Nguyễn Thảo Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thảo Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a.Trong giai đoạn này, nhiều vương quốc cổ đã chuyển mình hoặc hình thành nên các quốc gia phong kiến sơ kỳ, tiêu biểu là: Vương quốc Sri-vi-giay-a (Srivijaya) Vương quốc Kalinga (trên đảo Gia-va) Vương quốc Ma-ta-ram (Mataram) Vương quốc Pa-gan (Pagan) - sơ khai từ các bộ tộc người Miến. Vương quốc Cha-m-pa (Champa) Vương quốc Chân Lạp (của người Khơ-me) Vương quốc Đva-ra-va-ti (Dvaravati) và Ha-ri-pun-jay-a (Haripunjaya) của người Môn. b. Vị trí hình thành các quốc gia nêu trên Các quốc gia này hình thành dựa trên các khu vực địa lý tương ứng với các nước Đông Nam Á hiện đại: Tên quốc gia phong kiến :Vị trí hình thành (Khu vực/Quốc gia ngày nay) Sri-vi-giay-a :Đảo Xu-ma-tơ-ra (In-đô-nê-xi-a) Kalinga, Ma-ta-ram :Đảo Gia-va (In-đô-nê-xi-a) Pa-gan Lưu vực sông: I-ra-oa-đi (Mi-an-ma) Chân Lạp: Lưu vực sông Mê Công (Cam-pu-chia) Cha-m-pa: Khu vực miền Trung Việt Nam ngày nay Đva-ra-va-ti, Ha-ri-pun-jay-a:Lưu vực sông Chao Phraya (Thái Lan)

a.Đất (thổ nhưỡng) được hình thành từ sự tác động tổng hợp của 5 nhân tố chính: đá mẹ, khí hậu, sinh vật, địa hình và thời gian, cùng sự tác động của con người. Đá mẹ cung cấp khoáng chất, khí hậu (nhiệt-ẩm) phong hóa đá, sinh vật tạo chất hữu cơ, địa hình quyết định sự phân bố, và thời gian xác định độ tuổi. Dưới đây là chi tiết các nhân tố hình thành đất: Đá mẹ (Vật liệu gốc): Là nguồn cung cấp vật chất vô cơ, quyết định thành phần khoáng vật, thành phần cơ giới và các tính chất lí - hóa học của đất. Khí hậu (Nhiệt độ và độ ẩm): Đóng vai trò quan trọng nhất trong việc phá hủy đá thông qua quá trình phong hóa. Nhiệt độ và lượng mưa thúc đẩy sự hòa tan, rửa trôi và tích tụ vật chất, ảnh hưởng đến tốc độ hình thành đất. Sinh vật: Thực vật, vi sinh vật và động vật đóng vai trò cung cấp vật chất hữu cơ (mùn), phân giải hữu cơ thành vô cơ và làm tơi xốp đất. Địa hình: Ảnh hưởng đến sự phân phối nhiệt, ẩm và quá trình tích tụ vật liệu. Địa hình dốc làm đất mỏng, dễ xói mòn; địa hình bằng phẳng giúp tích tụ vật liệu, tạo tầng đất dày. Thời gian: Là nhân tố quyết định tuổi của đất. Thời gian đủ dài cho phép các quá trình phong hóa và tích tụ diễn ra hoàn chỉnh, tạo nên các tầng đất rõ rệt. Con người: Tác động thông qua hoạt động sản xuất (canh tác, bón phân, tưới tiêu), có thể đẩy nhanh quá trình làm tốt đất hoặc gây thoái hóa, bạc màu đất. Quá trình hình thành đất là một hệ thống phức tạp, diễn ra liên tục và tác động lẫn nhau giữa các nhân tố. b.Ô nhiễm đất tại Việt Nam chủ yếu do lạm dụng hóa chất nông nghiệp (phân bón, thuốc trừ sâu), xả thải công nghiệp chưa xử lý, rác thải sinh hoạt (nhựa, túi nilon) và quá trình đô thị hóa nhanh. Tình trạng này khiến đất suy thoái, bạc màu, nhiễm kim loại nặng và ảnh hưởng trực tiếp đến hệ sinh thái và sức khỏe con người.

