Vũ Thuỳ Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thuỳ Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Tên một số quốc gia Đông Nam Á phong kiến (thế kỉ VII - X) Các quốc gia tiêu biểu bao gồm Đại Cồ Việt, Champa, vương quốc Campuchia, các vương quốc của người Môn (Dvaravati, Haripunjaya), vương quốc Pagan, và vương quốc Sri Vijaya.

b. Vị trí hình thành các quốc gia Đông Nam Á phong kiến Các quốc gia này hình thành chủ yếu tại lưu vực các con sông lớn như sông Hồng, sông Mê Công, sông I-ra-oa-đi, sông Chao Phraya và trên các đảo/quần đảo lớn tại khu vực biển đảo.

a. Các nhân tố hình thành đất Các nhân tố chính hình thành đất bao gồm: đá mẹ, khí hậu, sinh vật, địa hình, thời gian và con người.

b. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng ô nhiễm đất của nước ta

Ô nhiễm đất ở Việt Nam chủ yếu do các hoạt động sản xuất nông nghiệp, công nghiệp, rác thải sinh hoạt và các tác động từ tự nhiên.

Câu 1:

Bài thơ "Cây đa" là một bức tranh thiên nhiên sống động, nơi cây đa không chỉ là một loài cây mà trở thành một người bạn già thân thiết, bao dung. Qua ngòi bút tinh tế của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa, hình ảnh cây đa hiện lên với "ngàn mắt lá" như đang quan sát, che chở cho xóm làng. Tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa độc đáo, biến những chi tiết bình thường của cây cối trở nên có tâm hồn, khiến người đọc cảm nhận được sự gắn kết bền chặt giữa con người và thiên nhiên. Đoạn văn thể hiện niềm tự hào, tình yêu tha thiết đối với những giá trị truyền thống và vẻ đẹp mộc mạc của quê hương. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, thêm trân trọng những bóng mát yêu thương nơi gốc đa, sân đình - những biểu tượng vĩnh cửu của làng quê Việt.

Câu 2:

Trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều có những kỷ niệm đáng nhớ bên người thân. Đối với em, trải nghiệm cùng ông nội trồng cây ăn quả trong vườn nhà vào mùa hè năm ngoái là một kỷ niệm vô cùng ý nghĩa và không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên sân. Ông nội gọi em ra vườn để cùng ông trồng một cây xoài nhỏ. Đầu tiên, ông hướng dẫn em cách đào hố. Em hào hứng cầm chiếc xẻng nhỏ, dưới sự chỉ bảo của ông, em đã đào được một cái hố vừa vặn. Sau đó, ông nhẹ nhàng đặt cây giống xuống, em giúp ông vun đất và nén chặt xung quanh gốc cây. Cuối cùng, hai ông cháu cùng nhau tưới nước cho cây. Nhìn những giọt nước long lanh trên lá xanh, em cảm thấy rất vui sướng. Trải nghiệm này không chỉ giúp em học được cách trồng và chăm sóc cây cối mà còn giúp em cảm nhận được tình yêu thương, sự dạy bảo tận tình của ông nội. Em tự hứa sẽ chăm sóc cây xoài thật tốt để nó sớm ra hoa kết trái, cũng như luôn trân trọng những phút giây hạnh phúc bên gia đình.


Câu 1:

- Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần chân.

Câu 2:

- cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng của các loài chim, các loài côn trùng và là bóng mát cho con người, trẻ em chăn trâu nghỉ ngơi.

Câu 3:

- bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp: thanh bình, giản dị, sống động và tràn đầy sức sống thông qua những hình ảnh quen thuộc tiếng ve, cây đa, lá quạt.

Câu 4:

- biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ thứ hai là nhân hóa.

- Tác dụng: làm cho hình ảnh cây đa trở lên gần gũi, sinh động, có tình cảm như con người.

Câu 5:

- Hình ảnh cây đa gợi cho em niềm tự hào , tình yêu tha thiết và sự gắn bó sâu sắc hội quê hương. Để giữ gìn vẻ đẹp quê hương em sẽ:

+ Tích cực tham gia các hoạt động trồng cây xanh tại địa phương.

+ Tìm hiểu bàn chân trong các giá trị văn hóa, lịch sử của làng quê.

+ Giới thiệu vẻ đẹp quê hương tới bạn bè khắp nơi để cùng chung tay bảo tồn.

Bài làm

Trong vô vàn những kỷ niệm đẹp của kỳ nghỉ tết vừa qua, trải nghiệm cùng gia đình gói bánh chưng vào ngày 27 Tết là điều khiến em nhớ nhất.

Ngay từ sáng sớm không khí trong nhà đã rất rộn ràng. Em được cùng mẹ ra chợ chọn những xấp lá rau xanh mướt và những sợi lặt tre dẻo dai. Về đến nhà mỗi người một việc: bố rửa lá, mẹ chuẩn bị gạo nếp và nhân đậu xanh, còn em có nhiệm vụ là lau khô từng chiếc lá. Khi bắt đầu gói, em chăm chú quan sát đôi bàn tay của mẹ. Ban đầu, em cũng về làm rách lá, nhưng với sự chỉ bảo tận tình của mẹ,em đã tự tay hoàn thành chiếc bánh đầu tiên, tôi chưa được vuông vức.

Khoảnh khắc tuyệt vời nhất là khi cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng để canh nồi bánh chưng. Giữa cái se lạnh của mùa Đông, mùi thơm của lá dong hòa quyện với mùi thơm của gạo nếp tỏa ra vào ngào ngạt khiến lòng người thêm ấm áp. Em được nghe ông bà kể về những tích xưa, về ý nghĩa của bánh chưng trong lòng dân tộc.

Trải nghiệm này không chị giúp em học được một kỹ năng mới mà giúp em hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp của đoàn viên và những giá trị truyền thống của quê hương. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc quý giá này bên người thân mỗi dịp tết đến xuân về.

Câu 9:

*Chỉ ra: tác giả đã sử dụng những từ ngữ vốn để dùng để chị hoạt động, tâm trạng của con người như:"tránh mặt";"biết hối hận";"nhớ quê hương"để chỉ con Sáo.

*Tác dụng:

-làm cho con Sáo trở lên gần gũi, sinh động và có tâm hồn như con người.

-giúp câu văn trở lên gợi hình, gợi cảm và giấu sức biểu cảm hơn.

Câu 10:

Qua câu chuyện"chào mào và sáo sâu", bài học mà em tâm đắc nhất là giá trị của lòng khiêm tốn, chăm chỉ, lòng biết ơn đối với quê hương. Trong khi chào mào luôn cần mẫn, hiền lành và biết quan tâm cho cuộc sống thì sáo sâu lại có phần tự phụ, chỉ mải mê với những hư vinh nhất thời. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, dù có đi đâu hay đạt được thành công thế nào, cũng không được quên đi tình nghĩa xóm giềng và ơi mình đã sinh ra. Khi mắc lỗi, điều quan trọng nhất là biết hối lỗi và sửa đổi để hoàn thiện bản thân hơn. Sự chân thành và nỗ lực lao động mới là nền tảng bền vững cho một cuộc sống hạnh phúc. Em sẽ luôn tự nhủ phải sống khiêm nhường và trân trọng những người xung quanh mình.



1.

Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất người kể xưng "tôi".

2.

Trước khi vào Trường Yên phụ nhân vật "tôi" được cha dạy chữ nho rồi chữ quốc ngữ tại nhà cùng với vài đứa em họ và con một người bạn của mẹ. Sau đó cha nhờ một người thầy kể có bằng tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây cho.

3.

-Bài tựa cửa cuốn "Thế hệ ngày mai" ghi chép lại buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con tác giả.

-Từ chi tiết "hai thế hệ một tấm lòng ,một tinh thần" tác giả muốn khẳng định truyền thống tốt đẹp của gia đình Việt Nam:

+Tình yêu thương , sự quan tâm, săn sóc chu đáo hết lòng của cha mẹ dành cho con cái.

+Tinh thần hiếu học, trách nhiệm của cha mẹ với con cái trong việc học tập được giữ gìn và tiếp lối qua nhiều thế hệ.

4.

*Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý:

-Tầm nhìn xa trông rộng, coi trọng việc học.

-Yêu thương, quan tâm con cái một cách tận tâm, chu đáo và tỉ mỉ.

-sâu sắc, tinh tế,khéo léo.

Ngày xưa, ở thời vua Hùng thứ 18 có một cô con gái rất là xinh đẹp nàng tên là Mị Nương. Vua muốn kén cho con một người chồng xứng đáng .Một hôm,có hai chàng trai đến cầu hôn cô một người tên là Sơn Tinh và một người là Thủy Tinh.

Sơn Tinh là chúa vùng núi cao xa, tài giỏi trong việc dời non ,lấp biển .Thủy Tinh là vua của nước ,có phép gọi mưa hô gió.Cả hải đều có tài nên hùng vương không biết chọn ai làm chồng cho con gái của mình,bèn nói "ngày mai,ai mang lễ vật đến trước thì ta gả con gái cho người đó làm vợ"

Hôm sau,Sơn Tính đến sớm mang đủ lễ vật nên được Mị Nương cưới làm chồng .Khi Thủy Tinh đến sau bị cưới mất vợ liền dâng nước lên để đánh Sơn Tính.Nước sông càng dâng lên ngập hết cả làng.Nhưng Sơn Tinh đã rời núi ngăn nước.Cuối cùng Thủy Tinh đành rút lui.

Từ đó,hàng năm Thủy Tinh lại đang nước lên đánh Sơn Tinh,nhưng năm nào cũng thua trận.


Trong kho tàng truyện có rất nhiều câu truyện hay và thú vị. Trong đó em thích nhất là câu chuyện Sơn Tinh và Thủy Tinh.

Ngày xưa, ở thời vua Hùng thứ 18 có một cô con gái rất là xinh đẹp nàng tên là Mị Nương. Vua muốn kén cho con một người chồng xứng đáng .Một hôm,có hai chàng trai đến cầu hôn cô một người tên là Sơn Tinh và một người là Thủy Tinh.

Sơn Tinh là chúa vùng núi cao xa, tài giỏi trong việc dời non ,lấp biển .Thủy Tinh là vua của nước ,có phép gọi mưa hô gió.Cả hải đều có tài nên hùng vương không biết chọn ai làm chồng cho con gái của mình,bèn nói "ngày mai,ai mang lễ vật đến trước thì ta gả con gái cho người đó làm vợ"

Hôm sau,Sơn Tính đến sớm mang đủ lễ vật nên được Mị Nương cưới làm chồng .Khi Thủy Tinh đến sau bị cưới mất vợ liền dâng nước lên để đánh Sơn Tính.Nước sông càng dâng lên ngập hết cả làng.Nhưng Sơn Tinh đã rời núi ngăn nước.Cuối cùng Thủy Tinh đành rút lui.

Từ đó,hàng năm Thủy Tinh lại đang nước lên đánh Sơn Tinh,nhưng năm nào cũng thua trận.