Bùi Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng" Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về một hình ảnh làng quê bình dị, thân thương. Qua ngòi bút tài hoa và hồn nhiên của tác giả, cây đa không chỉ là một cảnh vật mà như một nhân vật cổ tích, gắn liền với tuổi thơ và văn hóa làng quê Việt Nam. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa "nghiêng nghiêng bóng xế", gợi cảm giác che chở, bao dung như người ông, người bà hiền từ. Những câu thơ giàu hình ảnh, âm điệu nhẹ nhàng khiến em cảm nhận được sự yên bình, tĩnh lặng của xóm làng. Bài thơ khơi dậy trong em tình yêu quê hương đất nước, sự trân trọng những nét đẹp truyền thống mộc mạc. "Cây đa" là một bài thơ hay, đậm đà màu sắc tuổi thơ mà em rất yêu thích.

Câu 2:

Cuộc sống hối hả đôi khi cuốn chúng ta đi xa nhau, nhưng có những trải nghiệm đáng nhớ luôn giữ cho tình cảm gia đình thêm gắn kết. Với em, chuyến đi dã ngoại về vùng quê nội cùng bố mẹ vào mùa hè năm ngoái là một kỷ niệm không bao giờ quên. Đó là một cuối tuần rực rỡ, khi cả nhà quyết định tạm rời xa khói bụi thành phố để về vùng ngoại ô thanh bình. Sáng sớm, em được đánh thức bởi tiếng chim hót líu lo thay vì tiếng còi xe inh ỏi. Cả nhà cùng nhau chuẩn bị đồ đạc, nụ cười rạng rỡ của bố và sự tất bật dịu dàng của mẹ khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Trên chuyến xe về quê, bố kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, còn mẹ chuẩn bị những món ăn vặt yêu thích. Cảnh vật hai bên đường thay đổi dần, từ những ngôi nhà cao tầng sang những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài tít tắp. Trái tim em reo vui khi ngửi thấy mùi thơm của lúa, mùi của đất quê hương thân thuộc. Khi đến nơi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là cùng bố ra đồng câu cá và cùng mẹ hái rau dại ven bờ. Em nhớ mãi khoảnh khắc lóng ngóng cầm cần câu, rồi nhảy cẫng lên khi câu được chú cá đầu tiên. Mẹ cười hiền hậu, khen em giỏi, tay vẫn thoăn thoắt hái những đọt rau muống non. Bữa trưa hôm đó thật đặc biệt, không phải ở nhà hàng sang trọng, mà là bữa cơm dã chiến bên bờ sông, thưởng thức món cá nướng do tự tay cả nhà làm. Vị cá thơm ngon, vị rau ngọt dịu cùng tiếng cười đùa rộn rã làm cho không khí thêm phần ấm cúng. Chiều xuống, cả nhà cùng nhau đi dạo trên con đê, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực buông xuống trên mặt sông. Cảm giác bình yên bao trùm, em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được bao bọc bởi tình yêu thương của bố mẹ. Chuyến đi ấy không chỉ giúp em gần gũi với thiên nhiên mà còn giúp em hiểu thêm về tuổi thơ của bố mẹ, cảm nhận sâu sắc hơn tình cảm gia đình. Trải nghiệm đó dạy em biết trân trọng những khoảnh khắc giản dị bên người thân. Đó mãi là ký ức đẹp đẽ, là liều thuốc tinh thần tiếp thêm sức mạnh cho em trong cuộc sống.
Câu 1. Vần được gieo trong khổ thơ đầu:
Vần được gieo ở cuối các dòng thơ: đồng (dòng 2) và mông (dòng 4) -> vần "ông" (vần chân). 
Câu 2. Cây đa là nơi che chở, nuôi dưỡng cho:
  • Gió (gọi gió đến).
  • Chim (vẫy chim về).
  • Ve (nuôi thêm nhiều ve). 
Câu 3. Vẻ đẹp bức tranh làng quê:
Bức tranh làng quê hiện lên yên bình, trong xanh, thơ mộng và giàu sức sống với hình ảnh cây đa cổ thụ bên mương nước, đồng lúa chín vàng, đàn trâu thong thả và người nông dân nghỉ mát dưới vòm đa.
Câu 4. Tác dụng của biện pháp tu từ trong khổ thơ thứ hai:
  • Biện pháp: Nhân hóa ("gọi", "vẫy", "nuôi").
  • Tác dụng: Cây đa trở nên có hồn, gần gũi như con người, thể hiện sự che chở, bao bọc dịu dàng đối với thiên nhiên, loài vật. 
Câu 5. Cảm xúc và hành động:
Hình ảnh cây đa gợi cho em cảm giác bình yên, hoài niệm và tình yêu thiết tha với quê hương thanh bình. Cây đa không chỉ là cảnh đẹp mà còn là chứng nhân của thời gian, che chở cho bao thế hệ. Em cảm thấy tự hào về làng quê Việt Nam với những hình ảnh thân thuộc, mộc mạc. Để giữ gìn vẻ đẹp đó, em sẽ tích cực bảo vệ môi trường, trồng thêm cây xanh tại nơi mình sống. Đồng thời, em sẽ tìm hiểu và gìn giữ các câu chuyện, giá trị văn hóa truyền thống của quê hương. Em cũng sẽ lan tỏa tình yêu quê hương đến bạn bè để mọi người cùng chung tay bảo vệ cảnh quan làng quê.