CÂU1 :

Bài thơ "cây đa" của Trần Đăng Khoa gợi cho em cảm xúc về một làng quê Việt Nam thật bình yên và trù phú. Hình ảnh cây đa cổ thụ hiện lên như một người bạn thân thiết, che chở cho làng quê, nơi con trâu, đàn bò nghỉ ngơi và người nông dân tìm bóng mát. Tác giả đã dùng thể thơ 5 chữ giản dị cùng biện pháp nhân hóa sinh động để khắc họa khung cảnh "lá xanh", "nước bạc", "lúa vàng" thật sống động và đầy sức sống. Bài thơ khiến em thêm yêu mến quê hương và trân trọng những vẻ đẹp mộc mạc, thân thương.

CÂU 2:

Trong ký ức của em, những buổi chiều cuối tuần luôn mang một vẻ đẹp thật đặc biệt. Và có một kỷ niệm mà em luôn khắc ghi, đó là lần em cùng bố đi câu cá bên bờ sông quê.

Hôm ấy là một chiều thứ Bảy đẹp trời. Nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên những cánh đồng lúa xanh mướt. Bố đã chuẩn bị sẵn sàng hai chiếc cần câu và giỏ đựng mồi. Em xúng xính trong bộ quần áo gọn gàng, tay ôm theo chiếc giỏ đựng mấy con mồi tự tay mình bắt được hôm qua, cảm giác vừa háo hức vừa có chút hồi hộp. Bố nắm tay em, dắt em đi dọc bờ đê quen thuộc, nơi có một khúc sông nhỏ êm đềm, ít người qua lại.

Đến nơi, bố trải tấm bạt xuống bờ cỏ xanh mướt. Bố hướng dẫn em cách móc mồi vào lưỡi câu một cách khéo léo, rồi chỉ cho em cách quăng cần sao cho thật xa và nhẹ nhàng. Em chăm chú làm theo lời bố. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió vi vu qua những tán cây tạo nên một bản nhạc đồng quê thật êm dịu. Em ngồi cạnh bố, im lặng chờ đợi, thi thoảng ngắm nhìn những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời.

Sau một hồi lâu, cần câu của em bỗng rung lên. Tim em đập rộn ràng. "Có cá rồi bố ơi!", em reo lên khe khẽ. Dưới sự chỉ dẫn của bố, em nhẹ nhàng kéo cần. Một chú cá rô đồng nhỏ xinh, với chiếc vảy lấp lánh dưới nắng chiều, đã nằm gọn trong chiếc vợt của bố. Em vui sướng reo lên, nhìn chú cá quẫy đạp trong vợt mà lòng tràn đầy hạnh phúc. Bố mỉm cười hiền từ, vỗ về vai em: "Con gái của bố giỏi quá!".

Hai bố con cứ thế ngồi câu. Thỉnh thoảng, bố cũng câu được vài chú cá lớn hơn. Chúng em không câu nhiều, chỉ đủ cho bữa tối mẹ nấu. Điều quan trọng nhất không phải là số lượng cá, mà là khoảng thời gian yên bình bên nhau, là tiếng cười nói, là sự chia sẻ của hai bố con. Em cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi từ bố, một cảm giác an toàn và yêu thương lan tỏa.

Khi mặt trời dần ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, bố bảo hai bố con về nhà. Em tung tăng theo bước chân bố, trên tay vẫn còn cầm chiếc cần câu nhỏ. Chiều hôm đó, với những chú cá bé xinh do chính tay em câu được, mẹ đã nấu một bữa tối thật ngon. Em thấy mình thật hạnh phúc và tự hào.

Kỷ niệm đi câu cá cùng bố vào một buổi chiều cuối tuần ấy, em sẽ mãi mãi không quên. Nó không chỉ là một kỷ niệm đẹp về thú vui câu cá, mà còn là dấu ấn sâu đậm về tình cha con ấm áp, giản dị, về những khoảnh khắc bình yên mà em luôn trân trọng.

