ mảnh qua đường ruột ốc cả. ẤY vậy mà, ngay khi vừa nghe câu đố, em bé đã đưa ra được câu trả lời ngay. Biết vậy, tên sứ giả vội trở về nước bẩm tấu, rằng không nên tấn công nước ta vì nước ta có người rất tài giỏi. Sau lần đó, cậu bé được phong làm trạng nguyên, và thường xuyên được nhà vua mời sang hỏi về chuyện nước nhà. Sau khi đọc câu chuyện Em bé thông minh, em rất khâm phục trí tuệ cao siêu, vốn hiểu biết sâu rộng của cậu bé nhỏ tuổi. Và lấy đó làm động lực để cố gắng phấn đấu học tập tốt hơn nữa. Quảng cáo Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 2 Sáng nay, lúc ở thư viện em đã được đọc câu chuyện cổ tích Em bé thông minh rất hay và thú vị. Câu chuyện lấy bối cảnh nước ta vào thời xa xưa, khi nhà vua rất trọng hiền tài. Ngài đã ra lệnh cho sứ giả đi khắp cả nước tìm người tài về giúp mình việc nước. Khi đi đến một làng nọ, sứ giả đã gặp được một cậu bé - nhân vật chính trong câu chuyện. Tất cả, cậu đã vượt qua bốn lần thử thách để chứng minh trí thông minh của mình. Lần thứ nhất, cậu bé đã đố ngược lại sứ giả rằng “Con ngựa của ông một ngày đi được mấy đường?”, để đối lại câu hỏi khó nhằn “Con trâu kia một ngày cày được mấy đường?” của ông. Lần thứ hai, câu vượt qua thử thách của nhà vua. Khi ngài ban cho ba con trâu đực và ba thúng xôi nếp, yêu cầu phải đẻ thành chín con. Cậu đã mời cả làng thịt trâu, đồ xôi ăn uống no say. Rồi lên kinh thành, giả vờ yêu cầu vua bắt cha mình phải sinh em cho. Khi nhà vua khó xử vì không thể yêu cầu đàn ông sinh con được, thì cậu hỏi ngược lại rằng vậy sao ngài yêu cầu nuôi trâu đực để sinh ra nghé con. Sự thông minh ấy của cậu khiến vua phải kinh ngạc. Nhưng chưa chắc lắm, vua lại thử cậu lần thứ ba. Yêu cầu làm thịt con chim sẻ để làm ba mâm cỗ. Cậu liền nhanh trí đưa một cây kim nhờ nhà vua cho rèn thành con dao để xẻ thịt chim. Lần này, vua thực sự tin rằng cậu bé là người tài. Ngay sau đó, sứ giả nước láng giềng mang sang một câu hỏi khó, rằng phải xỏ sợi dây qua đường ruột ốc. Cả triều đình đều bó tay, mà cậu bé vừa nghe đã giải được, còn hát thành một bài nhạc. Vậy là, cả triều đình đều khâm phục tài năng của cậu. Nên nhà vua đã phong cậu làm trạng nguyên. Qua câu chuyện, em được biết thêm những câu đố dân gian thú vị. Và hiểu được ý nghĩa, sự quý trọng của người xưa đối với kiến thức, kinh nghiệm dân gian. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 3 Trong những câu chuyện cổ tích Việt Nam, thì Sọ Dừa là một trong những câu chuyện hay và ấn tượng nhất mà em được biết. Câu chuyện kể về cuộc đời với nhiều điều kì lạ của Sọ Dừa. Mẹ chàng nhờ uống nước trong một cái sọ dừa mà mang thai rồi sinh ra chàng. Khi mới sinh ra, chàng có hình dáng kì lạ, mình tròn lông lốc như trái dừa, nên mới được mẹ đặt tên cho là Sọ Dừa. Tuy bề ngoài kì lạ, nhưng Sọ Dừa rất yêu thương mẹ và ngoan ngoãn. Chàng chủ động xin được đi chăn bò cho phú ông để đỡ đần cho mẹ. Nhờ tài thổi sáo, chàng không chỉ chăn đàn bò không mất con nào, mà còn khiến chúng béo tốt, mũm mĩm. Trong quá trình đó, cô út hiền lành đã phải lòng chàng sau nhiều lần đi đưa cơm. Thế là, Sọ Dừa nhờ mẹ sang nhà phú ông hỏi vợ cho mình. Điều bất ngờ, là chàng đã chuẩn bị đầy đủ những sính lễ mà phú ông yêu cầu, để cưới được con gái ông ta. Đến ngày, điều ngạc nhiên hơn nữa đã xảy ra, khi Sọ Dừa tổ chức đám tiệc linh đình, với kẻ hầu người hạ tấp nập. Còn chàng thì trở về lốt người, khôi ngô tuấn tú. Sau khi kết hôn, Sọ Dừa chăm chỉ dùi mài kinh sử và thi đỗ trạng nguyên. Ít lâu sau, chàng còn vinh dự được nhà vua tin tưởng, cử đi sứ. Điều này khiến cho hai cô chị của vợ chàng ghen ăn tức ở, quyết hãm hại em. Hai ả ta mời cô em gái đi chơi thuyền, rồi đẩy em xuống sông, nhằm cướp chồng. Nhưng may thay, nhờ những đồ vật mà Sọ Dừa trước khi đi dặn luôn mang theo, mà cô út sống sót trên hoang đảo. Rồi một ngày, tàu của quan trạng đi qua, gặp được vợ và đón về nhà. Cuối cùng, người tốt như Sọ Dừa và cô út được sống hạnh phúc bên nhau. Còn kẻ xấu xa, nham hiểm như hai cô chị, thì phải bỏ đi biệt xứ. Đó cũng chính là ước mơ của nhân dân ta ngày xưa, về một xã hội công bằng, hạnh phúc. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 4 Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo. - Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông. Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm! Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế. Một hôm đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước lên cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa không phải người thường, bèn đem lòng yêu quý. Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ đến hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra vô cùng sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng. Thấy mẹ Sọ Dừa mang cau đến dạm, phú ông cười mỉa mai: - Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm đem sang đây. Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính lễ, lại có ca gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ vật sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt lúng túng gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng. Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức. Từ ngày ấy, hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất thông minh. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách và quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà nói là để hộ thân. Ganh tị với cô em, hai cô chị sinh lòng ghen ghét rắp tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, hai chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may có con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lây dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, cặp gà cũng kịp nở thành một đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út. Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy to: Ò... ó... o Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về. Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 5 Trong những truyền thuyết mà em đã được học, em thích nhất là truyền thuyết Bánh chưng bánh giầy. Không chỉ bởi đây là một câu chuyện thú vị, mà còn bởi vì nó nhắc đến một truyền thống tốt đẹp vẫn được nhân dân ta lưu giữ từ ngàn đời nay. Nhân vật chính của truyền thuyết đó là hoàng từ Lang Liêu. Chàng là con trai thứ mười tám của Vua Hùng. Tuy là hoàng tử, nhưng do mẹ mất sớm lại không được vua cha quan tâm. Nên từ nhỏ chàng không được sống trong nhung lụa như những hoàng tử khác. Trái lại, chàng sống gần gũi với thiên nhiên, với những người nông dân. Trong nhà chàng chỉ có thóc lúa là nhiều, chứ người hầu hay của cải, vàng bạc vô cùng ít ỏi. Vậy nên, khi nghe tin vua cha muốn tìm người nối ngôi, thông qua thử thách tìm ra món ngon nhất để thờ Tiên Vương. Thì chàng đã chẳng dám nghĩ đến việc chiến thắng. Bởi các hoàng tử khác ra lệnh cho quân lính đi khắp nơi tìm sơn hào hải vị còn chàng