Nguyễn Trọng Quang
Giới thiệu về bản thân
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Bài 9. Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa. Tác giả gọi con Sáo bằng tên riêng và gán cho nó các hoạt động, tâm trạng như con người: "tránh mặt""biết hối hận""nhớ quê hương". Tác dụng làm cho hình ảnh con Sáo trở nên gần gũi, sinh độngđồng thời nhấn mạnh tâm trạng ăn năn và tình cảm của Sáo đối với quê hương.
Bài 10. Bài học tâm đắc nhất từ truyện "Chào Mào và Sáo Sậu" là giá trị của tình yêu thương, sự chia sẻ và đùm bọc nhau trong cuộc sống. Qua nhân vật Chào Mào đôn hậu, thật thà, câu chuyện nhắc nhở chúng ta biết quan tâm, giúp đỡ người khác lúc khó khăn thay vì ích kỷ. Sự đoàn kết và sẻ chia không chỉ giúp vượt qua thử thách mà còn tạo nên một môi trường sống hạnh phúcấm áp. Bài học này khuyên em cần sống chan hòa, bao dung và sẵn sàng hỗ trợ bạn bè, người thân. Đó chính là chìa khóa để xây dựng tình bạn, tình thân bền vững.
Câu 1. Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh thiên nhiên làng quê thanh bình và thấm đượm hồn quê. Bằng ngòi bút miêu tả nhân hóa sinh động, tác giả đã biến cây đa già thành một "người" bạn thân thiết, chứng nhân chứng kiến bao buồn vui của tuổi thơ và dân làng. Hình ảnh gốc đa, tán lá xum xuê không chỉ gợi lên sự cổ kính, bền bỉ, che chở cho dân làng mà còn thể hiện tình yêu thiên nhiên, gắn bó sâu nặng của nhà thơ với quê hương. Cảm xúc trong thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, khơi gợi trong lòng người đọc sự hoài niệm về tuổi thơ yên ả, cùng cảm giác bình yên khi nhớ về cây đa đầu làng – biểu tượng tâm linh và văn hóa trường tồn. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những vẻ đẹp bình dị của quê hương và cảm nhận rõ nét tình yêu đất nước từ những điều nhỏ bé nhất.
Câu 2. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ về gia đình. Với tôi, chuyến đi dã ngoại cắm trại cùng bố mẹ tại hồ Đồng Mô vào mùa hè năm ngoái là trải nghiệm không bao giờ quên, nơi tôi cảm nhận rõ nhất tình yêu thương và sự gắn kết gia đình. Đó là một cuối tuần đầy nắng. Ngay từ sáng sớm, không khí trong nhà đã náo nức, bố bận rộn xếp lều trại, đồ ăn, còn tôi và mẹ chuẩn bị các vật dụng cá nhân. Sau hơn một giờ đi xe, khung cảnh xanh mát của hồ Đồng Mô hiện ra trước mắt khiến tôi quên hết những mệt mỏi của chặng đường dài. Tại đây, gia đình tôi đã có những hoạt động vô cùng thú vị. Bố tôi, vốn là một người tháo vát, đã nhanh chóng dựng xong căn lều nhỏ nằm dưới bóng cây cổ thụ. Tôi giúp bố đóng những chiếc cọc lều đầu tiên, cảm giác thật tự hào. Trong khi đó, mẹ chuẩn bị bữa trưa với những món ăn tôi yêu thích. Buổi chiều, bố dạy tôi cách câu cá. Dù chẳng câu được chú cá nào, nhưng tiếng cười của hai bố con vang vọng cả một góc hồ. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi hoàng hôn buông xuống. Chúng tôi cùng nhau đốt lửa trại, nướng thịt. Ánh lửa bập bùng, mùi thơm của thức ăn quyện với mùi cỏ cây tạo nên một bầu không khí ấm áp, gần gũi. Bố mẹ kể cho tôi nghe về tuổi thơ của họ, về những kỷ niệm ngày xưa. Tôi nhận ra, lâu lắm rồi gia đình tôi mới có một khoảng thời gian yên bình và trọn vẹn bên nhau như thế, không vướng bận công việc hay học hành. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã mang lại cho tôi những bài học quý giá. Tôi hiểu rằng hạnh phúc không phải là những điều xa xỉ, mà nằm ngay trong những khoảnh khắc gia đình cùng nhau chia sẻ, thấu hiểu. Trải nghiệm ấy đã giúp tôi thêm yêu quý và trân trọng hơn những ngày tháng được sống trong vòng tay yêu thương của bố mẹ.