CÂU1 :

Bài thơ "cây đa" của Trần Đăng Khoa gợi cho em cảm xúc về một làng quê Việt Nam thật bình yên và gần gũi. Hình ảnh cây đa cổ thụ hiện lên như một người bạn thân thiết, che chở cho làng quê, nơi con trâu, đàn bò nghỉ ngơi và người nông dân tìm bóng mát. Tác giả đã dùng thể thơ 5 chữ giản dị cùng biện pháp nhân hóa sinh động để khắc họa khung cảnh "lá xanh", "nước bạc", "lúa vàng" thật sống động và đầy sức sống. Bài thơ khiến em thêm yêu mến quê hương và trân trọng những vẻ đẹp mộc mạc, thân thương.

CÂU 2:

Trong ký ức của em, những buổi chiều cuối tuần luôn mang một vẻ đẹp thật đặc biệt. Và có một kỷ niệm mà em luôn khắc ghi, đó là lần em cùng bố đi câu cá bên bờ sông quê.

Hôm ấy là một chiều thứ Bảy đẹp trời. Nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên những cánh đồng lúa xanh mướt. Bố đã chuẩn bị sẵn sàng hai chiếc cần câu và giỏ đựng mồi. Em xúng xính trong bộ quần áo gọn gàng, tay ôm theo chiếc giỏ đựng mấy con mồi tự tay mình bắt được hôm qua, cảm giác vừa háo hức vừa có chút hồi hộp. Bố nắm tay em, dắt em đi dọc bờ đê quen thuộc, nơi có một khúc sông nhỏ êm đềm, ít người qua lại.

Đến nơi, bố trải tấm bạt xuống bờ cỏ xanh mướt. Bố hướng dẫn em cách móc mồi vào lưỡi câu một cách khéo léo, rồi chỉ cho em cách quăng cần sao cho thật xa và nhẹ nhàng. Em chăm chú làm theo lời bố. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió vi vu qua những tán cây tạo nên một bản nhạc đồng quê thật êm dịu. Em ngồi cạnh bố, im lặng chờ đợi, thi thoảng ngắm nhìn những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời.

Sau một hồi lâu, cần câu của em bỗng rung lên. Tim em đập rộn ràng. "Có cá rồi bố ơi!", em reo lên khe khẽ. Dưới sự chỉ dẫn của bố, em nhẹ nhàng kéo cần. Một chú cá rô đồng nhỏ xinh, với chiếc vảy lấp lánh dưới nắng chiều, đã nằm gọn trong chiếc vợt của bố. Em vui sướng reo lên, nhìn chú cá quẫy đạp trong vợt mà lòng tràn đầy hạnh phúc. Bố mỉm cười hiền từ, vỗ về vai em: "Con gái của bố giỏi quá!".

Hai bố con cứ thế ngồi câu. Thỉnh thoảng, bố cũng câu được vài chú cá lớn hơn. Chúng em không câu nhiều, chỉ đủ cho bữa tối mẹ nấu. Điều quan trọng nhất không phải là số lượng cá, mà là khoảng thời gian yên bình bên nhau, là tiếng cười nói, là sự chia sẻ của hai bố con. Em cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi từ bố, một cảm giác an toàn và yêu thương lan tỏa.

Khi mặt trời dần ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, bố bảo hai bố con về nhà. Em tung tăng theo bước chân bố, trên tay vẫn còn cầm chiếc cần câu nhỏ. Chiều hôm đó, với những chú cá bé xinh do chính tay em câu được, mẹ đã nấu một bữa tối thật ngon. Em thấy mình thật hạnh phúc và tự hào.

Kỷ niệm đi câu cá cùng bố vào một buổi chiều cuối tuần ấy, em sẽ mãi mãi không quên. Nó không chỉ là một kỷ niệm đẹp về thú vui câu cá, mà còn là dấu ấn sâu đậm về tình cha con ấm áp, giản dị, về những khoảnh khắc bình yên mà em luôn trân trọng

Tết năm nay đã khép lại, nhưng dư âm về một trải nghiệm thật đáng nhớ thì vẫn còn đọng mãi trong tâm trí em. Đó là lần đầu tiên em được cùng cả nhà quây quần bên nhau chuẩn bị món bánh chưng truyền thống, một kỷ niệm mà em sẽ không bao giờ quên.