thì chẳng có gì. Khi chàng đang trong tận cùng của sự chán nản, thì trong một lần ngủ say, chàng đã gặp được sự chỉ dẫn của thần. Thần dạy cho chàng biết được, thứ lương thực quý giá nhất trên đời này chính là hạt gạo chứ không phải món nào khác. Rồi chỉ cho chàng cách nấu món bánh từ gạo nếp sao cho thơm ngon nhất. Nghe theo lời dạy của thần, sáng hôm sau, khi vừa thức dậy, chàng ngay lập tức bắt tay vào nấu bánh. Đầu tiên, chàng vào trong kho, tìm kiếm từng hạt gạo nếp, sao cho hạt nào cũng thật trắng trẻo, tròn đầy. Rồi đem đi vo thật sạch, không chút bụi bẩn nào. Sau đó chọn miếng thịt lợn thật tươi ngon, cùng với đỗ xanh làm nhân. Bên ngoài dùng lá dong gói lại, bọc thành hình vuông, nấu một ngày một đêm cho thật nhừ, quyện hết vào nhau. Sau đó, để thêm phong phú, vẫn là những hạt gạo nếp được lựa chọn kĩ càng ấy, chàng đồ lên, giã nhuyễn nặn thành hình tròn đầy đặn như mặt trăng. Đến ngày lễ Tiên vương, hai món bánh của Lang Liêu được vua cha và các viên quan hết lời khen ngợi vì không chỉ ngon mà còn giàu ý nghĩa. Sau một hồi ngẫm nghĩ, vua Hùng nhận xét “Bánh hình tròn là tượng Trời, ta đặt tên là bánh giầy. Bánh hình vuông tượng Đất, các thứ thịt mỡ, đậu xanh, lá dong là tượng cầm thú, cây cỏ muôn loài, ta đặt tên là bánh chưng. Lá bọc ngoài, mĩ vị để trong là ngụ ý đùm bọc nhau”. Nói rồi, ngài đưa ra quyết định “Lang Liêu đã dâng lễ vật hợp với ý ta. Lang Liêu sẽ nối ngôi ta, xin Tiên Vương chứng giám”. Sau khi lên ngôi vua, Lang Liêu trở thành một vị vua yêu dân như con được người người kính trọng. Hai món bánh của chàng cũng trở thành thứ không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên mỗi dịp Tết đến xuân về. Đến tận bây giờ, Tết năm nào, em cũng được cùng bố ngồi bên bếp lửa nấu nồi bánh chưng. Đó là niềm vui mà khó câu chữ nào có thể tả xiết. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 6 Tết Nguyên Đán là ngày lễ truyền thống được tất cả người dân yêu mến và mong chờ. Và bánh chưng, bánh giầy là hai món ăn đặc trưng, không thể thiếu vào ngày Tết. Để giải thích về ý nghĩa, nguồn gốc của hai loại bánh này, ông cha ta thường kể cho con cháu mình nghe về truyền thuyết Bánh chưng bánh giầy. Truyền thuyết lấy bối cảnh vào thời vua Hùng Vương, khi vị vua đang cai trị đã đến tuổi già yêu, muốn truyền ngôi cho con cái của mình. Theo ông, người làm vua cần phải kế thừa được tài đức, lý tưởng của ông chứ không nhất thiết phải làm con trưởng. Điều đó gây nên một trận xôn xao trong các hoàng tử. Cuối cùng nhà vua ra chỉ rằng: Vào ngày lễ tiên vương, ai làm ra được một món ăn vừa ngon, lại ý nghĩa, được lòng tất cả mọi người thì sẽ được nối ngôi. Chiếu chỉ vừa ra, tất cả các hoàng tử đều ra sức tìm kiếm những món ngon quý hiếm, sơn hào hải vị từ khắp nơi. Chỉ mong làm hài lòng vua cha. Trong lúc ấy, chỉ có người con trai thứ mười tám của ngài - hoàng tử Lang Liêu là chẳng làm gì cả. Bởi chàng có cuộc sống rất khó khăn, thiếu thốn. Nhà chàng chỉ có thóc lúa là nhiều, chứ chẳng có gì cả. Vậy nên, chàng tự bỏ mình ra khỏi cuộc đua dành ngôi báu. Một hôm trong khi nằm mơ, chàng được một vị thần báo mộng, chỉ cho cách làm món bánh ngon, giàu ý nghĩa từ gạo nếp. Nghe theo lời dạy của thần, Lang Liêu chọn thứ gạo nếp thơm lừng, hạt nào hạt nấy tròn mẩy, đem vo thật sạch, lấy đậu xanh, thịt lợn làm nhân, dùng lá dong trong vườn gói thành hình vuông, nấu một ngày một đêm thật nhừ. Để đổi vị, đổi kiểu, cũng thứ gạo nếp ấy, chàng đồ lên, giã nhuyễn, nặn hình tròn. Đến ngày lễ tiên vương, món bánh của Lang Liêu trở thành món bánh vua cha ưng ý nhất. Các cận thần cũng trầm trồ khen ngon. Đã thế món bánh còn rất giàu ý nghĩa, tượng trưng cho sự hòa hợp của đất trời. Vì vậy, thuận lí thành chương, Lang Liêu được vua Hùng chọn trở thành người kế vị. Cũng từ đó, cứ đến dịp Tết, nhân dân ta lại đem gạo nếp ra làm bánh chưng, bánh giầy để đặt lên mâm thờ tổ tiên. Tục lệ ấy đến bây giờ vẫn còn được giữ. Bởi món bánh ấy không chỉ ngon mà còn giàu ý nghĩa nữa. Nếu thiếu đi bánh chưng thì nghĩa là cái Tết ấy chẳng còn trọn vẹn nữa rồi. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 7 Chắc hẳn bạn đã từng nghe qua truyền thuyết "Sơn Tinh, Thủy Tinh". Đây là một trong những câu chuyện nổi tiếng và thú vị của văn học dân gian Việt Nam. Dưới đây là bài văn ngắn gọn kể lại truyền thuyết này: Ngày xưa, vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mỵ Nương, xinh đẹp tuyệt trần. Vua muốn kén rể cho con gái nên đã ra lệnh ai có tài năng xuất chúng sẽ được cưới Mỵ Nương. Có hai chàng trai đến cầu hôn: Sơn Tinh, chúa vùng núi Tản Viên, và Thủy Tinh, chúa vùng biển cả. Vua Hùng ra điều kiện: ai mang sính lễ đến trước sẽ được cưới Mỵ Nương. Sính lễ gồm có: một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao. Sơn Tinh có phép lạ, gọi núi dời non, nên đã mang sính lễ đến trước và cưới được Mỵ Nương. Thủy Tinh đến sau, tức giận dâng nước lên cao để đánh Sơn Tinh. Nhưng Sơn Tinh không hề nao núng, dùng phép dời núi, nâng đất cao lên để chống lại. Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng cuối cùng Thủy Tinh đành chịu thua và rút lui. Từ đó, hàng năm Thủy Tinh vẫn dâng nước lên để trả thù, gây ra lũ lụt. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 8 Một trong những câu chuyện cổ tích cảm động và ý nghĩa là "Sự tích cây vú sữa". Dưới đây là bài văn ngắn gọn kể lại câu chuyện này: Ngày xưa, có một cậu bé rất nghịch ngợm và không nghe lời mẹ. Một hôm, vì bị mẹ mắng, cậu bé giận dỗi bỏ nhà ra đi. Mẹ cậu buồn bã, ngày đêm mong ngóng con trở về. Bà đi khắp nơi tìm kiếm nhưng không thấy cậu bé đâu. Thời gian trôi qua, cậu bé cũng nhớ mẹ và quyết định trở về nhà. Nhưng khi về đến nơi, cậu chỉ thấy ngôi nhà trống vắng, mẹ cậu đã không còn nữa. Cậu bé ngồi khóc dưới gốc cây trước nhà, nước mắt rơi xuống đất. Bỗng nhiên, từ chỗ cậu ngồi mọc lên một cây lạ, lá xanh mướt, quả tròn trịa, khi chín có màu vàng ươm và vị ngọt mát. Người dân trong làng gọi đó là cây vú sữa, vì quả của nó giống như dòng sữa mẹ ngọt ngào, tượng trưng cho tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. Từ đó, cây vú sữa trở thành biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng và sâu sắc. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 9 Dưới đây là bài văn kể lại truyền thuyết "Thánh Gióng" ngắn gọn, thể hiện tinh thần yêu nước, phù hợp với học sinh lớp 6: Thánh Gióng Ngày xưa, ở làng Gióng có hai vợ chồng già sống hiền lành, phúc đức nhưng mãi không có con. Một ngày nọ, bà vợ ra đồng ướm chân lên vết chân to lạ thường, về nhà liền mang thai. Sau mười hai tháng, bà sinh ra một cậu bé khôi ngô nhưng lạ thay, đã ba tuổi mà cậu không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi. Khi giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, nhà vua cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào và xin được ra trận. Cậu bé yêu cầu vua chuẩn bị cho mình một bộ giáp sắt, roi sắt và ngựa sắt. Từ đó, cậu lớn nhanh như thổi. Chỉ trong chốc lát, cậu trở thành một tráng sĩ cao lớn, uy nghi. Khi giặc kéo đến, tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt lao ra trận. Roi gãy, Gióng nhổ cả bụi tre bên đường làm vũ khí đánh tan quân giặc. