Nguyễn Thị Thuỳ Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyền thuyết dân gian Việt Nam, hình tượng Thánh Gióng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Nhân vật không chỉ mang vẻ đẹp kì lạ, phi thường mà còn tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và ý chí chống giặc ngoại xâm của nhân dân ta.
Trước hết, Thánh Gióng là một nhân vật có nguồn gốc và sự lớn lên kì lạ. Lên tới ba tuổi mà Gióng vẫn không biết nói, không biết cười, không biết đi. Nhưng khi nghe tin sứ giả đi tìm người tài cứu nước, Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, xin vua cho đánh giặc. Chi tiết ấy cho thấy Gióng sinh ra là để gánh vác việc lớn, khi đất nước cần thì sức mạnh tiềm ẩn mới bộc lộ.
Không chỉ kì lạ trong sự trưởng thành, Thánh Gióng còn mang sức mạnh phi thường. Gióng ăn bao nhiêu cũng không no, lớn nhanh như thổi, vươn mình thành tráng sĩ. Khi ra trận, Gióng cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt xông thẳng vào quân thù. Hình ảnh ấy thể hiện ước mơ của nhân dân về một người anh hùng có sức mạnh vô địch, đủ khả năng bảo vệ đất nước.
Bên cạnh sức mạnh, Thánh Gióng còn tiêu biểu cho lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu bất khuất. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục đánh giặc. Chi tiết này cho thấy ý chí kiên cường, không chịu khuất phục trước khó khăn, đồng thời thể hiện sức mạnh toàn dân, sức mạnh từ chính quê hương, đất nước.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu nước, Thánh Gióng không nhận thưởng công mà cưỡi ngựa bay thẳng về trời. Điều đó thể hiện sự vô tư, trong sáng, không màng danh lợi của người anh hùng. Gióng trở thành biểu tượng thiêng liêng, bất tử trong lòng dân tộc.
Tóm lại, nhân vật Thánh Gióng là hình ảnh đẹp về người anh hùng truyền thuyết: kì lạ, mạnh mẽ, yêu nước và cao thượng. Qua hình tượng này, nhân dân ta đã gửi gắm niềm tự hào dân tộc và khát vọng về sức mạnh bảo vệ non sông đất nước.
Truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc với những đặc điểm tính cách rất điển hình, qua đó gửi gắm một bài học sâu sắc về cách sống và làm việc của con người.
Trước hết, người thợ mộc là người thiếu chính kiến, không có lập trường vững vàng. Khi đẽo cày, hễ ai đi qua góp ý thì anh ta đều nghe theo, dù mỗi người nói một kiểu khác nhau. Anh không biết tự suy nghĩ xem ý kiến nào là đúng, ý kiến nào là sai, cũng không có quan điểm riêng cho công việc của mình. Chính sự thiếu quyết đoán đó khiến anh liên tục thay đổi cách làm.
Bên cạnh đó, người thợ mộc còn là người máy móc, không biết chọn lọc ý kiến. Anh ta cho rằng ai nói cũng đúng nên làm theo tất cả. Thế nhưng, những lời góp ý ấy lại trái ngược nhau, khiến chiếc cày bị đẽo đi đẽo lại nhiều lần, cuối cùng không còn sử dụng được. Điều này cho thấy anh không biết tiếp thu ý kiến một cách thông minh, không suy xét hoàn cảnh và mục đích ban đầu của công việc.
Hậu quả là người thợ mộc làm việc không đạt kết quả, tốn công sức mà vẫn thất bại. Chiếc cày không thể dùng được, công việc dang dở, thời gian và sức lực đều bị lãng phí. Đây chính là cái giá phải trả cho thói quen sống phụ thuộc vào ý kiến người khác.
Qua nhân vật người thợ mộc, truyện “Đẽo cày giữa đường” đã phê phán những người ba phải, thiếu bản lĩnh, không có chính kiến trong cuộc sống. Đồng thời, truyện cũng khuyên con người khi làm việc cần biết lắng nghe ý kiến xung quanh nhưng phải biết chọn lọc, suy nghĩ độc lập và giữ vững lập trường của mình thì mới có thể đạt được kết quả tốt.