Sáng ngày 30 Tết, khi không khí se lạnh đặc trưng của những ngày Tết còn vương vấn, mẹ đã gọi em dậy sớm để cùng chuẩn bị. Cả gia đình quây quần bên trong khong gian bếp , nơi có đủ lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng tinh, đỗ xanh bùi và những miếng thịt ba chỉ tươi ngon. Ông là người hướng dẫn chính, với đôi tay thoăn thoắt, ông chỉ cho em cách chọn lá, xếp cho vuông vắn, rồi đến công đoạn cho gạo, đỗ, thịt vào giữa, sau đó phủ thêm một lớp gạo nữa. Mặc dù đã được ông chỉ bảo tận tình, nhưng chiếc bánh đầu tiên em gói vẫn còn hơi méo mó và lỏng lẻo. Tuy vậy, em vẫn cảm thấy vô cùng háo hức và tự hào khi tự tay mình làm nên một phần của món ăn ngày Tết. Cả nhà cùng nhau cười nói rôm rả, ai nấy đều cố gắng gói thật khéo léo, để rồi cùng nhau cho những chiếc bánh vào nồi luộc.

Cả đêm hôm đó, nồi bánh chưng cứ sôi liu riu, tỏa ra mùi thơm lừng nức cả gian bếp. Em ngồi bên cạnh bà, lắng nghe bà kể chuyện về những cái Tết xưa, về những khó khăn nhưng ấm áp tình thân. Khoảnh khắc cả gia đình cùng nhau thức trắng đêm trông bánh, trò chuyện dưới ánh lửa bập bùng đã mang lại cho em một cảm giác ấm áp lạ thường. Sáng hôm sau, khi vớt những chiếc bánh chưng vuông vắn, xanh mướt ra khỏi nồi, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm vui khó tả. Chiếc bánh em tự tay gói có lẽ không đẹp bằng của bố mẹ hay ông bà, nhưng đối với em, nó là cả một kỷ niệm quý giá.

Trải nghiệm gói bánh chưng ngày Tết không chỉ giúp em hiểu thêm về ý nghĩa của phong tục truyền thống mà còn cho em cảm nhận sâu sắc hơn về tình yêu thương và sự gắn kết trong gia đình. Dù em còn vụng về, nhưng sự kiên nhẫn, động viên của mọi người đã giúp em hoàn thành công việc. Đó là một kỷ niệm đẹp, một bài học ý nghĩa về sự sẻ chia và trân trọng những giá trị gia đình, mà em sẽ mãi khắc ghi .

CÂU 9 :

- Biện pháp tu từ : nhân hóa

- Chỉ ra : Sáo biết hối hận và nhớ quê hương lắm --- Tác dụng: Làm cho Sáo Sậu trở nên gần gũi, đáng thương hơn, đồng thời giúp người đọc hiểu được bài học về sự ăn năn, hối lỗi  tình yêu quê hương.

CÂU 10 :

Bài học em tâm đắc nhất khi đọc truyện "Chào Mào và Sáo Sậu" là giá trị của sự chân thành và tình nghĩa láng giềng. Sáo Sậu đã ích kỷ nói dối để từ chối giúp đỡ Chào Mào, cuối cùng lại cảm thấy xấu hổ và cô đơn. Điều này cho thấy, dù có tài năng hay mục tiêu riêng, chúng ta không nên quên đi trách nhiệm và sự quan tâm dành cho những người xung quanh mình. Sự dối trá và ích kỷ sẽ khiến chúng ta khó hòa nhập với mọi người . Ngược lại, lòng tốt và sự giúp đỡ chân thành sẽ xây dựng nên những mối quan hệ bền chặt, tạo nên một cuộc sống ấm áp và ý nghĩa hơn.
















































































































































Bài làm

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có cho riêng mình những kỉ niệm khó quên. Đó có thể là kỉ niệm cùng bạn bè, đó có thể là kỉ niệm bên thầy cô và còn có những kỉ niệm bên gia đình, những người thân yêu ruột thịt của mình. Tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm, đặc biệt, một kỉ niệm đầy sâu sắc với tôi là ngày cùng anh hai đi thi đại học.

