Nguyễn Bảo Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Xác định đúng yêu cầu của đề: Nghị luận văn học.

b. Xác định đúng vấn đề nghị luận: Phân tích, đánh giá những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của đoạn trích.

c. Đề xuất được hệ thống ý làm rõ vấn đề bài viết:

- Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm; vấn đề nghị luận.

- Thân bài:

+ Nội dung: Đoạn trích là nỗi cô đơn, sầu khổ, thương nhớ da diết của người chinh phụ dành cho chồng đi chinh chiến phương xa. Nỗi buồn ấy là sự tuyệt vọng, khắc khoải của người phụ nữ, dù biết chắc chồng sẽ khó có thể quay về nhưng trong thâm tâm vẫn hi vọng. 

+ Nghệ thuật:

  • Thể thơ song thất lục bát giàu nhạc tính phù hợp với việc bộc bạch, thổ lộ cảm xúc của con người đã tạo ra âm hưởng buồn thương như dòng tâm trạng của người phụ nữ trong suốt cả đoạn trích.
  • Hệ thống những từ láy, biện pháp điệp từ, điệp ngữ càng làm cho những câu thơ trở nên nặng trĩu tâm trạng, mở ra một nỗi buồn thương bao trùm lên cảnh vật.
  •  …

- Kết bài:

+ Khẳng định lại một cách khái quát những đặc sắc về nghệ thuật: giá trị tư tưởng và giá trị thẩm mĩ của bài thơ.

+ Nêu tác động của tác phẩm đối với bản thân.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Sử dụng hình ảnh, từ ngữ, biện pháp tu từ độc đáo; Lời văn trau chuốt, sinh động, gợi cảm.

- Chúng ta là con người trần thế dù có được sống nơi tiên cảnh cũng không thoát được nỗi nhớ quê hương

- Cuộc đời con người không tồn tại vĩnh viễn mà chỉ là khoảng thời gian hữu hạn, chúng ta cũng không được hưởng đặc ân vô biên từ tạo hóa.

- Chúng ta không thể tham lam, không thể có tất cả, khi ta không chấp nhận bằng lòng ta sẽ mất hết.

- Lựa chọn của Từ Thức ở cuối đoạn trích: Chọn vào núi, xa rời cuộc sống trần gian.

- Lí giải: Từ Thức trở nên lạc lõng bơ vơ khi chàng không còn thuộc về chốn thần tiên cũng không còn hợp với cõi nhân gian. Chính vì vậy ra đi là cách tốt nhất cho chàng.

1. Xét Tam giác Vuông ΔABC:

  • Vì B=90∘, tam giác ABC là tam giác vuông tại B.
  • Theo tính chất của tam giác vuông, trung điểm O của cạnh huyền AC là tâm của đường tròn ngoại tiếp ΔABC.
  • Do đó, O cách đều ba đỉnh A, B, C. OA=OB=OC(1)

2. Xét Tam giác Vuông ΔADC:

  • Vì Góc D=90∘, tam giác ADC là tam giác vuông tại D.
  • Tương tự, trung điểm O của cạnh huyền AC cũng là tâm của đường tròn ngoại tiếp ΔADC.
  • Do đó, O cách đều ba đỉnh A, D, C. OA=OD=OC(2)

3. Kết luận:

  • Từ (1) và (2), suy ra: OA=OB=OC=OD
  • Điều này chứng tỏ bốn điểm A, B, C, D cùng cách đều điểm O (là trung điểm của AC).

Vậy, bốn điểm A, B, C, D cùng nằm trên một đường tròn có tâm là trung điểm của AC và đường kính là AC. (Đây chính là đường tròn ngoại tiếp tứ giác ABCD).1. Xét Tam giác Vuông ΔABC:

  • Vì Góc B=90∘, tam giác ABC là tam giác vuông tại B.
  • Theo tính chất của tam giác vuông, trung điểm O của cạnh huyền AC là tâm của đường tròn ngoại tiếp ΔABC.
  • Do đó, O cách đều ba đỉnh A, B, C. OA=OB=OC(1)

2. Xét Tam giác Vuông ΔADC:

  • Vì Góc D=90∘, tam giác ADC là tam giác vuông tại D.
  • Tương tự, trung điểm O của cạnh huyền AC cũng là tâm của đường tròn ngoại tiếp ΔADC.
  • Do đó, O cách đều ba đỉnh A, D, C. OA=OD=OC(2)

3. Kết luận:

  • Từ (1) và (2), suy ra: OA=OB=OC=OD
  • Điều này chứng tỏ bốn điểm A, B, C, D cùng cách đều điểm O (là trung điểm của AC).

Vậy, bốn điểm A, B, C, D cùng nằm trên một đường tròn có tâm là trung điểm của AC và đường kính là AC. (Đây chính là đường tròn ngoại tiếp tứ giác ABCD).