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, Gióng không quay về làng mà cưỡi ngựa sắt bay lên trời, để lại hình ảnh bất diệt của một vị anh hùng cứu nước. Người dân lập đền thờ, đời đời ghi nhớ công lao của Thánh Gióng. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 10 Ngày xưa, có một đôi vợ chồng nghèo làm nghề chăn bò thuê cho phú ông. Một hôm, người vợ khát nước, vô tình uống nước trong một cái sọ dừa bên đường. Kỳ lạ thay, bà mang thai và sinh ra một cậu bé không chân, không tay, tròn lẳn như quả dừa, nên mọi người gọi là Sọ Dừa. Thấy con khác thường, người mẹ buồn bã, nhưng Sọ Dừa rất hiếu thảo, thương mẹ hết lòng. Một ngày, Sọ Dừa xin mẹ đi chăn bò thuê cho phú ông. Dù vẻ ngoài kỳ lạ, cậu làm việc rất giỏi, bò của phú ông ngày càng béo tốt. Phú ông có ba cô con gái. Hai cô chị khinh thường Sọ Dừa, chỉ có cô út hiền lành, đối xử tử tế với cậu. Một hôm, Sọ Dừa bí mật hóa thành chàng trai khôi ngô, tuấn tú và thổi sáo rất hay để thử lòng cô út. Thấy cô út thật lòng yêu thương mình, Sọ Dừa quyết định cưới nàng làm vợ. Trong ngày cưới, Sọ Dừa hiện nguyên hình là một chàng trai tuấn tú, khiến mọi người kinh ngạc. Sau này, nhờ trí thông minh và lòng nhân hậu, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên và sống hạnh phúc bên vợ. Bài văn kể lại một truyện cổ tích - mẫu 11 Ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ. Khi cha mẹ mất, người anh chiếm hết tài sản, chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ và một cây khế. Người em hiền lành, chăm chỉ ngày ngày tưới cây, hái khế đem ra chợ bán để nuôi sống bản thân và vợ. Một ngày nọ, có một con chim lạ bay đến ăn khế. Người em buồn bã nói: Chim ơi, gia đình tôi nghèo lắm, chỉ có cây khế để sống, nếu chim ăn hết, tôi biết làm sao? Chim lạ liền đáp: Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang theo mà đựng. Nghe lời chim, người em may túi, rồi được chim chở đến một hòn đảo đầy vàng. Người em chỉ lấy vừa đủ vàng để sống, rồi trở về quê sống hạnh phúc. Biết chuyện, người anh tham lam liền đổi nhà và tài sản để lấy cây khế của em. Khi chim l

Câu 1:

Thể thơ lục bát

Câu 2:

các tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ rồi và ngồi.

Câu 3:

Biện pháp tu từ nhân hoá trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" đem lại tác dụng là Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ, làm cho hình ảnh trăng và tàu dừa trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn.

Câu 4:

Hình ảnh quê hương hiện lên như thế nào khi thầy đọc thơ là.

Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà Mái chèo nghiêng mặt sông xa Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa Nghe trăng thở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời.

Câu 5:

- Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà.

- vì nó rất hay và khiến em nhớ lại hồi em học cấp 1

a) nhà nổi b) Các vật liệu có thể bao gồm phao (để nổi), gỗ (làm khung và sàn nhà), tôn (làm mái), và ván ép hoặc tre (làm vách ngăn).

- sử dụng năng lượng mặt trời. - sử dụng năng lượng gió. - sử dụng năng lượng nước. - những khi không cần dùng đến điện nữa thì phải tắt điện đi.