Anh hai tôi là một người trầm tính, ít nói, anh học không quá giỏi nhưng bù lại rất chăm chỉ, cần cù. Năm đó, anh học lên lớp 12 và dự thi tốt nghiệp, sau đó anh đăng kí thi vào hai trường là Đại học Ngoại ngữ Huế và Đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Những ngày tháng miệt mài bên sách vở cùng với áp lực của việc thi cử khiến anh tôi gầy hẳn. Vì bố mẹ phải đi làm kiếm tiền hàng ngày, tôi thì còn nhỏ cũng chẳng giúp được việc gì, anh phải một mình dọn dẹp rồi chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, lúc rảnh rỗi mới có thời gian học. Mỗi tối, anh Hai thức khuya học bài đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Tôi rất khâm phục sự kiên trì và cố gắng đó của anh và xem anh như một thần tượng của mình vậy.

Ngày sắp lên thành phố để thi Đại học, anh lo lắng mất ăn mất ngủ. Sau khi bàn bạc, gia đình đi đến thống nhất là để tôi đi với anh trai. Chọn tôi đi cùng anh vì một phần do bố mẹ vướng công việc nên không thể xin nghỉ được, một phần là tôi rất thích, vòi vĩnh cả nhà mãi mới được vì tôi muốn đi cùng anh, cổ vũ cho anh, hơn nữa tôi cũng chưa lên thành phố bao giờ nên rất mong được đi lần này . Rồi hai anh em tôi đóng gói quần áo cùng với một ít tiền bố mẹ cho lên đường. Dù anh đã lớn, cũng có vài lần anh lên thành phố chơi, song bố mẹ vẫn lo lắng, dặn cái này, cái kia để hai đứa tự biết chăm sóc nhau.

Anh tôi thi ở Đà Nẵng trước rồi mới ra thi ở Huế. Chúng tôi đến Đà Nẵng trước ngày thi một hôm. Mọi chuyện đều thuận lợi cho đến sáng ngày chuẩn bị đi thi thì tôi lại đau bụng dữ dội, dù rất cố gắng nhưng tôi không thể chịu đựng được, xỉu đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện. Lúc đó, anh tôi mới kể lại lúc ấy tôi đau khiến anh hoảng hốt, vừa lo, vừa sợ. Khi tôi ngất xỉu anh đã gọi cô chủ nhà trọ hai anh em tôi thuê nhờ đưa đi bệnh viện, sau khi bác sĩ khám thì bảo tôi bị ruột thừa phải mổ liền. Cuối cùng sau ca mổ đó tôi được cứu sống, còn anh thì lỡ dở buổi thi Đại học của mình, xem như cơ hội vào trường Bách Khoa cũng vì tôi mà anh phải chấp nhận bỏ thi. Lúc đó tôi vừa buồn vừa giận chính mình, tôi nắm tay anh nói:

- Em xin lỗi anh Hai, lẽ ra em phải là người giúp đỡ anh, động viên tinh thần cho anh để anh Hai thi, vậy mà giờ em lại càng khiến anh lo lắng, bố mẹ lo lắng.
Anh Hai xoa đầu tôi, an ủi:

- Không sao đâu em, bỏ lỡ cơ hội này thì anh còn cơ hội khác, quan trọng là sức khoẻ của em, em phải nhanh hồi phục để cùng anh ra Huế thi nữa nhé.

Tôi biết anh nói vậy thôi nhưng lòng anh buồn lắm, vì trường Bách Khoa chính là mơ ước bấy lâu của anh mà. Đó là lần mà tôi thấy mình có lỗi và thương anh nhất, giá mà tôi không vòi vĩnh bố mẹ để được đi cùng anh thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như thế.

Bây giờ thì anh Hai tôi đã là cậu sinh viên năm cuối của trường Đại học Ngoại ngữ Huế. Ba năm đại học anh luôn đạt học bổng của trường. Ngoài việc học, anh còn đi dạy gia sư để có tiền đóng học phí giúp đỡ phần nào những khó khăn cho ba mẹ. Đến bây giờ, tôi vẫn luôn tự hào về người anh trai yêu quý của mình.

Bài làm

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có cho riêng mình những kỉ niệm khó quên. Đó có thể là kỉ niệm cùng bạn bè, đó có thể là kỉ niệm bên thầy cô và còn có những kỉ niệm bên gia đình, những người thân yêu ruột thịt của mình. Tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm, đặc biệt, một kỉ niệm đầy sâu sắc với tôi là ngày cùng anh hai đi thi đại học.