Trong muôn vàn kỷ niệm về ngày Tết, trải nghiệm khiến em nhớ nhất chính là đêm Giao thừa quây quần bên gia đình tại ngôi nhà của ông bà nội.

Những ngày giáp Tết, ngôi nhà của ông bà bỗng trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Sáng hôm ấy, em theo bố mẹ về quê từ sớm. Cả nhà ai cũng tất bật với công việc của mình: bà lau dọn bàn thờ tổ tiên, mẹ sắp xếp lại phòng khách, còn bố thì treo những dây đèn nhỏ trước hiên nhà. Em cũng háo hức chạy theo, được giao nhiệm vụ dán những câu đối đỏ lên cửa. Nhìn ngôi nhà khoác lên mình chiếc áo mới rực rỡ, em cảm thấy Tết đã thực sự gõ cửa.

Đêm Giao thừa đến trong sự chờ đợi hồi hộp của tất cả mọi người. Khi đồng hồ dần tiến về mười hai giờ, cả gia đình em quây quần bên bàn thờ. Không gian trở nên trang nghiêm nhưng vẫn rất ấm áp. Mùi hương trầm lan tỏa nhẹ nhàng, ánh nến lung linh khiến lòng em bỗng chùng xuống. Em chăm chú nhìn ông thắp nén nhang đầu tiên, khấn những lời thành kính để cầu mong một năm mới bình an cho con cháu. Giây phút ấy, em cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự thiêng liêng của thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới.

Khi pháo hoa bắt đầu nở rực trên bầu trời, cả nhà em ùa ra sân. Những chùm sáng nhiều màu sắc bung nở liên tiếp, soi sáng cả khoảng trời đêm tĩnh lặng. Tiếng pháo hoa rộn ràng hòa lẫn với tiếng cười nói vui vẻ của mọi người. Ông bà mỉm cười hiền hậu, bố mẹ thì nhẹ nhàng chúc nhau những điều tốt đẹp. Em đứng giữa vòng tay gia đình, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Mọi lo toan của năm cũ dường như đã lùi lại phía sau.

Sáng mùng Một, em dậy thật sớm để mặc bộ quần áo mới. Em lễ phép khoanh tay chúc Tết ông bà, bố mẹ. Nhận những phong bao lì xì đỏ thắm cùng lời chúc yêu thương, em vui sướng vô cùng. Nhưng điều làm em hạnh phúc hơn cả không phải là tiền lì xì, mà là cảm giác được yêu thương, được lắng nghe và được ở bên những người thân yêu nhất.

Đêm Giao thừa năm ấy đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Em hiểu rằng ngày Tết không chỉ là dịp để vui chơi hay nhận quà, mà còn là thời gian để gia đình sum họp, để mỗi người sống chậm lại và trân trọng tình thân. Dù sau này có lớn lên bao nhiêu, em vẫn luôn mong được trở về bên ông bà, bố mẹ trong mỗi mùa xuân, để lại được sống trong không khí Tết ấm áp và đầy yêu thương ấy.

Câu 9:

Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa.

  • Chỉ ra: Chim Sáo được gọi bằng tên riêng (Sáo) và có hành động, tâm trạng, cảm xúc giống con người: "tạt qua", "tránh mặt", "biết hối hận", "nhớ quê hương".
  • Tác dụng: Làm cho hình ảnh chú chim Sáo trở nên sinh động, gần gũi, có tâm tư, tình cảm như con người; đồng thời nhấn mạnh tâm trạng ân hận, xấu hổ và nỗi nhớ quê hương của Sáo sau lỗi lầm, từ đó truyền tải bài học nhẹ nhàng về tình làng nghĩa xóm, biết nhận lỗi. 

Câu 10:

Qua câu chuyện "Chào Mào và Sáo Sậu", bài học tâm đắc nhất đối với em là không nên chạy theo những lời khích bác, gièm pha mà đánh mất đi bản sắc và nơi gắn bó của mình. Việc Sáo Sậu vì xấu hổ trước những lời chê bai của hàng xóm mà dọn lên vách núi cao cho thấy sự thiếu kiên định và dễ bị tác động bởi dư luận. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần biết trân trọng những giá trị bình dị, thân thuộc thay vì mơ mộng viển vông về nơi phồn hoa. Thay vì lắng nghe lời ra tiếng vào, ta hãy sống thật thà, đôn hậu như bạn Chào Mào. Trân trọng quê hương và giữ vững bản lĩnh sống là chìa khóa của hạnh phúc bền vững. Bài học này giúp em hiểu rằng sự chân thành quý giá hơn nhiều so với những lời tán tụng hay chê bai hời hợt.


Câu 3 :

Biện pháp tu từ nhân hóa trong dòng thơ là : '' thở động''

Câu 4 :

Là cây xanh quanh nhà , mái chèo nghiêng , tiếng bà năm xưa , cơn mưa giữa trời .E

E m thích hình ảnh" Nhớ thầy, em lặng ngồi em nghe..." vì nó thể hiện tình cảm kính yêu, biết ơn và sự trân trọng của học trò dành cho thầy giáo