Anh hai tôi là một người trầm tính, ít nói, anh học không quá giỏi nhưng bù lại rất chăm chỉ, cần cù. Năm đó, anh học lên lớp 12 và dự thi tốt nghiệp, sau đó anh đăng kí thi vào hai trường là Đại học Ngoại ngữ Huế và Đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Những ngày tháng miệt mài bên sách vở cùng với áp lực của việc thi cử khiến anh tôi gầy hẳn. Vì bố mẹ phải đi làm kiếm tiền hàng ngày, tôi thì còn nhỏ cũng chẳng giúp được việc gì, anh phải một mình dọn dẹp rồi chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, lúc rảnh rỗi mới có thời gian học. Mỗi tối, anh Hai thức khuya học bài đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Tôi rất khâm phục sự kiên trì và cố gắng đó của anh và xem anh như một thần tượng của mình vậy.

Ngày sắp lên thành phố để thi Đại học, anh lo lắng mất ăn mất ngủ. Sau khi bàn bạc, gia đình đi đến thống nhất là để tôi đi với anh trai. Chọn tôi đi cùng anh vì một phần do bố mẹ vướng công việc nên không thể xin nghỉ được, một phần là tôi rất thích, vòi vĩnh cả nhà mãi mới được vì tôi muốn đi cùng anh, cổ vũ cho anh, hơn nữa tôi cũng chưa lên thành phố bao giờ nên rất mong được đi lần này . Rồi hai anh em tôi đóng gói quần áo cùng với một ít tiền bố mẹ cho lên đường. Dù anh đã lớn, cũng có vài lần anh lên thành phố chơi, song bố mẹ vẫn lo lắng, dặn cái này, cái kia để hai đứa tự biết chăm sóc nhau.

Anh tôi thi ở Đà Nẵng trước rồi mới ra thi ở Huế. Chúng tôi đến Đà Nẵng trước ngày thi một hôm. Mọi chuyện đều thuận lợi cho đến sáng ngày chuẩn bị đi thi thì tôi lại đau bụng dữ dội, dù rất cố gắng nhưng tôi không thể chịu đựng được, xỉu đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện. Lúc đó, anh tôi mới kể lại lúc ấy tôi đau khiến anh hoảng hốt, vừa lo, vừa sợ. Khi tôi ngất xỉu anh đã gọi cô chủ nhà trọ hai anh em tôi thuê nhờ đưa đi bệnh viện, sau khi bác sĩ khám thì bảo tôi bị ruột thừa phải mổ liền. Cuối cùng sau ca mổ đó tôi được cứu sống, còn anh thì lỡ dở buổi thi Đại học của mình, xem như cơ hội vào trường Bách Khoa cũng vì tôi mà anh phải chấp nhận bỏ thi. Lúc đó tôi vừa buồn vừa giận chính mình, tôi nắm tay anh nói:

- Em xin lỗi anh Hai, lẽ ra em phải là người giúp đỡ anh, động viên tinh thần cho anh để anh Hai thi, vậy mà giờ em lại càng khiến anh lo lắng, bố mẹ lo lắng.
Anh Hai xoa đầu tôi, an ủi:

- Không sao đâu em, bỏ lỡ cơ hội này thì anh còn cơ hội khác, quan trọng là sức khoẻ của em, em phải nhanh hồi phục để cùng anh ra Huế thi nữa nhé.

Tôi biết anh nói vậy thôi nhưng lòng anh buồn lắm, vì trường Bách Khoa chính là mơ ước bấy lâu của anh mà. Đó là lần mà tôi thấy mình có lỗi và thương anh nhất, giá mà tôi không vòi vĩnh bố mẹ để được đi cùng anh thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như thế.

Bây giờ thì anh Hai tôi đã là cậu sinh viên năm cuối của trường Đại học Ngoại ngữ Huế. Ba năm đại học anh luôn đạt học bổng của trường. Ngoài việc học, anh còn đi dạy gia sư để có tiền đóng học phí giúp đỡ phần nào những khó khăn cho ba mẹ. Đến bây giờ, tôi vẫn luôn tự hào về người anh trai yêu quý của mình.